Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Không hạ mình
- Chương 3
Nếu chưa khỏi hẳn cũng không sao, kinh thành danh y đông đảo, tất có phương th/uốc hữu dụng!
Nói xong, lòng ta nhẹ nhõm hẳn.
Chỉ thấy Tống Vân khép ch/ặt ngón tay bên hông, quay người lại:
- Có lao Mạnh cô nương quan tâm, Tống Vân đã khỏi hẳn rồi.
Khóe miệng hắn nở nụ cười lạnh lùng:
- Chỉ là mỗi khi trời gió mưa, chỗ ấy lại đ/au.
Đau?
Vậy là chưa khỏi hẳn mà!
Quả nhiên sợi chỉ đỏ hại người thật~
Đang lúc ta cảm thán, Tống Vân cúi người áp sát, tóc mai lướt qua dái tai nóng bừng của ta. Giọng nói trầm thấp hòa quyện mùi trầm luồn vào cổ áo:
- Sao thế?
- Ngươi định giúp ta thổi thổi nữa sao?
6
Ta đại bại, chót tai bừng ch/áy. Cổ họng như có ngọn lửa th/iêu đ/ốt, đầu lưỡi cũng khô khốc. Chắc là đầu bếp tối nay nêm nếm đậm quá, khiến người bứt rứt khó chịu.
Tống Vân lại giãn nở nét mặt, nghêu ngao khúc nhạc quay về phủ. Gió từ vạt áo hắn phả vào mặt ta, khiến ta chợt cảm thấy nóng hơn cả nắng tam phục.
Mấy ngày sau trời cứ mưa lâm râm. Không biết khi gió mưa âm u, hắn còn đ/au không?
Đêm khuya thanh vắng.
Để tránh nóng, ta ngâm mình trong bồn tắm đầy cánh hoa, tóc xanh bồng bềnh trên mặt nước. Hơi ẩm ấm áp bọc lấy ta, vô cùng dễ chịu.
Đang lúc thiu thiu ngủ, một đôi bàn tay lớn từ phía sau chậm rãi vuốt ve tiến lên. Quay đầu lại, không ngờ lại là Tống Vân.
- Là ngươi?
Giọng ta đầy mềm mại, mặc cho hắn dùng ngón tay lướt trên da thịt.
- Thời Vi~
Hắn áp sát tai ta, thổi luồng hơi nóng. Như lời dụ dỗ thì thầm:
- Trời âm mưa gió, đ/au quá~
- Giúp ta thổi thổi được không?
- Trời ơi!
Ta gi/ật mình toát mồ hôi lạnh. Nhìn ra cửa sổ, mặt trời đã lên cao.
May thay, chỉ là giấc mộng vô cùng d/âm mị.
Ta ôm lấy ng/ực đ/ập thình thịch:
- Thật tạo nghiệt rồi! Sao lại khát khao đến thế?
- Đúng là phải nhờ nương thân tìm phu quân cho ta rồi...
Tỉnh táo lại, ta rửa mặt chải đầu.
Tiểu Đào đến báo tin, nói Tống Vân đã đợi ở sảnh trước rất lâu.
- Hắn đợi ta làm gì?
- Tiểu thư quên rồi? Chính tiểu thư nói sẽ cùng Tống tướng quân chọn vải may y phục mà.
Ta gật đầu, lập tức chọn bộ váy sa mỏng tôn da nhất, trang điểm chỉn chu rồi đến sảnh trước.
Hơi cúi người thi lễ:
- Để ngài đợi lâu.
- Không sao.
Tống Vân nhíu mày nhìn ta, quầng mắt thâm đen, giọng điệu xa cách hơn hẳn mấy hôm trước. Nhưng giọng nói lạnh lẽo của hắn vừa cất lên, ta lại nổi da gà.
Như câu cuối cùng trong giấc mơ đêm qua.
- Giúp ta thổi thổi được không?
7
Trên xe ngựa, Tống Vân ngồi ngay ngắn, ta tựa vào một bên. Mùi trầm hương trên người hắn luồn vào mũi khiến cổ họng ta khô khát, chỉ biết dùng quạt mo giải nhiệt.
Có lẽ vì ta mãi nghịch quạt khiến hắn không vui. Hắn nín thở, nắm ch/ặt tay, lạnh lùng lên tiếng:
- Ở cùng ta, khó chịu lắm sao?
- Không khó chịu sao được? Xe ngựa chật thế này, ngươi còn chen lên!
- Hơn nữa nam chưa vợ, nữ chưa chồng, chúng ta cùng ngồi xe đã là thất lễ!
- Nếu để các công tử khác thấy, danh tiếng ta còn đâu?
- Đến lúc đó ta lấy chồng thế nào?
Vừa dứt lời, hắn liền gi/ật lấy chiếc quạt trong tay ta.
- Hừ~
- Ngươi còn sợ mất danh tiếng?
- Ta thấy ngươi phá hư danh tiếng người khác thành thạo lắm mà~
Tống Vân quả nhiên hẹp hòi. Mười năm rồi, sắt cũng mòn. Chỉ có lòng dạ hắn nhỏ như hạt đậu!
Phụ thân từng dạy ta là đích nữ gia tộc trọng lễ nghi, phải có lòng bao dung. Ta không so đo với Tống Vân, an tâm chọn vải may y phục cho hắn.
Nhưng đến lúc đo kích thước, hắn lại giở chứng. Tống Vân chê tiểu nhị và chủ tiệm thô lỗ, ánh mắt chằm chằm vào ta:
- Hôm qua nương thân ngươi còn khoe với mẫu thân ta rằng ngươi khéo tay, ngươi đo cho ta!
- Sao được, ngươi đâu phải phu quân ta, ta sao phải...
Chưa dứt lời, Tống Vân thở dài nhẹ:
- Hừ~ Mỗi khi trời âm mưa gió, ta lại đ/au lắm~
- Chi bằng ngươi giúp ta...
Ta vội lấy khăn tay bịt miệng hắn:
- Đo cho ngươi là được rồi, cứ nhắc chuyện ấy làm gì?
Ta gi/ận dữ mở thước dây, thấy Tống Vân cười đắc ý. Hắn dang tay đứng thẳng, dáng vẻ thản nhiên:
- Vậy phiền Mạnh cô nương rồi!
Hắn cố ý kéo dài âm cuối, thấy ta cầm thước dây tiến lại gần, bỗng đẩy ng/ực về phía trước nửa tấc. Mặt ta đỏ bừng, dùng tay đo vai hắn. Đầu ngón tay chạm vào lớp gấm đoạn ấm áp, lồng ng/ực lại bồn chồn.
Giờ đây hắn cao hơn phụ thân nửa cái đầu, vai lại rộng thế. Thước dây vòng qua ng/ực hắn, ta phải kiễng chân mới với được đầu kia.
Còn đôi bàn tay đầy chai sần kia. Ta không nhịn được dùng tay so sánh, quả thực rất lớn.
Khi đo đến ống tay áo, ống tay võ bó sát lộ ra một chút màu đỏ.
- Cái gì đây?
8
Ta định kéo xem. Tống Vân vội rụt tay lại, chót tai đỏ lên, yết hầu dưới cổ áo lăn tăn gợn sóng:
- Nam nữ thụ thụ bất thân!
- Xéo~
Ta cố ý quật thước dây rôm rốp:
- Giờ mới biết thụ thụ bất thân? Lúc nãy ta đo áo sao không nói?
Hắn nhìn ta thâm trầm, khiến ta im bặt.
Cờ rư/ợu trong hoàng hôn phấp phới như mây, tiếng rao hàng hòa quyện hương rư/ợu bay qua Chu Tước đại nhai. Ta cùng hắn dạo thêm vài cửa hiệu, cuối cùng đến Phản Lâu nghỉ chân.
Chưa kịp mở miệng. Hắn đã gọi tiểu nhị ba phần quế hoa nhưỡng, bánh quế hoa, cùng da bò điểm đường quế.
Tiểu Đào huých tay ta, liếc mắt nhìn Tống Vân đẩy chén quế hoa nhưỡng về phía ta:
- Tống tiểu tướng quân này cũng có tâm đấy.
Ta bĩu môi cười thầm. Ăn của ngọt thì mềm môi, khiến ta bớt cảnh giác với Tống Vân.
- Nghe mẫu thân nói, ngươi vẫn chưa đính hôn?
- Là vì không ai nhận ngươi sao?
Vị ngọt trong miệng ta bỗng chát lại.
- Hừ, Tống tướng quân không biết đấy thôi.
- Từ công tử nhà Thượng thư Trương, đến công tử Thị lang Bộ Lại Vương, không biết bao nhiêu lang quân gửi thiếp và thư tín cho cô nương nhà ta!
Chương 16
Chương 14
Chương 9
Chương 8
Chương 14
Chương 10
Chương 13
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook