Tránh xa những cô gái kỳ quặc

Tránh xa những cô gái kỳ quặc

Chương 6

18/10/2025 08:38

Tần Dương biết mình có lỗi, cúi đầu không nói gì.

Mẹ tôi cũng tức gi/ận không kém, nói: "Tần Dương, mẹ nói cho con biết, tốt nhất con hãy c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với cô ta ngay, không thì mẹ sẽ đoạn tuyệt với con."

"Mẹ, chị, con biết rồi, con hiểu cô ấy không hợp với con, con sẽ chia tay với cô ấy, mọi người yên tâm."

Giọng Tần Dương nghẹn ngào, có thể thấy cậu cũng đang rất buồn.

Nhưng tôi không quan tâm cậu có buồn hay không: "Tần Dương, ít nhất em cũng là người trưởng thành được giáo dục đàng hoàng, không hiểu đạo lý suy nghĩ kỹ trước khi hành động sao? Đặc biệt là chuyện hôn nhân đại sự, dù chúng tôi không can thiệp vào lựa chọn của em, nhưng em cũng không thể m/ù quá/ng, không thì sau này khổ không chỉ mình em mà cả nhà ta cũng bị cuốn vào cảnh bất an triền miên."

"Nếu em không nỡ thì tùy em. Chị đồng quan điểm với mẹ, kiểu người gây rối như thế này chị không phục vụ nổi. Vậy nên có cô ta thì không có chị, chúng ta cũng đoạn tuyệt luôn, em tự liệu đi."

Nói xong, tôi dắt mẹ rời khỏi đó, không thèm quan tâm Tần Dương nữa.

Tìm phải thứ đồ gây chuyện như vậy, ba lần bảy lượt sinh sự, còn nhúng tay vào chuyện nhà chúng tôi, tôi không t/át vào mặt nó đã là giữ lịch sự tối đa rồi.

14

Mấy ngày sau, Tần Dương nói với tôi đã chia tay Lý Hiểu Đường.

Tôi rất ngạc nhiên, sao nhanh thế?

"Chị biết không, lần trước vì chuyện chị m/ua nhà em đã cãi nhau với cô ấy, nhưng em không vội nói chia tay ngay, định để vài hôm rồi mới đề cập, dù sao con gái mà, đột ngột bị chia tay chắc chắn sẽ buồn, cũng mất mặt lắm."

"Sau đó cô ấy mượn tiền em mấy lần, nói nhà có việc, em cũng cho mượn. Không ngờ cô ấy mượn tiền là để m/ua điện thoại đời mới nhất và quần áo giày hiệu cho em trai..."

"Biết chuyện em lại cãi nhau với cô ấy, cô ta bảo đó là em ruột, làm chị không thể không lo, với lại em là bạn trai nên cũng phải giúp đỡ. Không giúp là em vô cảm, còn nói sao em không so đo với chị ruột của mình, đại loại cứ gây sự không ngừng."

"Rồi cô ấy lại bảo hết tiền, bắt em đóng tiền điện nước cho nhà cô ấy..."

Nghe đến đây, tôi đã mệt mỏi không buồn bình luận.

Xem kìa, đây là tìm người yêu hay tìm con n/ợ đây?

"Thế là em đề nghị chia tay?"

"Ừ, mệt quá chị ạ. Em cũng không muốn dính vào chuyện nhà cô ta, nghe thôi đã đ/au đầu. Nói thật là ích kỷ, nếu cưới cô ấy, sau này chắc chắn phải làm trâu ngựa cho nhà cô ta. Nghĩ đến cảnh tượng tăm tối ấy em đành đoạn làm kẻ đểu một lần."

Tần Dương trông khá áy náy.

Tôi vỗ vai cậu an ủi: "Em làm thế là đúng. Yêu đương mà không hợp thì chia tay, khỏi phí hoài thời gian của nhau, chuyện bình thường. Hơn nữa em cũng không làm gì có lỗi với cô ta, đâu phải kẻ đểu, không cần áy náy."

Tần Dương thở dài: "Vâng, em biết rồi."

Nhưng đúng lúc này một vị khách không mời xuất hiện, quát lớn: "Được lắm Tần Dương! Mày dám cắm sừng chị tao?"

Tôi nhíu mày nhìn cậu trai hung hăng trước mặt, kết hợp với lời nói, trong lòng đã đoán ra danh tính.

Chắc là cậu em trai cưng Lý Hiểu Đường.

"Hiểu Phong, mày nói bậy cái gì?"

Tần Dương đứng dậy, mặt mày khó coi.

"Tao nói bậy? Hay là mày làm chuyện x/ấu? Đúng rồi, bảo sao chị tao đột nhiên chia tay mày, hóa ra mày trơ trẽn ngoại tình."

Bị vu oan, Tần Dương nghiến răng: "Lý Hiểu Phong, tao khuyên mày ăn nói cẩn thận. Mày có bằng chứng gì không? Với lại tao đã chia tay chị mày rồi, chuyện của tao không liên quan gì đến nhà mày nữa."

Lý Hiểu Phong đẩy mạnh Tần Dương một cái: "Bằng chứng? Hừm, con này không phải là tiểu tam của mày à?"

Hắn chỉ tay về phía tôi, mặt mày hung dữ: "Con ranh, mày dám phá hoại tình cảm của chị tao? Tao gi*t ch*t cái đồ rá/ch nát này!"

Tôi đứng hình.

Không phải vì sợ hắn đe dọa.

