Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi xuống núi, tôi bị cảnh sát bắt vì trùng gương mặt với tội phạm trên thông báo truy nã.
Để chứng minh danh tính, tôi bấm ngón tay tính toán.
"Thưa sếp cảnh sát, mối tình đầu của anh năm 18 tuổi, yêu nhau hai năm, cuối cùng bạn gái cũ và đứa bạn thân nhất hồi đó của anh đến với nhau, tôi nói có đúng không?"
Lục Cảnh Minh gi/ận dữ quát: "Im đi!"
1.
Tôi chỉ tay vào tờ thông báo truy nã trên cột điện: "Truy nã tội phạm l/ừa đ/ảo viễn thông... Ôi trời, sao người này giống tôi thế này!"
Vừa dứt lời, ánh mắt của đám đông xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Ngay sau đó, một người đi đường gọi điện: "Alo 110 à? Tôi có manh mối cần cung cấp..."
Tôi lúc này mới nhận ra sự nghiêm trọng, cố gắng giải thích.
"Mọi người hiểu nhầm rồi, người trên này chắc chắn không phải tôi! Tôi là đạo sĩ Huyền Diệu Quán, hôm nay là lần đầu tiên xuống núi!"
Đám đông nhìn tôi với ánh mắt kh/inh thường.
"Gì thế? L/ừa đ/ảo viễn thông không xong lại giả dạng đạo sĩ lừa gạt à?"
"Cô gái trẻ thế này làm gì chẳng được, cứ phải đi vào con đường tà đạo?"
"Mọi người trông chừng cô ta đừng cho chạy mất, đợi cảnh sát tới xử lý!"
Tôi không thể nào thanh minh, đành chỉ vào mấy người hùa theo m/ắng tôi nhiều nhất trong đám đông.
"Bố anh năm nay 75 tuổi, nhất định phải cưới vợ nhỏ, nhà anh mấy hôm nay đang cãi nhau tưng bừng vì chuyện này..."
"Anh dạo này xui xẻo thảm hại, thử nghĩ lại xem gần đây đã làm chuyện gì x/ấu, bao giờ giải quyết xong thì vận may tự khắc quay về!"
"Còn chị, dạo này có cảm thấy mệt mỏi, đ/au lưng nhức mỏi không? Mẹ chồng vừa mới mất, lúc lâm chung bị chị ng/ược đ/ãi , giờ đang bám trên lưng chị đấy!"
"Bây giờ mọi người tin vào thân phận của tôi chưa?"
Xung quanh bỗng im phăng phắc, hai người đàn ông bị chỉ mặt lúc nãy nhìn nhau ngượng ngùng.
Người phụ nữ trung niên bị nói cuối cùng nén mãi bỗng oà khóc.
"Đại sư, tôi biết lỗi rồi, xin ngài c/ứu giúp!"
2.
Khi cảnh sát đến, họ chứng kiến cảnh tượng như vậy.
"Đại sư ơi, xem giúp con trai tôi khi nào lấy được vợ?"
"Đại sư, năm nay tôi thi cao học có đậu không?"
"Đại sư, cho xin liên lạc được không?"
Một cảnh sát cao lớn bước lên trước đám đông, xuất trình thẻ ngành.
Tôi đọc rõ tên trên thẻ: Lục Cảnh Minh.
"Xin chào, cô bị tình nghi liên quan đến vụ l/ừa đ/ảo viễn thông và... tuyên truyền m/ê t/ín d/ị đo/an, mời cô đi với chúng tôi."
Dù cố gắng giải thích đây chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, tôi vẫn bị đưa về đồn cảnh sát.
3.
"Họ tên?"
"Ôn Thính, đạo hiệu Ngọc Chân Nguyên Quân."
Lục Cảnh Minh ngẩng lên liếc tôi, vẻ mặt khó chịu.
"Cô... thôi được, tuổi?"
"266 tuổi."
Lục Cảnh Minh không nhịn được nữa, nhíu mày quát:
"Đây là đồn cảnh sát! Xin nghiêm túc hợp tác!"
Tôi chợt nhớ trước khi đi, sư phụ nhét vào túi tôi một chứng minh nhân dân, vội vàng lôi ra đưa cho anh ta...
Sau khi kiểm tra thông tin, một cảnh sát trẻ đưa báo cáo cho Lục Cảnh Minh.
"Đội trưởng, dấu vân tay, nhóm m/áu, chiều cao đều không khớp, hình như chúng ta bắt nhầm người..."
Tạ ơn trời đất, cuối cùng tôi cũng được minh oan.
"Đội trưởng Lục, giờ tôi có thể đi chưa?"
Lục Cảnh Minh lập tức bác bỏ.
"Không được! Dù đã loại trừ khả năng cô l/ừa đ/ảo viễn thông, nhưng tôi tận mắt thấy cô tuyên truyền m/ê t/ín d/ị đo/an, cần phải học tập cải tạo."
Tôi không chịu nổi sự oan ức, móc từ trong túi ra cuốn sổ nhỏ đ/ập lên bàn.
"Nhìn cho kỹ! Đây là giấy chứng nhận tu sĩ Đạo giáo, sao lại thành m/ê t/ín d/ị đo/an? Cần tôi tính toán giúp anh không?"
"Mối tình đầu năm 18 tuổi, yêu nhau hai năm, cuối cùng bạn gái cũ và thằng bạn thân..."
Chưa nói hết câu, Lục Cảnh Minh đã gi/ận dữ ngắt lời.
"Đủ rồi! Nếu thực sự có bản lĩnh, hãy tính xem tên tội phạm giống cô đang ở đâu?"
Tôi bấm ngón tay tính toán.
"Hắn đã rời khỏi thành phố, nếu tìm trên đường bộ không thấy thì thử tìm đường thuỷ xem..."
Lục Cảnh Minh nhíu mày, thì thầm với đồng đội: "Đi kiểm tra..."
4.
Rời đồn cảnh sát, để tránh bị nhầm thành tội phạm truy nã, lần này tôi đeo khẩu trang kín mít.
Bắt taxi, tôi định đi tìm chỗ trọ.
"Bác tài, đến khách sạn XX."
Tôi ngồi hàng sau, ngẩng lên bắt gặp ánh mắt tài xế qua gương chiếu hậu, lập tức phát hiện điều bất thường.
Người tài xế này mắt vô h/ồn, ấn đường đen kịt, giọng nói yếu ớt - tất cả đều cho thấy hắn đang gặp vận rủi, sắp có huyết quang chi tai.
Tới nơi, tôi lấy ra lá bùa vàng gấp gọn đặt bên tay anh ta.
"Bác tài, ấn đường của anh đen kịt, sắp gặp họa đổ m/áu. Nếu gặp nguy hiểm, hãy nắm lá bùa này và khấn 'Ngọc Chân Nguyên Quân', sẽ được bình an."
"Cút ngay! Đồ l/ừa đ/ảo! Nói thêm câu nào nữa xem có ăn đò/n không!"
Tài xế tưởng tôi nguyền rủa, mặt mày đen sì, đuổi tôi xuống xe rồi phóng vụt đi.
5.
Tới nơi, tôi gọi điện báo an với sư phụ rồi đi dạo quanh khu vực khách sạn.
Biết được giá cả dưới núi, tôi thở dài n/ão nề.
Với số tiền trong túi này, chưa đầy 10 ngày sẽ phải ra cầu mà ngủ, phải ki/ếm tiền ngay thôi!
Nghĩ là làm, tôi tìm cây cầu vượt ngồi xuống, lấy từ trong túi ra la bàn, đồng xu, cỏ thi bày ra trước mặt, kèm tấm bìa giấy cũ nát.
Chương 5
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook