Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng sao bỗng dưng lại dẫn về ba người thế này?
Bùi Tri Hạ quả không hổ là người đọc nhiều sách vô dụng, mở miệng liền hỏi: "Mọi người cùng qua đêm sao? Ồn ào quá nhỉ."
"Thành cái thể thống gì!" Ta nén gi/ận hồi lâu cuối cùng chỉ thốt lên bốn chữ.
Minh Thiền nói nàng đều thích cả, mọi người cũng đều đẹp trai, nàng không thể chọn nổi.
Giống hệt người mẹ chỉ thấy sắc là mê của nó. Ta nhìn ba chàng thiếu niên phong hoa tuyệt đại này, không hiểu sao lại dấy lên chút thương cảm.
"Hồng nhan dễ phai, phồn hoa rơi rụng, bình dị mới là chân." Đó chính là lời khuyên nhủ của ta.
Sau này Minh Thiền chọn viên bánh trôi vừng đen mà từ nhỏ nàng luôn bênh vực - Từ Sơ.
13
Thị lực hồi phục đồng nghĩa ta mất đi năng lực nghe được tâm tư người khác, nhưng giờ đây ta không cần đến nó nữa.
Ta không còn nh.ạy cả.m hay tự ti, ta biết dù không hoàn hảo mọi việc, trong mắt một số người ta vẫn là tồn tại đặc biệt.
Trước khi nhà họ Từ mang lễ vật hỏi cưới, Minh Thiền đến tìm ta, nói: "Con gái từ nhỏ đã hoang đường, để cha phải lo lắng."
Ta đáp: "Không đáng gì, so với mẹ con thì chỉ như vớt được con tép trong khi bỏ mất con tôm thôi."
Minh Thiền hỏi làm sao ta x/á/c định người trước mắt chính là tình yêu duy nhất của đời này.
Ta cười khẽ: "Sao lại hỏi vậy?"
Minh Thiền bảo nàng cứ gặp ai là yêu đó, thấy ai cũng có cái hay riêng nhưng cũng lắm điểm dở.
Người dịu dàng thì không thiên vị mình, kẻ tinh tế lại hơi đa tình, người chung tình thì nói chuyện cứ nhạt nhẽo.
Ta thở dài, đời người hư ảo, mấy chục năm ngắn ngủi, sao có thể mọi việc như ý.
Ta bảo Minh Thiền: "Đừng vì một phẩm chất nào đó mà yêu người, con người vốn phức tạp, con phải chấp nhận sự phức tạp ấy."
"Yêu ai chẳng phải chỉ trong chớp mắt thôi sao?" Minh Thiền hỏi vặn.
"Thế nếu gặp người tốt hơn thì từ bỏ người hiện tại ư? Không nên như vậy!" Ta nhẹ nhàng chấm vào mũi nàng.
Vì yêu mà sống, vì yêu mà ch*t, đó không phải chân tình, chỉ là hành động bản năng.
Chăm sóc, thấu hiểu, trách nhiệm, tôn trọng, tình yêu đích thực thiếu một thứ cũng không thành.
"Cha và mẹ cũng trải qua như vậy sao?" Minh Thiền hỏi.
"Đương nhiên." Ta mỉm cười đáp.
Người hiểu Tri Hạ chính là Minh Thiền, tên con gái ta cũng lấy từ chỗ phu nhân.
Sau khi suy nghĩ thấu đáo, con gái ta vẫn quyết định gả cho Từ Sơ, ngày vu quy vô cùng nhộn nhịp.
"Một lúc còn chưa quen với cảnh sân vườn yên tĩnh thế này." Lý m/a ma nhìn Minh Thiền lớn lên, giờ không kìm được nước mắt.
Minh Thiền đúng như tên gọi, lúc nào cũng ồn ào, ta nghĩ thầm cuối cùng cũng được yên tĩnh, bèn bấm vào đùi mình cố ép ra vài giọt nước mắt.
Bùi Tri Hạ thấy ta khóc cũng muốn diễn theo cho vui, nhưng sợ đ/au không nỡ bấm đùi nên đành bỏ cuộc.
Từ đó, ta và Bùi Tri Hạ cùng nhau ở trong khuê viện này, sớm tối bên nhau cho đến hơi thở cuối cùng.
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 7
Chương 13
Chương 6
Chương 26
Chương 20: Tà linh trong toilet
Bình luận
Bình luận Facebook