Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chồng tôi tự ý thêm tên mẹ con cô đồng nghiệp vào hộ khẩu nhà tôi, trong khi tôi mới là chủ hộ.
Chuyện vỡ lở vào đúng ngày tôi đi làm giấy khai sinh cho con trai vừa đầy tháng.
Cô đồng nghiệp của anh ta đã cầm cả sổ hộ khẩu và sổ đỏ nhà tôi đi đăng ký nhập học cho con gái, chiếm mất suất học đúng tuyến của căn nhà này.
Đồng nghiệp của tôi ở trường phát hiện ra sự việc liền chụp ảnh báo tin ngay.
Tôi gửi thẳng tấm ảnh đó cho Lăng Hạc Kim kèm tin nhắn: "Chúc mừng bác sĩ Lăng nhé! Anh tái hôn bao giờ thế? Sao rước cả người mới lẫn con riêng về nhà mà chẳng báo em tiếng nào vậy?"
Lăng Hạc Kim vội vã gửi lại một tin nhắn thoại: "Vợ à, cái suất học đấy con mình sau này cũng chẳng dùng đến, để không thì phí, cho Kỳ Kỳ đi học coi như làm việc tốt thôi. Anh còn một ca phẫu thuật nữa, nói chuyện sau nhé."
"Cho anh 10 phút, bảo cô ta mang sổ hộ khẩu về đây ngay!"
Lăng Hạc Kim đã xem nhưng không trả lời.
Năm phút sau, tôi báo cảnh sát nhà bị tr/ộm, đồng thời làm thủ tục báo mất sổ hộ khẩu.
Đã thích làm "bố hờ" cho con người khác đến thế, thì con trai tôi không mang họ Lăng nữa cũng chẳng sao.
1
Nửa tiếng sau, tôi chụp ảnh cuốn sổ hộ khẩu mới cứng vừa nhận được, đăng lên dòng thời gian. Ở trang của con trai, tên thằng bé rành rành hai chữ: Quý Tuyên.
Lăng Hạc Kim gọi điện đến ngay lập tức, tôi thẳng tay tắt máy. Bố mẹ chồng và họ hàng thi nhau bình luận đi/ên cuồ/ng bên dưới. Tôi chỉ trả lời chung một câu: Đúng vậy, con tôi theo họ mẹ.
Phải đến khi chuông điện thoại reo lần thứ mười, tôi mới thong thả bắt máy.
Giọng Lăng Hạc Kim tức tối vang lên từ đầu dây bên kia: "Quý Thư Ngôn, tâm lý trả th/ù của em nặng nề thế à? Gi/ận thì gi/ận, sao em dám tự ý đổi tên con? Đã thống nhất gọi là Lăng Tuyên, tại sao lúc nhập hộ khẩu lại thành Quý Tuyên!"
"Anh đã bảo lát nữa sẽ giải thích đàng hoàng với em, em không thể thông cảm cho anh một chút sao?"
"Hơn nữa con trai mới sinh, sau này lại được nhập học theo diện miễn giảm, suất học của căn nhà này cứ để không thì phí. Triệu Dĩnh là mẹ đơn thân, vừa là đồng nghiệp lại là hàng xóm của chúng ta, giúp cô ấy một chút thì có sao? Em việc gì phải phản ứng thái quá như vậy?"
Nghe những lời trách móc ấy, tôi cảm giác như có con d/ao cùn cứa vào tim. Hay lắm, đã nhiều năm rồi Lăng Hạc Kim không gọi cả họ tên tôi một cách xa lạ như vậy.
Có vẻ anh ta thực sự tức gi/ận rồi, vì một cô đồng nghiệp mà to tiếng với người vợ vừa mới ở cữ xong.
Triệu Dĩnh là y tá mới chuyển đến bệ/nh viện của họ, cũng là bạn học đại học của anh. Còn tôi và anh là thanh mai trúc mã, yêu nhau bao nhiêu năm trời. Anh ta cầm nhà của tôi đi làm từ thiện cho người phụ nữ khác, có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa?
Mãi lúc sau, tôi mới thốt ra được vài chữ từ cổ họng nghẹn đắng: "Anh giỏi lắm!"
"Anh nói tôi không thông cảm cho anh, thế lúc anh giấu tôi làm những chuyện này, anh có nghĩ đến việc bàn bạc, tôn trọng tôi không? Tiện thể báo cho anh biết, tôi không chỉ đổi tên con, mà sổ hộ khẩu tôi cũng làm lại rồi. Cả nhà ba người các người muốn nhập hộ khẩu ở đâu thì đi mà nhập, còn về việc anh lén lấy tr/ộm sổ đỏ và hộ khẩu trong túi tôi, tôi đã báo cảnh sát và cung cấp manh mối rồi..."
Tôi vừa dứt lời, Lăng Hạc Kim lạnh lùng buông một câu: "Quý Thư Ngôn, em quá cạn tàu ráo máng rồi."
Sau đó anh ta vội vàng cúp máy. Tôi biết, chắc là anh ta đang cuống cuồ/ng đi tìm Triệu Dĩnh.
Trước khi tôi nghe điện thoại của anh ta, đồng nghiệp đã cập nhật tin mới nhất cho tôi. Con gái Triệu Dĩnh bị cấm nhập học, cảnh sát cũng đã đến trường tìm hiểu tình hình.
Tôi trở về nhà, nhìn căn nhà mà bố mẹ để lại cho mình. Trong lòng dâng lên nỗi chua xót.
Bố mẹ tôi mất trong một đợt viện trợ quốc tế, năm ấy tôi mới hai mươi tuổi. Tôi khóc đến tinh thần hoảng lo/ạn, một mình đóng ch/ặt cửa nẻo trốn trong nhà suy nghĩ lung tung. Lăng Hạc Kim khi ấy lo lắng đến mức giữa đêm mưa bão đã leo tay không lên tầng bốn, từ ban công nhảy vào nhà.
Tôi đầu bù tóc rối ngồi trên ghế sofa, khoảnh khắc nhìn thấy anh xuất hiện. Chúng tôi đã nhận định đối phương là định mệnh của đời mình. Hai đứa ôm nhau khóc rất lâu, ch/ặt đến mức như muốn hòa tan đối phương vào xươ/ng tủy mình.
Sau này, cũng là anh và gia đình anh từng chút một kéo tôi ra khỏi bóng tối. Có lẽ anh đã quên rồi. Chúng tôi cũng từng có những ngày tháng lãng mạn, yêu nhau nồng nhiệt. Chứ không chỉ có cơm áo gạo tiền, nhạt nhẽo qua ngày.
Thân phận của tôi ngoài là người nhà, còn là người yêu của anh. Tôi cố gắng xua đi những cảm xúc đ/au thương, cất sổ hộ khẩu vào ngăn kéo. Chợt nhìn thấy cặp nhẫn cưới nằm bên trong. Lại quay sang nhìn khuôn mặt đang ngủ say sưa của con trai, lòng tôi mềm lại đôi chút.
Tôi chụp bức ảnh cặp nhẫn nằm cạnh nhau gửi cho Lăng Hạc Kim kèm dòng tin: "Đừng quên."
2
Lăng Hạc Kim không trả lời tin nhắn của tôi. Đêm đó anh cũng không về nhà.
Bình thường anh phải trực đêm, chuyện không về là thường tình. Nhưng tôi biết, lần này là vì gi/ận dỗi nên anh mới không muốn về.
Hôm sau, tôi và chị bảo mẫu đưa con đi khám sức khỏe đầy tháng. Lúc chờ đèn đỏ ở ngã tư, chị bảo mẫu bỗng ngạc nhiên thốt lên: "Ơ, kia có phải bác sĩ Lăng không? Người ngồi ghế phụ hình như là mẹ bé Kỳ Kỳ tầng dưới?"
Tôi nhìn theo hướng tay chị chỉ. Đúng là xe của Lăng Hạc Kim.
Qua cửa kính xe hạ một nửa, tôi thấy Lăng Hạc Kim ở ghế lái và Triệu Dĩnh đang trò chuyện rất vui vẻ. Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Triệu Dĩnh cầm một chiếc sandwich đút tận miệng cho anh. Lăng Hạc Kim nghiêng đầu cắn một miếng, trông vẫn đẹp trai như thế. Trên mặt anh còn hiện lên vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Đêm qua anh không về nhà, nhưng lại xuất hiện ở đây. Rõ ràng là sáng sớm nay vừa tan ca trực, anh đã chuyên tâm chạy về đón Triệu Dĩnh một chuyến. Vậy mà lịch khám đầy tháng của con trai thì anh lại chẳng nhớ.
Triệu Dĩnh cười tươi như hoa, trên tai đeo một đôi khuyên tai của Van Cleef & Arpels. Nếu tôi nhớ không nhầm, đó là đôi khuyên Lăng Hạc Kim đã nhờ tôi chọn lúc tôi sinh con. Khi ấy tôi đ/au đẻ ch*t đi sống lại, anh muốn phân tán sự chú ý của tôi nên bảo tôi chọn kiểu mình thích, nói là quà tặng tôi.
Đáng lẽ anh phải tự tay đeo nó cho tôi vào ngày con đầy tháng hôm nay. Giờ đây, nó lại đang nằm trên tai của Triệu Dĩnh.
Chị Lan bảo mẫu ngồi bên cạnh tức đến mức ch/ửi đổng: "Đồ không biết x/ấu hổ! Cái cô mẹ Kỳ Kỳ này bình thường cứ lấy cớ hàng xóm để dắt con sang tìm bác sĩ Lăng, giờ thì h/ận không thể dính ch/ặt lấy người ta luôn rồi."
Chương 15
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 2
Chương 21
Chương 16
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook