Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi Phong Hào cầm Hổ phù chạy về, sau lưng hắn lố nhố một đám quân truy đuổi.
"Mẫu hậu, các người đi trước, ta sẽ dụ bọn chúng!" Phong Hào hai mắt đỏ ngầu, "Dẫu trong lòng nàng không có ta, ta vẫn xem nàng là duy nhất!"
Ta sững người.
Nếu là Phong Hào tuấn lãm lúc nãy nói lời này, có lẽ ta đã xúc động.
Nhưng nhìn bản mặt heo đội của hắn hiện tại, tim ta chẳng hề rung động.
Ta khóc, hướng về bóng lưng hắn nói lời xin lỗi: "Ta xin lỗi, ta là kẻ sính nhan sắc!"
Ba người vội vã chạy về phía thành ngoại.
Tân Thành đại lo/ạn, nơi nơi giới nghiêm, thỉnh thoảng lại có tên đ/ộc phóng tới tấp.
"Bọn chúng ở đây! Mau bắt lấy!"
Tiếng hô sau lưng vang lên.
"Không nhận lầm chứ?"
"Không sai! Một nam một nữ cùng một cái bánh chưng!"
Lệ Phi nhìn lớp băng trên người, gi/ận dữ quát: "Ngươi mới là bánh chưng, cả nhà ngươi đều là bánh chưng!"
Một trận tên đ/ộc ào tới.
Lệ Phi lăn lộn né tránh, còn ta chỉ là đồ vô dụng chiến lực năm điểm, trong lúc trốn chạy chật vật, eo bỗng siết ch/ặt, cả người bị Lục Tiềm Uyên bế thốc lên không.
Hắn khẽ rên, cắn vào vai ta.
"Trúng tên rồi?"
"Cảm giác không ổn, mau đi thôi!"
Tay trái ta kéo hắn, tay phải nắm Lệ Phi, bất chấp tất cả lao về phía trước.
Vừa chạy tới xe ngựa, Lệ Phi thẳng đến ngồi phía trước, roj quất một cái, xe ngựa hí vang phóng đi.
Ta đặt Lục Tiềm Uyên trong xe, vết tên ở đùi, xung quanh vết thương tím ngắt.
"Trúng đ/ộc rồi!"
Lệ Phi quất roj hét: "Mẫu hậu, hút đ/ộc ra mau!"
Ta lấy d/ao nhíp rạ/ch quần áo.
Lục Tiềm Uyên che chỗ hiểm, mặt đỏ bừng: "Ngươi... đừng..."
Ta hiểu, vết thương ở gần háng, hắn ngại ngùng.
Ta ghì ch/ặt hắn: "Muốn giữ thể diện hay mạng sống?"
Lục Tiềm Uyên ngoảnh mặt: "Thể diện!"
Ha ha, ta thì không!
Nhân lúc hắn không để ý, ta cúi xuống hút đ/ộc liền tay.
Lục Tiềm Uyên mặt đỏ như gấc, co chân che chắn.
Ta liếc chỗ hắn đang che, tò mò: "Chào cờ rồi?"
Mặt hắn đỏ như son: "Không kiểm soát được..."
Ta cũng thẹn thùng.
Lý thuyết thì hiểu, nhưng một trang nam tử tuấn tú phản ứng trước mặt, thật khó không ngượng.
Một lúc sau ta hỏi: "Xuống chưa?"
"Chưa..."
Sau hồi im lặng, ta đề nghị: "Hay là... ta giúp ngươi?"
Lục Tiềm Uyên ho hai tiếng: "Ngươi... giúp thế nào?"
Ta ngước nhìn trời, nhìn đất, nhìn không khí.
Lục Tiềm Uyên khó nhọc nói: "Ngươi... cứ làm đi!"
Ta nhắm mắt, tim đ/ập thình thịch.
Dù lý thuyết đã học nhiều, nhưng thực chiến vẫn là lần đầu.
Tay run run chưa chạm tới, màn xe đã bị gi/ật phăng.
"Mẫu hậu, đừng tán trai nữa! Bọn ta sắp bị bắt kịp rồi!"
Ta gi/ật mình, vén cửa xe nhìn, quân truy đuổi đã sát nút.
Từng người hô vang: "Bắt sống Thái hậu!"
Xem ra Hoàng đế đã biết chuyện Hổ phù.
Lệ Phi giờ là bánh chưng, Lục Tiềm Uyên đã cải trang.
Ba người bọn ta, mục tiêu lớn nhất chính là ta.
Ta lôi Hổ phù đưa cho Lục Tiềm Uyên: "Hai con ngựa, ngươi và Lệ Phi mỗi người một con."
"Mục tiêu của bọn chúng là ta, ta có thể cản một lúc."
Lục Tiềm Uyên không nhúc nhích, đôi mắt chỉ chằm chằm ta.
Ta trừng mắt: "Nhìn gì? Đừng quên chuyện đã hứa với ta!"
Ta giao Hổ phù, hắn cho ta cái ch*t nhanh chóng!
"Không được!"
Lục Tiềm Uyên thẳng thừng cự tuyệt.
Ta không thèm tranh cãi, năm tỷ tiền mặt và hòn đảo người mẫu đã gần kề, đâu để hắn quyết định?
"Lệ Phi, hạ hắn xuống!"
"Rõ!"
Lục Tiềm Uyên trúng đ/ộc không phải đối thủ của Lệ Phi, một chưởng đ/á/nh ngất, trói ch/ặt trên lưng ngựa.
Lệ Phi nhảy lên con ngựa khác: "Mẫu hậu, ngài còn sống được không?"
Ta cười: "Ch*t còn sướng hơn sống!"
Một ki/ếm ch/ém đ/ứt dây cương, hai con ngựa hí vang phóng đi.
Quân truy đổi chớp mắt đã tới, vây ch/ặt xe ngựa.
Một lát sau, Hoàng đế ngồi loan giá tới, đôi mắt bé tí toàn ánh mắt toán tính.
"Mạng thật to, giờ vẫn chưa theo phụ hoàng đi hả?"
Ta vén rèm xe, chống nạnh cười lớn: "Con trai, ngươi chưa ch*t sao ta nỡ lòng nào đi trước?"
"Qu/an t/ài lão Hoàng đế vẫn trong cung, đợi ngươi về đoàn tụ đấy!"
Hoàng đế cười lạnh: "Mẫu hậu nếu muốn tránh cảnh tuẫn táng, cũng không phải không được."
"Giao Hổ phù, trẫm trả tự do cho ngươi."
Ta nghi ngờ: "Lời ngươi có đáng tin?"
Hoàng đế chỉnh đốn tư thế: "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy."
Ta cúi gần hắn: "Ta tin m/a q/uỷ mới tin lời ngươi!"
"Miệng nói một đàng, tay làm một nẻo, loại hai mặt như ngươi làm Hoàng đế chỉ nhờ tổ tiên phù hộ!"
"Làm gì hư nấy, đi đâu hại đấy, đồ khốn này, giao dịch với ngươi còn sợ bẩn tay ta!"
Hoàng đế tái mặt.
"Mời rư/ợu không uống lại thích uống rư/ợu ph/ạt!"
Ta ngửa cổ: "Có gan thì ch/ém ta đi, ta đã vào sổ ngọc hoàng gia, là mẹ kế chính thống của ngươi, một ngày làm mẹ cả đời làm mẹ, đồ tiểu tử có giỏi thì gi*t đi!"
Hoàng đế gi/ận đến nỗi ngũ quan biến dạng.
Bọn quan lại nhìn nhau, gi*t mẹ là trọng tội, dù Hoàng đế sau này đoạt lại giang sơn, việc này cũng ghi sử muôn đời.
Có người khuyên: "Không thể gi*t!"
Kẻ khác nói: "Sao không gi*t được? Bịt miệng hết đám hôm nay, coi như gi*t một phụ nữ thường!"
"Hai người kia đã trốn thoát, tất biết Thái hậu rơi vào tay ta, nếu ch*t đi, quân phản lo/ạn tất nhân cơ hội tạo phản!"
"Biết hay không chẳng quan trọng, Hổ phù đã vào tay phản quân, Tân Thành bị vây chỉ là vấn đề thời gian!"
Lời vừa ra, mọi người hoảng lo/ạn.
Hoàng đế mở mắt, tròng mắt đỏ ngầu.
"Thái hậu bất trinh, tư thông với nghịch tặc Lục Tiềm Uyên. Hôm nay trẫm thay hoàng gia trừng ph/ạt, treo nghịch hậu lên cổng thành, phơi đến ch*t!"
Ta khí huyết dâng trào.
Mẹ kiếp, ta cố ch*t mãi mà lại tìm được cách ch*t khổ sở nhất.
Lệ Phi nói đúng, Hoàng đế chó má, thật chẳng ra gì!
Ngày thứ ba bị treo trên thành, ta cảm thấy mình hóa thành cây xươ/ng rồng.
Toàn thân gai góc, động đậy là đ/au.
Hệ thống lâu ngày cuối cùng cũng hiện lên, đồ chó má này cũng chẳng ra gì, xuất hiện chẳng an ủi, chẳng xoa dịu, ngược lại còn reo hò.
"Chủ nhân, cố lên, cậu sắp ch*t rồi!"
Mẹ kiếp ta sắp ch*t cần ngươi nhắc à? Ta biết!
Mắt ta không mở nổi, tay đã mất cảm giác.
Nhưng không ngăn được ta ch/ửi nó trong lòng.
"Đồ chó má, không thể cho ta ch*t nhanh hơn sao?"
Hệ thống khổ sở: "Không được chủ nhân ạ, ta không thể can thiệp vào quá trình ch*t của cậu."
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
8
Chương 6
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook