Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong cơn mưa như trút nước, ta c/ứu được A Uyển định tr/eo c/ổ t/ự t*.
Bởi ta cùng nàng so đo ai khổ hơn, kết quả ta thắng.
Nàng mất cha, cùng mẹ gồng gánh qua ngày. Ta mất mẹ, cha cưới vợ kế, mẹ kế ngày ngày nghĩ đủ trò hành hạ.
Nàng sinh ra m/ập mạp, ta sinh ra x/ấu xí.
Nàng gả cho Viên Trăn - con trai trưởng của Viên Thị lang Lại bộ. Viên Trăn từ nhỏ yếu ớt, chẳng thể động phòng, nàng về nhà họ Viên ba năm vẫn là gái trinh.
Ta gả cho Tạ Sơ - Thế tử phủ Uy Viễn Hầu. Tạ Sơ tuấn tú khỏe mạnh, phong lưu đào hoa, hậu viện tiểu thiếp đếm sơ đã hơn chục.
Ta lấy hắn ba năm, hắn chưa từng bước qua cửa viện ta, ta cũng vẫn là gái trinh.
...
A Uyển thu dây thừng, ôm ta khóc nức nở:
- A Dung, sao ngươi lại khốn khổ đến thế?
Chẳng phải thế sao? Kẻ bất lực với kẻ có thể nhưng chẳng muốn đụng vào, ai đáng thương hơn - rõ như ban ngày.
1
A Uyển vô tâm vô phế, lên giường nhắm mắt là ngủ.
Ta nhìn gò má trắng nõn đầy đặn của nàng, lòng ngứa ngáy muốn véo cho một trận.
Chỉ tiếc thị nữ Bích Tích của nàng đứng bên chăm chăm nhìn, ta chẳng thể ra tay.
- Cô nương, Thế tử vẫn đang đợi trong phường!
Hầu nữ Quỳ nhi của ta lo lắng nhắc nhở.
Ta cũng thở dài n/ão nề: Hắn vẫn còn đợi ư?
Hừ!
Tạ Sơ kẻ này vốn th/ù dai, hôm nay ta giữa thanh thiên bạch nhật vu khống hắn, hắn sao dễ dàng buông tha.
Hắn chẳng muốn đụng vào ta là thật, nhưng mười mấy tiểu thiếp kia đúng là bịa đặt trắng trợn.
Bích Tích nhìn ta ánh mắt đầy áy náy, ta vỗ vai nàng:
- Không sao, ngươi chăm sóc kỹ cho cô nương nhà.
A Uyển hôm nay gây chuyện, tính Viên phu nhân chắc lại bắt con trai bỏ nàng.
Viên Trăn nhu nhược, A Uyển lại mềm yếu, ôi.
Nhưng đó là chuyện ngày mai, giờ phải lo xem đêm nay ta sống sót nổi không!
Ta siết ch/ặt nắm tay.
Tạ Sơ không ở phòng, hắn bảo ta đến nội thư phòng.
Kết hôn ba năm, đây là lần đầu ta bước chân vào nơi này.
Thư phòng sáng rực ánh nến, Tuyết Lê đứng dưới bụi trúc lén lút nhấm hạt dưa, thấy ta đến vội dùng mũi chân gom vỏ hạt dồn dưới chân.
Nàng là tỳ nữ của Tạ Sơ, chuyên trông coi nội thư phòng.
- Thế tử tâm trạng chẳng vui.
Tuyết Lê khẽ nhắc, kéo Quỳ nhi đứng cùng một chỗ.
- Hắn gặp ta thì chẳng khi nào vui, chuyện thường.
Tuyết Lê mới mười bốn, nhờ chữ đẹp nên được hầu hạ trong thư phòng.
Nàng thích ăn vặt, mỗi lần ta tìm Tạ Sơ đều dặn Quỳ nhi gói ít bánh trái cho nàng, nàng đối với ta cũng thân thiết hơn.
Tạ Sơ đứng trước bàn viết luyện chữ.
Bàn viết kê sát cửa sổ, ngoài song là rừng trúc, ban ngày mưa tạnh, gió mát lùa vào xua tan oi bức.
Hắn viết thảo thư, nét chữ cuồ/ng phóng hư thực tương sinh, đã đạt đến cảnh giới đại thành.
Hắn đặt bút xuống, xắn tay áo, dáng vẻ tiêu sái.
- Nhìn ra gì?
Hắn nheo mắt, vừa nguy hiểm vừa quyến rũ.
Quả nhiên người đẹp làm gì cũng có lợi, kẻ x/ấu xí mà bắt chước chỉ thêm nhờn nhợt.
- Ta không giỏi thư pháp.
Dưới mắt hắn, ta chỉ giỏi múa đ/ao thương, giả vờ làm điệu.
- Hừ.
Hắn nhẹ nhàng nhả chữ, ta chẳng hiểu ý, chỉ chăm chăm nhìn vào mắt hắn.
- Thu Dung, ta thuận thê thiếp hơn chục nàng từ bao giờ mà bản thân không hay?
Hắn hỏi chậm rãi.
- Thế tử tha tội, lúc nguy cấp ta tùy miệng nói bậy.
Đã là so đo ai khổ hơn, đương nhiên càng thảm càng tốt.
- Một câu tùy miệng của ngươi đã hủy thanh danh một đời của bản thế tử.
Hắn vươn tay định bóp cằm ta, ta nhanh chân lùi lại, tay nắm ch/ặt cổ tay hắn, xoay người ghì ch/ặt hắn xuống án thư.
- Thu Dung!
Hắn tức gi/ận gào lên.
2
- Có kẻ sinh ra giỏi quyền mưu, như Thế tử. Có kẻ sinh ra sức mạnh hơn người, như ta.
Thế tử nên hiểu, đến nước này dù ngươi thông minh đến đâu cũng phải chịu ta kh/ống ch/ế. Lần sau muốn động thủ hãy nghĩ xem có đ/á/nh lại ta không.
Ta buông tay, liếc nhìn cổ tay hắn đã đỏ lừ một khoảng.
- Huống chi ta cũng không nói dối, một Hà Ấu Nghi đã đáng giá hơn chục tiểu thiếp nhà khác, không phải sao?
Nhà họ Tạ ngoài mười lượng bạc mỗi tháng còn cho nàng, Tạ Sơ còn lén lút chu cấp thêm hai mươi lượng.
Ăn mặc tiêu xài còn hơn cả tiểu thư nhà lành.
Một mình nàng, khiến Tạ Sơ ba năm chẳng bước chân vào phòng ta, ba năm cũng chẳng nạp thêm ai.
Tạ Sơ xoa cổ tay, cúi mắt nhìn ta, ánh mắt đầy bất mãn.
- Ngươi đừng bịa chuyện, nàng ấy chỉ là chị dâu ta...
- Có phải chỉ mình ngươi biết.
Dù sao huynh trưởng hắn đã mất, cả nhà Hà Ấu Nghi phạm tội, kẻ ch*t người b/án.
Họ Tạ còn có lương tâm, thấy nàng đã đính hôn với huynh trưởng nên chuộc về.
Chuyện Tạ Sơ muốn thế huynh cưới chị dâu đã khiến gia đình náo lo/ạn, nhưng bậc lương gia không thể thông hôn với tiện nhân, hắn muốn cưới Hà Ấu Nghi là không thể.
Nếu hắn cố tình, phụ thân vì danh giá họ Tạ ắt sẽ đ/á/nh ch*t hắn.
Hắn nghiến răng nhìn ta, muốn nói lại thôi.
Ta định đi, nhưng tham mát mẻ trong thư phòng, mông dính ch/ặt vào ghế chẳng muốn nhấc lên.
- Ngươi ít qua lại với Hà Uyển, nàng bày trò khiến nhà họ Viên ngày đêm bất an, đừng học theo thói hư của nàng.
- Cái x/ấu của ta cần A Uyển dạy sao?
Ta khòm lưng trên bàn, ngắm bóng trúc ngoài song in xuống, mềm mại mà kiên cường.
- Thu Dung, ngươi có thể nói chuyện tử tế với ta không?
Tạ Sơ có chút bồn chồn.
- Ta đang nói rất tử tế đấy chứ? Lại chỗ nào khiến Thế tử không hài lòng?
Ta chẳng muốn đối đáp, tùy miệng đáp.
Hắn nghẹn lời.
Gió mát vi vu, thực sự dễ chịu vô cùng, ta chợt buồn ngủ, từ từ khép mắt.
- Nghe mẫu thân nói, ngươi muốn cùng ta ly hôn?
Giọng Tạ Sơ rất nhẹ, như cơn gió thoảng qua rồi tan.
- Ừ.
Ta mơ màng đáp.
- Đã không muốn sống cùng ta, sao ngày ấy lại nhất định phải gả?
Nếu không phải lòng mến, ai có thể ép ta lấy hắn?
- Chúng ta đã đính hôn từ thuở nhỏ.
Không ai nói gì thêm, ngoài tiếng gió chỉ còn tiếng thở dài khẽ khàng.
Bình luận
Bình luận Facebook