Mà kinh ngạc trước một cậu bé mười mấy tuổi lại có thể thốt ra lời lẽ đ/ộc á/c thô tục đến kinh người như vậy.

Tần Dương cũng bị câu ch/ửi thề kích động mất lý trí, giơ chân đ/á Lý Hiểu Phong một cái, mặt đen sì quát: "Mày dám nói bậy thêm một câu nữa thử xem? Đó là chị tao!"

Lý Hiểu Phong bị đ/á ngã đất, gi/ật mình rồi lồm cồm bật dậy, gi/ận dữ xông tới đ/ấm Tần Dương.

"Tần Dương, đồ khốn! Dám đ/á/nh tao? Tao gi*t mày!"

Tần Dương nhanh tay né đò/n, hét: "Lý Hiểu Phong, tao không muốn động thủ, mày khôn h/ồn thì biến đi."

Lý Hiểu Phong trợn mắt: "Mày còn mặt mũi đ/á/nh tao? Dù mày không ngoại tình nhưng đã đ/á chị tao, đồ khốn đáng ch*t! Mày phải bồi thường tinh thần cho chị tao!"

Tiền bồi thường tinh thần?

Tôi tức đến phì cười, hai chị em này đúng là tuyệt phẩm.

"Lý Hiểu Phong phải không? Nhìn cậu chắc là học sinh cấp ba, biết hành vi của cậu là gì không? Đe dọa, tống tiền, đủ để vào đồn công an ngồi vài ngày đấy. Tôi cũng đã ghi âm lại rồi, lát nữa sẽ báo cảnh sát."

"Khi cậu ra khỏi đồn, tôi sẽ bỏ tiền thuê người chăm sóc đặc biệt cho cậu. Trường học thì nhiều đám du côn, b/ắt n/ạt học đường cũng chẳng lạ gì. Nhưng yên tâm, tôi sẽ cho cậu trải nghiệm mới lạ, đảm bảo khắc cốt ghi tâm."

"Khi cậu sống sót qua b/ắt n/ạt học đường thì cũng thành phế nhân rồi, nhưng một số cơ quan n/ội tạ/ng chắc vẫn dùng được. Tôi sẽ sắp xếp cho cậu, sống chỉ tốn gạo tốn không khí, ch*t rồi đóng góp chút ích cũng tốt, cậu nói có phải không?"

Đe dọa ư? Ai mà chẳng biết. Tôi mở miệng là tuôn.

Lý Hiểu Phong rốt cuộc còn nhỏ, bị tôi dọa mặt tái mét nhưng vẫn cố ra vẻ: "Mày... mày nói bậy! Mày dám sao? Đừng tưởng tao sợ!"

Tôi nhìn hắn nhe răng cười lạnh: "Có tiền m/ua tiên cũng được, sức hút của đồng tiền chẳng phải cậu rõ nhất sao?"

Danh sách chương

4 chương
18/10/2025 08:39
0
18/10/2025 08:38
0
18/10/2025 08:36
0
18/10/2025 08:35
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Học Viện Đến Một Nữ Sinh

Chương 9

15 phút

Cố chấp thiên vị

Chương 7

16 phút

Song phi nhập Tử Cung

Chương 7

17 phút

Vượt Sông Mây

Chương 8

18 phút

Huyền Hy

Chương 7

21 phút

**Nhật Ký Lên Ngôi Của Kế Hậu** **Chương 1** Ta cả đời này, đã từng là con gái nhà hàn môn, cũng từng mặc lên phượng bào, từng bước một leo lên địa vị cao nhất trong hậu cung. Nhưng sau cùng, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn mẫu thân và huynh trưởng bị xử tử trước mặt, bản thân thì bị phế truất, giam cầm trong lãnh cung, chết trong cô độc. Nghĩ lại, từ khi tiến cung đến nay, ta luôn cẩn thủ bổn phận, một lòng một dạ phụng sự Thái Hậu, hầu hạ Hoàng Đế. Chẳng qua vì xuất thân thấp kém, lại không được Thái Hậu sủng ái, nên trong cung chịu đủ mọi loại khinh miệt. Đến khi được sắc phong làm Hoàng Hậu, lại bị các phi tần trong hậu cung ghen ghét, tìm cách hãm hại. Cuối cùng, ta phải chứng kiến cảnh tượng người thân bị xử trảm, bản thân thì bị vứt bỏ như đồ bỏ đi. Trước khi nhắm mắt, ta thề với lòng mình: nếu có kiếp sau, nhất định sẽ không cam tâm làm con cờ trong tay người khác! Ta muốn nắm lấy vận mệnh của chính mình, muốn ngồi vững trên ngai vàng này, muốn những kẻ từng hãm hại ta phải trả giá! Không ngờ, khi tỉnh lại, ta đã trở về thời điểm mới nhập cung. Lần này, ta sẽ không còn là cô gái ngây thơ năm đó nữa. Ánh mắt ta lạnh lùng nhìn về phía điện Thọ Khang - nơi Thái Hậu đang ngự. Ta khẽ mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: "Thái Hậu à Thái Hậu, ngươi dùng ta làm tay sai để đối phó với Hiền Phi, lại muốn đẩy ta ra đỡ đạn cho ngươi. Kiếp này, ta sẽ để ngươi biết thế nào là "dây dưa mắc vào gai"!"

Chương 6

24 phút

Bình Sinh

Chương 7

30 phút

Độc Hậu

Chương 7

32 phút
Bình luận
Báo chương xấu