Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đồ s/úc si/nh! Toàn là lũ s/úc si/nh!
Thật không ngờ, khi bọn chúng định b/ắt n/ạt Châu Châu.
Nàng liền phản kháng, đ/á/nh cho lũ chúng nằm la liệt dưới đất!
Thẩm Nguyên An nhớ lại trước khi ngủ, Châu Châu có hẹn tập võ Thái với huấn luyện viên nào đó.
Hóa ra, là để tự bảo vệ bản thân!
Em trai nàng rút d/ao từ nhà bếp, ch/ém trọng thương Châu Châu!
Châu Châu phản kích gi*t ch*t hắn!
Những cảnh tượng tiếp theo khiến Thẩm Nguyên An nghẹt thở.
Châu Châu ngồi giữa vũng m/áu, dần tỉnh lại.
Nàng nhìn xuống th* th/ể trên nền nhà.
Lặng thinh suốt hồi lâu.
Sau đó, nàng gửi đi vài tin nhắn.
Chuông điện thoại vang lên, đầu dây bên kia hét lên: "Sherley! Giữa đêm khuya khoắt cô đòi lập di chúc làm gì! Tất nhiên ta sẽ làm theo ý cô, sau này đem toàn bộ tài sản của cô quyên tặng cho các bé gái nghèo khổ. Nhưng hiện tại cô có chuyện gì thế?"
Chẳng còn gì để nói nữa.
Châu Châu nuốt cả vốc th/uốc, rồi mãi mãi không tỉnh lại.
Trước khi chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, nàng khấn nguyện:
[Lạy trời cao.
Con đã tự c/ứu mình qua nghìn lần sụp đổ.
Mệt lắm rồi, khổ lắm rồi.
Lần này, thật sự không thể bước tiếp nữa.
Xin hãy tha thứ cho sự yếu đuối của con.
Xin cho con được tự do buông bỏ chính mình.
Kiếp này xin dừng lại nơi đây.
Nếu có kiếp sau, xin ban cho con thật nhiều yêu thương.
Con nguyện dâng hiến tất cả để bảo vệ những yêu thương ấy.
Dù nhỏ nhoi, dù mong manh.
Miễn là tình yêu dành cho con, con nguyện trân trọng gìn giữ.]
Trong phòng, chuông điện thoại của Châu Châu vang lên:
[Ngươi hỏi ta ch*t rồi sẽ đi đâu
Có ai thương yêu ngươi chăng
Thế gian đã bỏ rơi ngươi rồi
...
Không kịp rồi, không kịp nữa
Ngươi từng cười trong nước mắt
Không kịp rồi, không kịp nữa
Đôi tay ngươi r/un r/ẩy
Không kịp rồi, không kịp nữa
Chẳng ai vớt ngươi lên cả]
Khúc ca ai oán x/é lòng, đ/á/nh gục tâm can.
Thẩm Nguyên An bị lay tỉnh giấc.
Trong phòng, ánh nến lung linh.
Châu Châu đang nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng đầy lo lắng.
[Trong mơ ngươi vừa khóc vừa gào, có chuyện gì thế?]
Thẩm Nguyên An ôm ch/ặt lấy nàng, nghẹn ngào không thốt nên lời.
Châu Châu không nghe thấy hắn đáp, vỗ nhẹ đầu Thẩm Nguyên An.
Thẩm Nguyên An ngẩng đầu nhìn phu nhân, nghẹn ngào nói: "Phu nhân, ta sẽ dành trọn tình yêu cho nàng. Tình yêu của phụ mẫu ta, của cô cô, của Trường Ninh. Tất cả, tất cả yêu thương đều dành cho nàng."
Hắn thấy phu nhân thoáng sững người.
Một lúc sau, nàng ôm ch/ặt hắn gật đầu.
Hai người họ siết ch/ặt lấy nhau.
Sáng hôm sau, Thẩm Nguyên An thấy Châu Châu đang viết:
[Xuân mưa bay hạ ve ngân
Ngày mai trời đẹp biết bao
Thu gió mưa đông tuyết nhẹ
Đáy biển nào thấy bốn mùa]
Thẩm Nguyên An chợt nhớ bài hát trong mơ.
Chỉ khác lời ca.
Hắn viết bên cạnh:
[Châu Châu, ta sẽ nắm ch/ặt tay nàng, mãi mãi không buông.]
—— HẾT ——
Chương 10
Chương 10
Chương 19
Chương 15
Chương 9
Chương 8
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook