Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mấy trăm năm gắng gượng chống đỡ, giờ đây sụp đổ trong chốc lát.
Yên Minh đ/au đớn đến tột cùng, một ngụm m/áu tươi phun ra, ngất lịm đi.
Tỉnh dậy, Yên Minh không còn tìm ki/ếm M/a Uyên nữa.
Hắn đóng kín mình trong túp lều bên vách núi Thê Ngô Phong, ngày ngày vuốt ve chiếc trâm ngọc ta thường đeo, sống trong cơn say triền miên, chẳng nghe lời cầu khẩn của dân chúng, chẳng biết trăng sao vần vũ.
Cho đến khi Vân Linh khuyên giải không thành, gi/ật lấy chiếc trâm áp vào yết hầu mong manh của mình, nức nở thảm thiết:
"Tiện nữ biết Tiên Quân vẫn h/ận ta, Tiên Quân mãi không buông bỏ được chị."
"Thôi cũng được, mạng này vốn do chị c/ứu, đáng lẽ phải theo chị mà đi. Chi bằng hôm nay kết liễu nơi đây, miễn là Tiên Quân buông được h/ận, cũng không uổng phí."
Vừa dứt lời, ngọc trâm đã cứa vào làn da tuyết trắng.
Bên vực thẳm, dưới ánh trăng, váy áo Vân Linh phất phơ, thân hình chao đảo như cánh hoa sắp lìa cành.
Yên Minh kinh hãi tỉnh cơn say, ôm ch/ặt Vân Linh vào lòng, gi/ật lấy ngọc trâm trong tay nàng, không chút do dự ném xuống vực sâu.
Giọng r/un r/ẩy chất vấn:
"Thanh Từ c/ứu ngươi, chẳng lẽ để xem ngươi h/ủy ho/ại sinh mạng thế này? Ngươi nếu ch*t như vậy, có xứng đáng với nàng không?"
Vân Linh mềm nhũn trong vòng tay hắn, tay nắm ch/ặt vạt áo khóc nói:
"Tiên Quân chỉ biết trách ta, vậy còn Tiên Quân? Tiên Quân ngày ngày chìm trong rư/ợu thịt, đó là điều chị muốn thấy sao?"
Yên Minh bỗng rũ xuống, đưa mắt nhìn túp lều tre trống trải bên vực.
Lâu lắm, hắn nhắm mắt, cười khổ:
"Là ta tự lừa dối mình."
"Thôi vậy."
"Chúng ta... cũng nên từ bỏ hy vọng đi."
Những chuyện xảy ra sau đó đều thuận lý thành chương.
Cởi bỏ lụa là, hai con người dưới trăng khỏa lấp vết thương lòng, tự nhiên tìm hơi ấm nơi nhau, vơ vét từng chút khoái lạc và an ủi tột cùng.
Phân cảnh này trên sân khấu mờ ảo khói tiên được diễn tả mông lung quyến rũ, không hề lộ liễu.
Có lẻ ta ở M/a Uyên cô đ/ộc quá lâu, đã trở nên cổ hủ.
Không thể nào xem tiếp được.
5
Nghìn năm quá dài, thời gian làm mờ ký ức.
Ta đã quên mùi hương của hoa, quên màu hoàng hôn trên núi Thê Ngô.
Yên Minh buông bỏ ta, cũng chẳng có gì lạ.
Hơn nữa, ngàn năm qua họ trừ yêu diệt quái, làm việc thiện nơi nhân gian, thực hiện lời thề khi xưa cùng ta bước vào con đường tu tiên.
Cũng coi như ta không c/ứu họ uổng phí.
Ta chỉ vương vấn chiếc trâm ngọc ấy.
Đó là kỷ vật duy nhất mẫu thân để lại cho ta.
Đợi khi thương thế lành hẳn, ta nhất định phải xuống chân núi Thê Ngô tìm lại nó.
Nhưng hiện tại, có việc quan trọng hơn.
Ta sờ vào túi trữ vật, khóe miệng nhếch lên.
Trong túi có ngàn viên tinh thạch của m/a vật, là thứ ta lưu lại sau khi ch/ém gi*t ở M/a Uyên, Trấn Nhạc thích ăn nhất.
Dù không biết có trở về được không, ta vẫn để dành hết cho nó.
Chỉ không rõ, giờ này Trấn Nhạc đang nơi đâu?
Liệu có còn mong chờ chủ nhân cũ, đáp lại khi được gọi tên thân mết "Sơn Sơn"?
Ta hỏi thăm tiểu đồng bên cạnh:
"Sau khi Thanh Từ tiên tử qu/a đ/ời, linh thú Trấn Nhạc của nàng lẽ ra nhận Yên Minh Tiên Quân làm chủ. Linh thú ấy thích náo nhiệt nhất, sao hôm đại hỷ lại chẳng thấy bóng dáng?"
Tiểu đồng ngửa mặt lên, giọng đầy kh/inh bỉ:
"Hừ, con thú hung dữ ấy à? Ch*t từ lâu rồi!"
Tim ta thắt lại, buột miệng kêu lên:
"Không thể nào!"
Sơn Sơn tụ linh khí sơn xuyên, là tiên thú cao giai hiếm có. Huống chi địa vị Yên Minh giờ đây không như xưa, có hắn bảo hộ, ai dễ dàng làm hại được Sơn Sơn?
Thấy ta không tin, tiểu đồng bất phục:
"Sao không thể?"
"Gọi là tiên thú chứ thực ra hung thú."
"Sau khi Thanh Từ tiên tử qu/a đ/ời, con thú hung dữ ấy không chịu nhận chủ, không tiếp nhận triệu hoán từ Yên Minh Tiên Quân và Vân Linh tiên tử."
"Chuyện đó thôi cũng đành, Vân Linh tiên tử lòng dạ hiền lành vẫn xem nó như linh thú. Nào ngờ con thú đi/ên cuồ/ng muốn ăn thịt tiên tử!"
"May thay Yên Minh Tiên Quân kịp thời đến, một ki/ếm ch/ém đ/ứt đầu con yêu nghiệt ấy. Ngươi nói xem nó có đáng ch*t không... Ừm, ừm ừm..."
Tiểu đồng trợn mắt móc miệng, kinh hãi phát hiện mình không thốt nên lời.
Yên Minh... ch/ém gi*t Sơn Sơn?
Ta đứng phắt dậy, bắt ấn tìm nơi có gỗ có nước, nhỏ giọt tâm đầu huyết, phất tay mở ra Hồi Kính Thuật.
Khi kết ước với Sơn Sơn, nó từng tách một tia tinh h/ồn bảo vệ tâm mạch ta.
Nhờ tia tinh h/ồn này, ta có thể thấy những gì nó từng chứng kiến.
Gợn nước lan ra, quá khứ hiện về trước mắt.
6
Sơn Sơn thực hiện mệnh lệnh cuối cùng của ta, ném Yên Minh bọn họ đến nơi an toàn rồi lao vào dãy núi trùng điệp.
Lời tiểu đồng không giả dối.
Sơn Sơn thực sự chưa từng đáp lại bất kỳ lần triệu hoán nào của Yên Minh và Vân Linh.
Nó rong ruổi khắp rừng núi, dường như đang gấp rút tìm ki/ếm thứ gì đó.
Do tiêu hao linh lực quá lớn, nó thậm chí hiện nguyên hình - một con thú khổng lồ mắt tròn long lanh, đầu phủ đầy lông mịn.
Phải biết, trước kia Sơn Sơn gh/ét nhất chính là nguyên thể này.
Bởi nó quá đáng yêu, không đủ uy nghiêm để hù dọa người.
Có lần gầm gừ với Yên Minh, hắn không nhịn được bật cười, khiến Sơn Sơn tức đến mức không chịu hiện nguyên hình nữa.
Giờ cũng không kịp nghĩ đến.
May thay, cuối cùng nó cũng tìm được thứ mình cần.
Thiên Cơ Ngọc Tủy Chi.
Nhìn thấy cây non trắng muốt kia, ta bỗng gi/ật mình.
Cổ tịch ghi chép, nó chỉ mọc nơi tiên mạch, trải qua ba kiếp nạn mới thành hình, có thể nối xươ/ng tái tạo, tạo nên tiên th/ai.
Loại linh thảo chỉ có trong truyền thuyết này, chỉ có tiên thú lớn lên từ linh khí sơn nhạc như Sơn Sơn mới có thể tìm được.
Sơn Sơn vụng về dùng móng vuốt đào nó lên, cẩn thận gieo trồng nơi linh khí dồi dào nhất, ngày ngày ngậm sương tưới nước, đêm đêm canh giữ bên cạnh.
Một canh giữ là mấy trăm năm.
Trong khoảng thời gian ấy, Sơn Sơn vô số lần đ/á/nh nhau với linh thú khác thèm khát Ngọc Tủy Chi, vừa đ/á/nh vừa dùng thân thể che chở cho linh thảo, chịu nhiều thiệt thòi, khắp mình đầy thương tích, đến tai cũng sứt mất miếng.
Nhìn thấy cảnh ấy, mũi ta cay cay, lòng đ/au như c/ắt.
May sao dưới một đêm trăng, Ngọc Tủy Chi cuối cùng thành hình.
Sơn Sơn kích động lăn mười mấy vòng liền, đuôi vẫy lia lịa, quạt bay cả đám bồ công anh bên cạnh.
Sơn Sơn của ta quả là linh thú thông minh và trung thành nhất thế gian.
Chương 10
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Chương 11.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook