Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Sau Khi Phu Quân Bảo Ta Tự Vẫn Chương 1 Đại điện Sở gia tĩnh lặng như tờ. Ta quỳ trên nền đá lạnh buốt, ngẩng đầu nhìn chàng trai đang ngồi trên ghế chủ vị. Gương mặt tuấn mỹ ấy giờ đây chỉ còn lạnh lùng vô tình. "Nàng tự biết tội mình đã phạm." Giọng Sở Nghiên vang lên đều đều, không một tia rung động. "Tự mình kết liễu đi, còn giữ được chút thể diện." Ta cắn môi, mắt cay xè. Mười năm trước, chính hắn từng nắm tay ta thề nguyền: "Cả đời này, ta chỉ yêu mình nàng." Bây giờ, chỉ vì một câu vu khống từ đích tỷ, hắn đã đẩy ta vào đường cùng. "Phu quân..." Ta khẽ gọi, giọng run rẩy. "Thiếp thực sự không làm chuyện đó." Sở Nghiên đứng dậy, bóng người cao lớn che khuất ánh nến. Hắn cúi xuống nhìn ta, ánh mắt như băng đao: "Ngươi dám nói không từng hại đứa con trong bụng tỷ tỷ?" Ta lắc đầu, nước mắt rơi xuống nền đá. Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã từ ngoài cửa vang lên. "Tộc trưởng! Không tốt rồi! Phu nhân... phu nhân đã nhảy xuống Vọng Xuyên đài!" Sở Nghiên bỗng biến sắc, tay nắm chặt thành ghế: "Nàng nói cái gì?" Ta ngẩng mặt lên nhìn hắn, nở nụ cười tàn nhẫn: "Phu quân à, người mà hắn yêu nhất đã chết rồi. Giờ thì hắn có hối hận cũng đã muộn." Trong khoảnh khắc ấy, ta thấy rõ nét hoảng loạn thoáng qua đôi mắt luôn lạnh nhạt kia. Xong rồi, ta khép mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh từ ngoài cửa ùa vào. Một giọng nữ dịu dàng vang lên: "Muội muội, sao nàng lại làm thế?" Đích tỷ ta - Lâm Uyển Nhi - đứng đó với vẻ mặt đau khổ giả tạo, nhưng đôi mắt lại lấp lánh vẻ đắc thắng. Ta nhếch mép cười. Hóa ra tất cả chỉ là vở kịch. Họ cùng nhau dàn dựng cái bẫy này để ta nhảy vào. "Tốt lắm." Ta đứng dậy, gỡ chiếc trâm cài tóc - kỷ vật định tình năm xưa Sở Nghiên tặng - ném xuống đất. "Từ nay về sau, ân tình giữa chúng ta như chiếc trâm này." Thanh âm ngọc trâm vỡ tan vang lên giòn giã. Sở Nghiên bỗng lao tới nắm lấy tay ta: "Ngươi làm cái gì vậy?" Lần đầu tiên sau nhiều năm, ta thấy hắn mất bình tĩnh như thế. Nhưng đã quá muộn. "Thiếp xin cáo từ." Ta rút tay lại, quay lưng bước ra khỏi đại điện. Sau lưng vang lên tiếng gọi gấp gáp của Sở Nghiên, nhưng ta không ngoảnh đầu lại. Gió đêm thổi tung tà áo, lạnh thấu xương. Ta bước lên Vọng Xuyên đài, nhìn xuống dòng sông đen ngòm phía dưới. Mười năm tình nghĩa, cuối cùng chỉ đổi được một câu "tự mình kết liễu". Khi thân thể rơi xuống không trung, ta nghe thấy tiếng hét thất thanh đầy đau đớn: "Uyển Uyển!" Lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn lại gọi tên ta như thuở ban đầu. Nhưng tất cả đã kết thúc rồi.
- Chương 3

Bình luận
Bình luận Facebook