Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Anh cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể giữ em ở nhà.”
“Anh đã mời Quan Việt đến nhà theo dõi tình trạng của em, cậu ấy là một trong những chuyên gia thôi miên hàng đầu trong và ngoài nước.”
“Nhưng sau vài lần thử thôi miên, em hoàn toàn không hợp tác, luôn đề phòng cao độ.”
“Bất đắc dĩ, anh đành để cậu ấy rời đi.”
Tôi tin lời Trì Phi.
Chúng tôi mời Quan Việt thử thôi miên tôi một lần nữa.
Lần này tôi buông bỏ mọi phòng thủ và á/c cảm.
Nhờ vậy, một số ký ức dần quay trở lại.
Khi tỉnh dậy, Trì Phi nhìn tôi đầy lo lắng.
Đầu óc tôi còn choáng váng nhưng không còn hỗn lo/ạn như trước.
Trì Phi như chờ đợi cả thế kỷ, hỏi: “Vậy em có thể nói cho anh biết tại sao lại quay về đó tìm anh không?”
Tôi cắn môi, cúi đầu do dự một hồi.
Nghĩ đến việc trước đây có lẽ vì tôi quá khép kín, giấu mọi thứ trong lòng nên mới dẫn đến tình cảnh này, cuối cùng tôi đã mở lời: “Bởi vì đó là nơi em đã gặp anh.”
Trì Phi đột nhiên lặng thinh.
Một lúc lâu sau, hắn lấy tay che mặt, thở dài: “Thật sự phiền phức quá.”
“Em đúng là... Vừa khó ưa, vừa đáng gh/ét.”
Dừng một chút, hắn nói thêm: “Nhưng cũng đáng yêu nhất.”
17
Liệu pháp thôi miên không thể chữa khỏi ngay lập tức.
Quan Việt sắp xếp cho tôi lộ trình điều trị mỗi tuần một lần, mỗi lần một tiếng.
Không thể kéo dài hơn vì sẽ ảnh hưởng đến việc ổn định tinh thần.
Đến buổi thứ 4, cuối cùng tôi đã nhớ ra tuyến thể của mình bị tổn thương thế nào.
Chính tôi đã tự làm tổn thương bản thân.
Trong tiềm thức, tôi xem Trì Phi là vật sở hữu, nhưng ý thức lại cảm thấy mình không xứng đáng vì chỉ là món đồ thế chấp trả n/ợ.
Tôi nghĩ những lời yêu thương Trì Phi nói không phải dành cho bản thân tôi, mà chỉ vì pheromone Omega cấp S của tôi.
Tôi gh/ét Trì Phi không chung thủy, gh/ét bản thân bị pheromone chi phối, đắm chìm trong mùi hương của hắn.
Tôi càng gh/ét Quan Việt đã cư/ớp mất Trì Phi, dù tất cả chỉ là tưởng tượng của tôi.
Thế là tôi tự h/ủy ho/ại tuyến thể rồi đổ tội cho Quan Việt.
Thực tế lúc đó, Quan Việt đã lâu không xuất hiện trước mặt tôi.
Nhưng tôi vẫn luôn nhìn thấy anh ta, vì đầu óc tôi có vấn đề.
Từ khi chấp nhận mình bị bệ/nh, mọi thứ trở nên suôn sẻ hơn.
Những mảnh ký ức hỗn độn dần được sắp xếp.
Tôi bắt đầu thấy x/ấu hổ.
Nhìn lại bản thân qua lăng kính khách quan, tôi nhận ra mình thật rắc rối.
Miếng ngọc Trì Phi tặng khi làm đám cưới trị giá hàng trăm triệu, tôi đổi lấy căn nhà tồi tàn.
Khi sống cùng Trì Phi, ngày nào cũng được ăn cao lương mỹ vị nhưng tôi chẳng buồn động đũa.
Trì Phi hỏi tôi thích ăn gì, tôi chỉ trả lời qua quýt "gì cũng được".
Vô số chuyện tương tự như thế.
Tôi không còn mặt mũi nào gặp Trì Phi và Quan Việt, trốn trong nhà mấy ngày liền.
Trì Ngộ gọi cũng không ra.
Trì Phi đ/ập cửa phòng tôi: “Bỏ ngay thói quen trốn tránh mỗi khi gặp chuyện đi.”
Trì Ngộ nép vào lòng tôi, khóc lóc đầy tủi thân: “Đừng bỏ rơi con, bố ơi.”
Nhìn con trai, tôi chìm trong cảm giác tội lỗi.
Việc dùng th/uốc an thần khi mang th/ai có nguy cơ ảnh hưởng đến th/ai nhi.
Bác sĩ đã cảnh báo Trì Phi nhưng hắn không quan tâm: “Dù sinh ra đứa trẻ thiểu năng, tôi cũng nuôi nó cả đời. Chữa trị cho Ng/u Thị mới là ưu tiên.”
Trì Ngộ sinh non, từ nhỏ đã im lặng khác thường.
Khi biết nói, cậu bé được chẩn đoán tự kỷ nhẹ.
Càng lớn, những cơn quấy khóc càng dữ dội.
Trì Phi không yên tâm giao con cho người lòng, đã hao tổn rất nhiều tâm sức.
Càng hiểu, tôi càng đ/au lòng, càng tự trách.
Nhưng tôi không dám chìm đắm trong dằn vặt nữa.
18
Tôi hỏi Trì Phi rằng bố tôi đâu.
Hắn đưa tôi đến một bệ/nh viện t/âm th/ần: “Ở trong đó sống khỏe mạnh. Đang đ/á/nh bài với bạn cùng phòng và y tá đấy.”
Tôi thấy bố đang ra vẻ thần bí chơi oẳn tù tì với y tá.
Thắng thì chịu uống th/uốc, thua thì đi/ên cuồ/ng đòi gi*t y tá.
Với người khác, y tá sẽ cố thua để họ uống th/uốc.
Nhưng y tá phụ trách bố lại cố ý thắng liên tục khiến ông đi/ên tiết gào thét, dù chẳng thể thoát khỏi song sắt của căn phòng.
“Anh làm à?”
Trì Phi gật đầu: “Anh còn sắp xếp cho ông ta liệu pháp sốc điện. Muốn xem cho hả gi/ận không?”
Tôi lắc đầu, siết ch/ặt nắm đ/ấm kêu răng rắc: “Mở cửa phòng đi, em đ/á/nh trực tiếp cho tiện.”
Trước đây, tôi luôn sợ mùi pheromone của bố, th/ối r/ữa, kinh t/ởm, kèm theo những trận đò/n mắ/ng ch/ửi khiến tôi kh/iếp s/ợ, bất động.
Giờ đây, tôi vẫn ngửi thấy mùi th/ối r/ữa đặc trưng của ông, nhưng đã không còn tuyến thể, không còn sự khuất phục vốn có của Omega với Alpha.
Chỉ còn khứu giác, không còn nỗi sợ.
Tại sao tôi không trả th/ù?
Trì Phi cười, cho người mở cửa rồi cùng tôi bước vào.
Sau này, tôi cũng không tìm mẹ.
Bà sinh ra tôi, cũng là nạn nhân dưới chế độ gia trưởng của Alpha.
Tôi có thể mặc kệ bà, nhưng không cách nào trách móc bà được.
19
Khi hoàn toàn bình phục, tôi thấy bản thỏa thuận ly hôn trong ngăn tủ đầu giường.
Tôi lấy ra đặt trước mặt Trì Phi, lịch sự hỏi: “Vẫn muốn ly hôn chứ? Em tôn trọng quyết định của anh.”
Trì Phi biến sắc, gi/ật lấy tờ giấy x/é tan thành hai mảnh: “Qua cầu rút ván à? Em đừng có mơ!”
Tôi mím môi cười, nụ cười ngày càng rộng.
Trì Phi ngây người nhìn tôi, môi run run, mắt đỏ hoe: “4 năm chung sống, em chưa từng cười với anh như thế.”
“Sau khi mẹ bỏ em, em đã quên cách cười rồi.” Tôi giải thích.
“Không sao, bây giờ vẫn chưa muộn.” Trì Phi xoa lên vết s/ẹo sau gáy tôi, vén sợi tóc bạc lên tai: “Nhuộm đen tóc đi, anh nhìn mà đ/au lòng quá.”
“Được.”
“Để anh nhuộm cho em.”
“Ừ.”
Về sau, tôi chuyển về nhà Trì Phi, cùng hắn và Trì Ngộ chụp ảnh gia đình.
Người hàng xóm của tôi vẫn là Diệp Quy.
(Hết phần chính)
Ngoại truyện: Trì Phi
Tôi nhặt về một chú mèo con đáng thương.
Rất thơm.
Nói là đến để trả n/ợ, nhưng cậu ấy còn khó chiều hơn cả tôi.
Ngủ say rồi vẫn nhíu mày.
Chỉ khi tôi ôm, cậu ấy mới yên giấc.
Cậu ấy có vấn đề về đầu óc, lúc nào cũng lẩm bẩm một mình.
Tôi tưởng do bị kích động từ gia đình, vài ngày sẽ khá hơn.
Đúng là có khá hơn nhưng chỉ là giấu kín đi thôi.
Khi cậu ấy mang th/ai, mọi triệu chứng bộc phát và ngày càng nghiêm trọng.
Tôi vốn không muốn có con, nhưng Ng/u Thị ngoài miệng thì nói phá bỏ, mà tay lại không rời khỏi bụng.
NGOẠI TRUYỆN
Chương 5
Chương 6
Chương 23
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook