Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Họa Thiên Kiều đã trải qua một kiếp nạn, lại trở về thời điểm trước khi chết. Người đàn ông trước mặt nàng một tay nắm chặt cổ nàng, khí tức lạnh như băng: "Họa Thiên Kiều, ngươi có tư cách gì để chết?" Nàng hít một hơi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào kẻ đang siết cổ mình: "Ngươi... muốn ta sống tiếp?" Gương mặt tuấn lãnh của hắn phủ lên một tầng hàn sương, ngón tay lạnh giá siết chặt hơn: "Sống không bằng chết? Đừng hòng!" Cổ họng đau nhói, Họa Thiên Kiều mấp máy môi: "Vậy... ngươi cứ giết ta đi." Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên điên cuồng, gằn giọng: "Ngươi dám chết trước mặt ta?" Nàng mím môi, hai hàng lệ lăn dài: "Ta đã chết một lần rồi..." Hắn bất ngờ buông tay, đẩy nàng ngã vật xuống giường: "Họa Thiên Kiều, ngươi thật sự không biết sống là gì!" Nàng ho sặc sụa, vừa thở hổn hển vừa cười: "Ha ha... Đúng vậy, ta đã chết rồi... Chết thảm trong ngục tối... Thể xác bị hành hạ dã man..." Đôi mắt hắn co rúm lại, giọng nói như bão tố: "Im miệng!" Nàng ngẩng đầu lên, nước mắt lẫn máu chảy dài: "Sao? Ngươi sợ nghe thấy sự thật này? Ngươi sợ nhớ lại hình ảnh ta chết thảm như thế nào sao?" Hắn đột nhiên túm lấy tay nàng, kéo nàng vào lòng: "Ta không cho phép ngươi chết! Không được phép!" Hơi thở nam tính bao trùm, Họa Thiên Kiều khẽ run lên: "Buông ta ra..." "Không thể!" Hắn siết chặt vòng tay, giọng trầm khàn: "Lần này, ta sẽ không để ngươi trốn đi đâu được!" Nàng nhắm nghiền mắt, giọng nói như tiếng ve sầu lìa cành: "Ngươi... thật sự muốn ta sống ư?" "Không chỉ sống," hắn cúi sát tai nàng, từng chữ như búa đập: "Mà còn phải sống thật tốt, sống để trả giá cho tội lỗi của ngươi!" Một tiếng thở dài não nuột vang lên, Họa Thiên Kiều mở mắt nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc: "Vậy thì... ta sẽ sống." Nàng đẩy hắn ra, lau khô nước mắt: "Nhưng ta có điều kiện." Hắn nhướng mày: "Ngươi dám thương lượng với ta?" "Sao? Không dám?" Nàng mỉm cười lạnh lùng, "Hay là... ngươi sợ ta?" Một tia tức giận lóe lên trong đáy mắt hắn, nhưng rồi nhanh chóng kìm nén: "Nói." Họa Thiên Kiều đứng dậy, chỉ tay về phía cửa sổ: "Thả tự do cho tất cả người của Họa gia." "Không thể!" Hắn lập tức từ chối. "Vậy thì," nàng bước đến bên bàn, cầm lấy con dao gọt trái cây, "ta sẽ tự kết liễu ngay trước mặt ngươi." Lưỡi dao lạnh lẽo áp vào cổ họng mảnh mai. Hắn nghiến răng: "Ngươi dám!" "Sao không?" Máu từ vết dao nhỏ giọt, "Lần trước ngươi không kịp ngăn, lần này... muốn xem ta chết lần nữa sao?" Hai giây im lặng chết người. "Được thôi!" Hắn đập mạnh bàn tay xuống bàn, "Ta đồng ý!" Con dao rơi xuống đất với tiếng leng keng. Họa Thiên Kiều mỉm cười: "Đa tạ." Nhưng ngay lúc đó, một tiếng hét thất thanh vang lên ngoài cửa: "Chủ nhân! Không tốt rồi! Người của Vân Thương Các đã bao vây phủ đệ!" Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt như lưỡi dao: "Ngươi bày kế?" Nàng lắc đầu, giọng điệu bình thản: "Không, đây là nghiệp báo của ngươi đó." Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên khắp hành lang. Họa Thiên Kiều nhặt con dao lên, đưa cho hắn: "Giờ thì... ngươi muốn ta sống hay chết?"
- Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook