Trăng Tròn Tẩy Trần

Trăng Tròn Tẩy Trần

Chương 4

16/01/2026 08:44

Nhưng khi uống vào miệng, lại chẳng khác gì nước lã.

"Th/uốc này sao không đắng?"

Tiểu hòa thượng đón lấy bát nhấp một ngụm nhỏ, chân mày lập tức nhíu thành một khối.

Ta xông vào nhà bếp, vớ lấy một nắm muối trên bệ bếp nhét vào miệng, không có vị gì.

Ta lại đổ nửa bát giấm ừng ực uống vào bụng, không vị cũng chẳng mùi, chỉ thấy trong bụng nóng như lửa đ/ốt.

Trước đây ta luôn nghĩ ăn những món ngon cho thỏa thích là điều hạnh phúc duy nhất trên đời.

Nhưng ta đã làm quá nhiều việc x/ấu xa, không còn tư cách cảm nhận hạnh phúc nữa rồi.

"A Di Đà Phật, đã mất đi vị giác thì hãy buông bỏ tham niệm ăn uống đi."

Tiểu hòa thượng dẫn ta đến chính điện, đưa cho một quyển kinh.

Ta không biết chữ, hắn liền dạy ta đọc.

"Đây là Kinh Hoa Nghiêm, những á/c nghiệp đã tạo từ vô thủy, đều do tham sân si, từ thân miệng ý phát sinh, nay con xin chí thành sám hối. Tội từ tâm khởi đem tâm sám, tâm nếu diệt rồi tội cũng tiêu, tội tiêu tâm diệt cả hai không, ấy mới chính là chân sám hối."

"Ngươi mãi đắm chìm trong tham sân si, tham đắm ăn uống, vì miếng ăn mà phạm cả sát giới; cũng tham muốn sự bầu bạn của gia đình, nên bất kể sư phụ bảo gì, ngươi đều làm theo.

Ngươi nghe lời kẻ x/ấu xúi giục, phạm sân giới với chính song thân, h/ận th/ù che mất tâm trí, khiến ngươi phạm phải tội đại nghịch bất đạo.

Từ nhỏ ngươi đã bị giam cầm bên kẻ á/c, không được dạy dỗ tử tế, trí tuệ chưa mở mang đã vướng bụi trần, ng/u muội nghe theo lời hắn sai khiến, tùy tiện đoạt mạng người khác, thậm chí không thèm hỏi rõ nguyên do, ng/u si cực độ."

"Tội từ tâm khởi đem tâm sám, tâm nếu diệt rồi tội cũng tiêu.

Chỉ cần ngươi thật sự dứt bỏ tội lỗi trong lòng, chân thành hối lỗi ăn năn, khi nội tâm không còn bị tham sân si trói buộc, thì tội á/c do chúng gây ra tự nhiên cũng tiêu tan."

Tội á/c thật sự có thể biến mất sao?

Hồi nhỏ ta thật sự sợ cảm giác đói bụng, vì có mấy lần suýt ch*t đói.

Ta mãi không quên được cảm giác đói đến bụng dính vào xươ/ng sống, đ/au quặn đến toàn thân lông dựng đứng run bần bật.

Nên chấp niệm với đồ ăn của ta, giống như một nỗi sợ đói bụng.

Giờ đây ta đã mất vị giác, cũng no nê đủ rồi, không còn tham đắm ăn uống nữa.

Ta cũng không h/ận cha mẹ nữa, chỉ trách bản thân ngày ấy ng/u muội.

Là ta không cho họ cơ hội giải thích, buồn cười thay, ta lại cứ ngỡ sư phụ mới là người tốt với ta nhất trên đời.

Hóa ra mười sáu năm trước ta đã được đưa đến cổng chùa Thanh Đàn, vốn ta có thể cùng tiểu hòa thượng lớn lên trong chùa này.

Chúng ta sẽ cùng nhau tụng kinh lễ Phật, gánh nước trồng rau, còn làm thật nhiều việc thiện giúp người.

Nhưng tạo hóa trêu ngươi, ta bị kẻ á/c bắt đi, từ đó sống như chó hoang.

Nay loanh quanh rồi cũng trở về chùa Thanh Đàn, ta thật sự muốn buông bỏ quá khứ, sống lại từ đầu.

Những ngày sau đó, ta không còn sống mờ mịt nữa.

Ta chuyên tâm tọa thiền, tụng kinh, thành khẩn sám hối.

Dù là gánh nước, ch/ặt củi, ta đều làm cẩn thận hơn xưa.

Thùng gánh nước phải rửa sạch sẽ, gánh đủ bảy lượt mới đổ đầy bể lớn.

Củi phải ch/ặt đều tay, xếp gọn gàng ngăn nắp.

Việc ta làm ngày càng nhiều, cơm ăn lại ngày càng ít đi.

Nét mặt nhăn nhó của tiểu hòa thượng cuối cùng cũng giãn ra, hắn thường lén đặt thêm một bát cơm cho ta.

Đêm khuya thanh vắng, ta thường ngẩn ngơ nhìn trăng.

Trăng ơi trăng, ta đã biết lỗi rồi, hãy để ta sống mãi như thế này được không?

Nhưng sáng hôm sau, tiểu hòa thượng biến mất.

Trong phòng thiền của hắn, tràng hạt vương vãi khắp nền, một con d/ao nhỏ sáng loáng cắm sau cửa, trên vách khắc mấy chữ nhỏ: "Gặp ở núi Minh Nguyệt."

Ta phát đi/ên lên, sự bình yên những ngày tọa thiền tan biến không dấu vết.

Ta chỉ muốn cắm cánh bay đến, không dám dừng lại một khắc.

Ta lục soát khắp núi Minh Nguyệt, vẫn không thấy bóng dáng tiểu hòa thượng cùng sư phụ.

Ta càng tìm càng sợ hãi, đến khi phát hiện hang gấu đen.

"A Nguyệt, cuối cùng ngươi cũng đến, những ngày này sư phụ tìm ngươi khổ lắm."

"Tiểu hòa thượng đâu?"

"Biến mất lâu như vậy, chẳng có lời giải thích nào với sư phụ sao?"

"Giải thích? Sư phụ có gì cần giải thích với ta không?"

"Ngươi bảo ta bị nhặt từ đống chó hoang, đứa trẻ sơ sinh làm sao sống sót ở nơi tha m/a đến năm tuổi?

Ngươi bảo kẻ th/ù lớn nhất của ta là cha mẹ, nhưng rõ ràng họ vì đói khổ không nuôi nổi nên mới đưa ta đến cổng chùa Thanh Đàn.

Vốn ta có thể bình yên lớn lên trong chùa, ngươi lại bắt ta ném vào nơi tử khí.

Ngươi dạy ta gi*t cha hại mẹ, biến ta từ đứa trẻ ngây thơ thành dã thú sát nhân.

Ngươi khiến tay ta nhuốm đầy m/áu tanh, mang trọng tội chất chồng.

Trong mắt ngươi, mạng người khác chỉ như cỏ rác sao?!"

Hai mắt ta đỏ ngầu, r/un r/ẩy không ngừng.

"A Nguyệt, ngươi bị ai mê hoặc, chỉ ba tháng đã biến thành người khác?

Sư phụ nuôi nấng ngươi mười hai năm, hai thầy trò nương tựa nhau trong núi này, bao nhiêu tình nghĩa ngươi đều vứt bỏ sao?"

"Đừng nói với ta chuyện tình nghĩa! Ngươi h/ủy ho/ại đời ta, biến một con người bình thường thành dã thú khát m/áu!"

Ta siết ch/ặt nắm đ/ấm, móng tay cắm sâu vào thịt, cơn gi/ận dữ cuồ/ng lo/ạn bùng lên dữ dội.

"A Nguyệt, sao dám vô lễ với sư phụ!

Trước đây ngươi vốn là đứa trẻ ngoan nghe lời sư phụ nhất.

Tiểu hòa thượng ngươi nói vốn là sư huynh của ngươi, tên là A Ly.

Mười năm trước hắn trốn khỏi hang gấu đen này, rồi không trở lại.

Sư phụ vốn tưởng hắn rơi vực đã ch*t, không ngờ lại trốn trong ngôi chùa dưới núi làm hòa thượng.

A Nguyệt, nếu ngươi thích sư huynh đến thế, vậy hãy đồng ý một điều kiện của sư phụ, ta sẽ cho hai người đoàn tụ, thế nào?"

Danh sách chương

5 chương
16/01/2026 08:47
0
16/01/2026 08:46
0
16/01/2026 08:44
0
16/01/2026 08:43
0
16/01/2026 08:41
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu