Người Cá Ấy Lại Mang Thai Con Của Ta

Người Cá Ấy Lại Mang Thai Con Của Ta

Chương 6

17/01/2026 09:15

Quả nhiên không nuôi uổng, ba năm sau, Yên Li lại xuất hiện ở hậu sơn Ngọc Thanh Tông.

Nhưng Yên Li dường như rất bận rộn.

Hắn luôn xuất hiện một thời gian, rồi lại biến mất vài năm.

Hỏi thì hắn không nói, dường như có nỗi khó nói.

Nhưng việc thuần phục giao nhân, ta nắm trong lòng bàn tay.

Hừm hừm.

Chỉ cần giả vờ kết khế với đại sư huynh, rồi phát tin này ra ngoài.

Vừa dập tắt ý định liên minh của các tông môn, lại ép được Yên Li lộ diện.

Quả nhiên, ta thành công rồi.

Đêm trước lễ kết khế, cửa phòng nữ nhi rải đầy châu ngọc.

Kẻ giao nhân mỗi lần trở về đầy thương tích vẫn mặt không đổi sắc, lần này lại khóc không kìm được.

"Ngươi là người phụ bạc!"

Ta vừa xót xa dỗ dành Yên Li đang mất nước.

Vừa thầm mừng.

Ta đã bảo mà, Yên Li bé nhỏ, dễ dàng hạ gục.

Không ngoài dự đoán, ta đào hôn.

Đại sư huynh mặc hôn phục đứng một mình trên cao, nhưng hắn hoàn toàn không bận tâm.

Ki/ếm, mới là nơi về duy nhất của hắn.

Cha chưởng môn thì giả ngốc.

"Hả? Thì ra ta còn có con gái à."

Nhị sư huynh đ/ấm ng/ực dậm chân.

"Hả? Thì ra ta còn có sư muội à."

Nhưng sau khi đóng cửa, lại bắt đầu lo lắng cho an nguy của ta.

19

Nghe nói thiếu chủ M/a Giáo cùng một kẻ chính phái tư bôn, đây đúng là nỗi nhục lớn.

M/a Giáo liền ban lệnh truy nã cấp cao nhất.

Chính phái nghe xong cũng chê trách, ban lệnh truy nã tương tự.

Hai phái hiếm khi đồng lòng đến thế.

Cho đến ngày Yên Li sắp sinh nở.

Ta rời hang động ẩn náu dưới ánh mắt lo âu của Yên Li, lên chợ m/ua đồ dùng trẻ con.

Dù khoác áo choàng che giấu khí tức, nhưng ngoài ý muốn vẫn ập đến.

Thấy đứa trẻ mồ côi bốn năm tuổi trong ngõ hẻm bị lũ tu sĩ trăm tuổi đ/á/nh đ/ập, ta không nhịn được nữa.

Ta dùng tu vi yếu ớt ngắt chiêu thức của chúng, quát trách sự vô trách nhiệm của chính phái.

Trên đời này làm gì có phân chia chính tà.

Chỉ tồn tại những kẻ tham lam, ti tiện.

Vốn chỉ định hù dọa vài tiếng cho chúng rút lui.

Xui xẻo thay, ta gặp trưởng lão đồng môn.

Tên trưởng lão mồm mép chính nghĩa không trách ph/ạt đồ đệ phá giới, chỉ liếc mắt đã phát hiện m/a khí trên người ta.

Ta không c/ứu được đứa trẻ mồ côi tội nghiệp, còn mất luôn mạng sống.

Đau.

Trái tim bị đ/âm xuyên trong chốc lát, ta cảm nhận được nỗi đ/au x/é lòng.

Mà bây giờ, khi gặp lại cảnh tượng năm xưa.

Ta vẫn không do dự một chọi nhiều.

Lần này, ta nhất định phải bảo vệ con gái của ta và Yên Li.

Ta ôm ch/ặt Triều Triều, mặc cho lợi ki/ếm đ/âm vào da thịt.

Triều Triều mê man dựa vào ta, lảm nhảm gọi:

"Mẹ ơi..."

Nhưng tại sao?

Rõ ràng trăm năm trước ta đã ch*t, sao trăm năm sau lại tỉnh dậy?

Trái tim ta đ/ập dồn dập, như muốn báo hiệu điều gì.

Yên Li từng nói với ta, tim giao nhân có thể khiến người ch*t sống lại, xươ/ng khô nảy thịt.

Mà đêm ta đi tìm Yên Li, rõ ràng hắn không có nhịp tim!

20

Hình như ta lại ngủ rất lâu.

Mơ màng, trong đầu hiện lên khuôn mặt đạo đức giả của lũ tu sĩ.

"Toàn thân giao nhân đều có công dụng lớn, phải tận dụng cho tốt, chính phái vì chính nghĩa diệt M/a Giáo, chẳng phải đương nhiên sao ha ha ha."

"Tiếc thay, mới nhỏ thế."

"À đúng rồi, nhất định đừng để môn phái khác phát hiện, không lại phải chia phần cho chúng."

Và hình ảnh Yên Li mắt đỏ lật đật chạy tới trước khi ý thức tắt dần.

Tiếng đ/ao ki/ếm ngoài cửa nối nhau vang lên, ta nhíu mày.

Mẹ nó, ngủ cũng không yên.

Bỗng ngón tay lạnh lẽo xoa lên trán ta, nhẹ nhàng vỗ về.

Nhưng ta vẫn ngửi thấy mùi m/áu nhè nhẹ.

Cha chưởng môn đi tới đi lui trong phòng, cuối cùng thở dài.

Hỏi:

"Thật sự đã quyết định?"

Quyết định?

Quyết định cái gì?

Ta muốn hỏi, nhưng mí mắt nặng trịch, miệng không mở ra được.

Kỳ lạ thay, người trả lời cha chưởng môn lại là Yên Li.

"Ừ."

"Ngươi biết đấy, trăm năm trước đem Thính Vãn đi thật sự bất đắc dĩ, chính m/a hai phái truy sát các ngươi, ngươi lại móc tim c/ứu người khi yếu nhất... Thôi. Nay các tông môn tranh đấu ngầm, ta phải lo toàn cục, một bước sai là sai cả đời."

"Vâng, con biết." Giọng Yên Li rất nhẹ, bi thương pha lẫn bất lực.

"Nhưng không ngờ nàng tỉnh dậy lại quên sạch ta, đồ vô tâm, hừ, chỉ nhớ mỗi lễ kết khế với cái đại sư huynh đó."

Ta: "..."

Ai ngờ ngủ một giấc đã trăm năm, lại nhầm nhiệm vụ phụ thành nhiệm vụ chính!

Không biết Triều Triều thế nào rồi.

Ta sốt ruột, nhưng thân thể quá nặng nề.

May thay, cha chưởng môn sớm nhắc đến Triều Triều.

"Vết thương của Triều Triều... ổn chứ?"

"Chỉ ngoài da, không sao, giờ đang tự trách lắm."

Cha chưởng môn lại thở dài, rõ ràng đã hiểu rõ đầu đuôi, biết hành động gần đây của ta là do mất trí nhớ.

"Đã vậy, ngươi đưa Thính Vãn đi đi. Làm cha mẹ, ai chẳng muốn con cái hạnh phúc."

21

Con gái chưởng môn Ngọc Thanh Tông ch*t rồi.

Chưởng môn đ/au lòng đoạn trường, lập tức truyền vị trí chưởng môn cho đại sư huynh.

Bản thân ẩn cư núi rừng không hỏi thế sự.

Trùng hợp thay, một tháng sau, M/a Giáo cử hành hôn lễ trọng thể.

Nghe nói M/a Giáo giáo chủ Yên Li - kẻ từng thề không cưới Thi Thính Vãn thì thôi - cười rất tươi.

Các môn phái bất mãn, các môn phái nghi ngờ, nhưng đành nuốt vào.

Bởi đêm đó, cảnh Yên Li gi*t đi/ên cuồ/ng trước cổng Ngọc Thanh Tông, đòi m/áu đền m/áu vẫn còn in rõ trước mắt.

Thế là các môn phái đành chĩa mũi nhọn vào Ngọc Thanh Tông.

Quyết đòi cho được giải thích.

Tân chưởng môn im lặng, chỉ đứng trên cao lặng lẽ lau bản mệnh ki/ếm.

Về việc con gái tông chủ có phải người tư bôn với M/a Giáo trăm năm trước, Ngọc Thanh Tông giải thích thế này:

"Liên quan đếch gì đến ngươi."

Còn về việc đại sư huynh liên tiếp tổ chức hai lần lễ kết khế đều thất bại, Ngọc Thanh Tông giải thích thế này:

Danh sách chương

4 chương
25/12/2025 23:58
0
17/01/2026 09:15
0
17/01/2026 09:14
0
17/01/2026 09:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu