Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đình Quán Trì vẫy tay, tôi liền cảm nhận một luồng linh lực ấm áp bao bọc lấy mình.
Linh lực của hắn vẫn như xưa, nồng ấm khiến tôi vô cùng quen thuộc.
Hai cha con cùng nhau bận rộn trong bếp, dù đều là người đã đạt cảnh giới Bích Cốc nhưng lại luyện được tay nghề nấu nướng điêu luyện.
Không lâu sau, Đình Triều bưng ra một bát th/uốc đen sì, trên tay còn cầm mấy viên mứt ngọt.
- Uống đi, để ổn định thần h/ồn.
Tôi liếc nhìn hắn.
Hắn gượng cười: - Nương nương, uống th/uốc đi mà.
Đột nhiên nghe hắn ăn nói kiểu này, tôi thật sự cảm thấy không quen.
Tôi nhìn hắn đầy nghi hoặc, rồi đón lấy bát th/uốc, ngửa cổ uống ừng ực.
Cả khuôn mặt tôi nhăn lại như bị bóp méo.
Đình Triều đưa mứt cho tôi, tôi vội vàng bốc hết nhét vào miệng.
Cuối cùng cũng sống sót.
Khổ đến nỗi trán đẫm mồ hôi.
- Nương nương, trước đây người luôn bảo con học theo cha, phải hoạt bát hơn, đừng như cái bình vôi im thin thít.
- Tuy giờ con vẫn chưa quen, nhưng con nhất định sẽ làm được.
- Xin người đừng bỏ con nữa, chờ con một chút, được không?
Tôi thu lại vẻ mặt, kéo tay hắn lại gần.
Hắn đã bắt đầu cao lớn, dáng người sắp đuổi kịp tôi rồi, thực ra tôi đã không còn quen với việc thân mật kiểu này với một đứa trẻ lớn như vậy.
Nhưng vốn dĩ người phụ nữ nào cũng khó lòng từ bỏ bản năng làm mẹ, tôi kéo hắn lại định bảo hắn ngồi lên đùi như thuở nhỏ, nhưng phát hiện trong những năm tháng tôi lỡ mất, hắn đã trưởng thành quá rồi.
Hắn nhận ra sự lúng túng của tôi, quỳ xuống trước mặt, đầu gối chạm đất.
Tôi mỉm cười, xoa đầu hắn: - Con không cần phải thay đổi, trước đây là nương sai rồi.
- Trên đời này vạn vật đa dạng, chỉ cần con lương thiện thì không cần phải thay đổi để chiều lòng ai.
- Xin con tha thứ cho nương năm xưa trẻ dại nói lời không đúng. Nương yêu con, đó là thiên tính bẩm sinh của nương.
- Dù con trầm tĩnh hay hiếu động, nương đều yêu con, con không cần phải thay đổi.
Tôi véo má hắn: - Hiểu chưa?
Hắn dụi nước mắt lên váy tôi, gật đầu.
Giọng còn nghẹn ngào, hắn hỏi: - Thế nương có yêu cha như yêu con không?
Tôi trợn mắt: - Đương nhiên là không! Cha ngươi đâu phải con trai ta!
Tiếng chén dĩa đặt mạnh xuống bàn vang lên "cạch" một tiếng.
Giọng Đình Quán Trì lạnh băng: - Đến ăn cơm đi.
**5**
Trong bữa ăn, Đình Triều thì thầm hỏi tôi: - Nương, tối nay con được ngủ với nương không ạ?
Tôi không do dự từ chối: - Con lớn thế này rồi còn đòi ngủ với nương? Con đâu phải con gái.
- Như thế cha con sẽ không vui đâu.
Tôi chọc chọc Đình Quán Trì: - Phải không nào?
Đình Quán Trì lạnh giọng: - Đừng có nói linh tinh trước mặt trẻ con.
Đình Triều đặt bát cơm xuống, vẻ mặt ủ rũ: - Nương, người muốn có con gái hơn sao?
- Giá như lúc trước con là con gái, có phải người đã không bỏ đi?
Nói rồi, khuôn mặt vốn lạnh lùng bấy lâu của hắn đột nhiên nhăn lại, sắp khóc đến nơi.
Tôi vội vàng xoa má hắn: - Sao lại thế? Tối nay con ngủ giữa cha mẹ, nương sẽ hát ru cho con nghe.
Đình Triều lập tức ngừng khóc, nở nụ cười e thẹn: - Vâng ạ.
Tôi thở dài, trong lòng nghĩ nhất định phải dỗ cho con ngủ sớm, rồi bế hắn về phòng mình.
Tối hôm đó, sau khi bế Đình Triều về phòng rồi quay lại.
Đình Quán Trì đang ngồi trên giường nhìn chằm chằm tôi.
Ánh trăng chiếu vào phòng, nhờ chút sáng đó tôi thấy trên tay hắn đã xếp gọn áo lót.
Tôi cầm chiếc áo đã gấp sang một bên: - Cứ để đấy, lát nữa lại lôi thôi.
Tôi sờ lên yết hầu hắn.
Hắn không nói gì, bóp gáy tôi rồi hôn lên môi.
Sáng hôm sau, ánh nắng tràn vào phòng, tôi mở mắt với nụ cười.
Hắn đã mặc chỉnh tề ngồi bên giường nhìn tôi, hỏi lạnh lùng: - Còn đành lòng ch*t nữa không?
Tôi cười hì hì lắc đầu: - Không đành, không đành.
Đình Quán Trì đứng dậy đi xuống bếp.
- Nương, người đang cười thầm cái gì thế?
Giọng Đình Triều đột ngột vang lên.
Tôi vội vàng chui tọt vào chăn.
Nuôi con cái gì cũng tốt, duy chỉ có điểm này là phiền.
Đình Quán Trì bưng cơm từ ngoài vào, tôi cuốn chăn định ăn.
Đình Triều trợn mắt: - Cha, tại sao? Cha không từng nói quân tử có phép tắc, không được ăn cơm trên giường sao?
Tôi ló mặt ra cười hềnh hệch: - Ta không phải quân tử, ta là nương tử của cha ngươi~
Khóe miệng Đình Quán Trì hơi gi/ật, hắn nói: - Cơm của con ở trên bàn, theo lời cha dạy, ngoan ngoãn đi ăn đi.
Vừa đợi Đình Triều đi khỏi, tôi vứt chăn sang một bên, ôm lấy cánh tay Đình Quán Trì.
- Tướng công, người đút cho thiếp đi~
Hắn bình tĩnh vòng tay ra sau lưng tôi, cột dải dây áo lót.
Bát cháo thịt nạc thơm phức, hắn kiên nhẫn đút từng thìa.
Tôi giơ tay véo má hắn: - Thiếp nói thật nhé, cái vẻ mặt lạnh như băng hung dữ này của ngươi cũng khá thú vị đấy.
Hắn ngừng đút, tôi lấy bát ăn ngấu nghiến.
Hắn cúi mắt hỏi: - Vậy nàng thích ta bây giờ hơn, hay ta của sáu năm trước?
- Thiếp đều thích cả.
- Nhưng nếu bắt buộc phải chọn một.
- Thiếp chỉ có thể nói quá khứ không níu kéo được, thiếp sẽ trân trọng người trước mắt thôi.
Dù ngươi thay đổi thế nào, thiếp đều yêu.
Dù năm đó hiểu lầm ngươi coi thiếp như nữ chính, thiếp cũng không thể buông tay ngươi được.
Sáu năm âm dương cách biệt, thiếp h/ận ngươi, ngươi cũng h/ận thiếp, té ra đều là tình yêu không nỡ buông.
Tôi không nhịn được đỏ mắt, may quá... may mà không lỡ làng.
**6**
Đang nằm trên giường ngủ say, bỗng nghe tiếng "cách" một cái.
Tôi gi/ật mình tỉnh dậy, thấy Đình Quán Trì thản nhiên đeo xiềng vào tay mình.
- Ta và Đình Triều phải ra ngoài, nàng ở nhà ngoan.
- Trong phòng ta đã thiết lập cấm chế, chỉ cần nàng không ra ngoài thì người ngoài không vào được.
Thấy hắn định đi, tôi vội bò đến ôm ch/ặt hắn: - Không thể đưa thiếp đi cùng sao?
Hắn lắc đầu: - Nơi đó hiểm á/c khôn lường, đừng nói thân thể phàm nhân của nàng có chịu nổi không, dù đi cũng chỉ kéo chân ta và Triều nhi.
Tôi ấm ức buông tay: - Được rồi.
May mà sợi xích được thả dài.
Tôi lê bước xiềng xích đi quanh phòng, lo lắng cho an nguy của họ.
Quên không hỏi khi nào về rồi, tối nay không lẽ chỉ mình ta?
Nhưng ngay sau đó, sàn nhà rung chuyển dữ dội, một người phá đất chui lên, giữa sàn phòng vỡ tan một lỗ lớn.
Chương 14
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook