Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong tủ có một bình gốm, bên trong đựng tiền, nếu có chi tiêu gì thì con cứ lấy mà dùng."
Ta gật đầu.
Trong tay ta cũng có tiền.
Trước giờ ta chưa từng có một gia tài lớn đến thế!
Hắn nói xong lại tiếp lời: "Ta phải về lớp học rồi, trưa nay không cần nấu cơm cho hai cha con ta, tối chúng ta sẽ về ăn, phiền con chuẩn bị bữa tối nhé."
Ta đáp giọng trong trẻo: "Anh yên tâm đi, giao cho em."
Hắn định đi, ta lại nói: "Trưa em mang cơm đến cho anh nhé? Chúng ta mới cưới, em muốn đối xử tốt với anh một chút."
Hắn mỉm cười, xoa đầu ta, có chút ngượng ngùng nhưng vẫn đáp: "Được."
Ta lại hỏi: "Có cần mang cho con trai chúng ta không?"
Vẻ mặt hắn như bị sét đ/á/nh, ngập ngừng: "À... Dương Thụ à... Em muốn mang thì cũng được."
Ta nói: "Giờ em là mẹ kế của nó, tự nhiên phải quan tâm chứ. Ăn uống đầy đủ mới học hành tốt được, sau này mới hiếu thuận với chúng ta."
28
Dương phu tử đi rồi, ta mở tủ xem thử.
Đồ đạc đầy đủ, nguyên liệu nấu nướng cơ bản đều có, chỉ là nhà họ không có đất trồng rau.
Nhưng hôm qua anh cả đã gánh hai thúng rau sang cho ta.
Ta hấp cơm, làm món thịt xông khói xào mầm tỏi - món này rất đưa cơm, cùng món thịt mỡ xào cải thảo.
Dùng hộp đựng thức ăn xếp gọn, ta vào phòng thay bộ quần áo mới, chỉnh trang lại đầu tóc rồi xách hộp cơm đến thư viện.
Thư viện cách nhà không xa, đi bộ chưa tới thời gian một nén hương.
Tới nơi, tiểu đồng thấy ta liền nhìn kỹ mấy lượt, cười chúc mừng ta và Dương phu tử thành hôn, rồi dẫn ta đến một gian lều nhỏ, nói là Dương phu tử đã dặn trước.
Trong thư viện có mấy vị phu tử, cũng có nhà ăn.
Ta đợi một lát, thấy bên hồ thủy tạ có vài học sinh đi qua, chắc là đến nhà ăn dùng bữa.
Dương phu tử dẫn Dương Thụ tới.
29
Dương Thụ thấy ta, không chịu chào.
Dương phu tử ngượng ngùng nói nhỏ nhẹ: "Tiểu Thụ, gọi mẹ đi con."
Dương Thụ cứng cổ không chịu gọi.
Ta tỏ ra hiểu chuyện: "Thôi được rồi, con nít còn nhỏ, đừng ép nó. Khi nào quen em rồi sẽ tốt thôi."
Dương Thụ bất ngờ lên tiếng: "Tôi lớn tuổi hơn cô."
Ta cười đáp: "Vậy mà còn trẻ con thế à? Không sao, mẹ sẽ không trách con đâu. Ăn đi cho nhanh." Vừa nói ta vừa mở hộp cơm.
Bưng thức ăn ra.
Dương phu tử nói: "Sau này em ăn xong rồi hãy mang cho chúng tôi."
Ta đáp: "Em muốn ăn cùng anh."
Hắn đỏ mặt ngượng ngùng.
Dương Thụ ăn cơm nhanh như bị ai đó tranh mất.
Dương phu tử có vẻ rất thích đồ ta nấu, ăn xong vẫn còn thèm, nhưng thùng cơm đã hết sạch.
Ta vội hỏi: "Có phải em nấu ít quá không?"
Hắn ngượng nghịu: "Không, không, anh ăn nhiều hơn bình thường rồi, chỉ tại món ăn quá đưa cơm."
Ta vui vẻ: "Sau này em sẽ luôn nấu cho anh."
Dương Thụ nói: "Con no rồi, thưa cha, con đi đây."
30
Ngày tháng sau khi lấy chồng lại nhàn hạ hơn ở nhà.
Ở nhà cha mẹ, ta phải quét sân, nấu ăn, ra đồng, c/ắt cỏ, trông cháu.
Tuy làm những việc tương đối nhẹ nhàng nhưng vẫn khá mệt.
Còn ở nhà họ Dương, ta chỉ cần dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng, giặt quần áo cho ta và Dương phu tử.
Quần áo của Dương Thụ phải tự nó giặt.
Những việc nhà này với ta chỉ là chuyện nhỏ.
Dương phu tử cũng rất ân cần, khi ở nhà thì việc quét dọn hắn đều làm cả.
Hắn nói trước đây sống với Dương Thụ cũng do hắn làm.
Hắn cũng giặt quần áo khi rảnh.
Hắn còn giặt cả đồ của Dương Thụ.
Nhưng ta không để hắn làm những việc này, hắn còn bận ôn thi khoa cử nửa năm sau.
Ta mong hắn có thể đậu cử nhân.
31
Nhưng Dương Thụ suốt ngày cau có khó chịu, tính tình rất nóng nảy.
Trước mặt Dương phu tử, ta là người mẹ kế hiểu chuyện.
Sau lưng hắn, ta liếc mắt với Dương Thụ.
Dương Thụ đòi cưới tiểu thư con quan huyện.
Dương phu tử nói chỉ có 200 lượng bạc làm sính lễ.
Cuối cùng vẫn thành hôn.
Bởi tiểu thư quan huyện cũng muốn gả cho Dương Thụ.
Dương Thụ trông cũng khá tuấn tú.
Trước khi cưới, Dương Thụ nói: "Tôi nhất định sẽ cho cô thấy, lấy tôi còn hơn lấy cha tôi!"
Ta quát: "Đồ vô lại! Sao dám nói với mẹ như thế! Mẹ là mẹ kế của con! Cẩn thận tội bất hiếu đấy."
Nếu nó bất hiếu sẽ không được đi thi, đây là tội rất nặng.
Vì thế ta cũng mong nó đậu cử nhân, như vậy nó mới có khả năng hiếu thuận với ta hơn.
32
Xuân Hạnh vào cửa vẫn náo nhiệt như thường.
Ta cùng Dương phu tử lo đám cưới cho nó, mệt đứ đừ.
Lại ngồi ở vị trí cao đường nhận lễ bái của đôi trẻ.
Cảm giác đó thật tuyệt.
Xuân Hạnh mang theo hai tỳ nữ.
Một tên Thu Sương, một tên Đông Tuyết.
Xuân Hạnh đã về nhà chồng, ta phải làm ra vẻ bà mẹ chồng.
Việc nhà không cần ta động tay, hai tỳ nữ nhỏ lo hết.
Ta rất hài lòng với con dâu này, quả nhiên nhà gia thế tốt khác hẳn.
Nhưng Xuân Hạnh không hài lòng với nhà ta, nàng thường đòi Dương Thụ cùng dọn về biệt thự hồi môn của nàng.
Ta cũng muốn theo về.
Nhưng Dương Thụ không đồng ý: "Cha tôi vất vả nuôi tôi khôn lớn, giờ là lúc tôi báo hiếu, sao có thể bỏ cha ở lại đây? Như thế chẳng phải tôi thành rể ghép nhà gái rồi sao?"
Xuân Hạnh đề nghị cả nhà cùng đi.
Dương Thụ lắc đầu: "Về nhà cô, cha tôi sẽ phải xem sắc mặt cô, tôi không muốn cha chịu oan ức. Hiện đang là thời điểm chuẩn bị cho hương thí, ở đây gần thư viện, không tốn nhiều thời gian di chuyển, ở đây là vừa." Xuân Hạnh không vui.
Trước mặt Dương phu tử không nói gì, nhưng ngày ngày chê nhà nhỏ, gia cảnh nghèo hèn.
33
Ban đầu Dương Thụ đối xử với nàng cũng tốt.
Ngày tháng trôi qua, hai người bắt đầu cãi nhau.
Một người nói: "Dù nghèo thì cô cũng tự nguyện gả về đây, trách được ai!"
Người kia đáp: "Tôi chân thành yêu anh, lại hạ giá lấy anh - một tú tài nghèo, chỉ than thở vài câu mà anh đã không chịu nổi? Được, tôi đi đây!"
Xuân Hạnh vừa đi, Dương Thụ lập tức phải đến xin lỗi rước về.
Đương nhiên rồi, cha nàng là huyện lệnh mà!
Dương phu tử cũng không hài lòng, dạy bảo con trai: "Vợ chồng phải bao dung, thấu hiểu lẫn nhau thì mới sống tốt được.
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook