Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Máy tính chạy dữ liệu, người ta có cả tiếng đồng hồ rảnh rỗi là chuyện rất bình thường.
Tôi lại hỏi Từ Việt Thanh: "Khi nào xong thế? Hay là đưa học muội về ký túc xá trước đi. Em đợi anh."
Nhiễm Mộng Ức ngoan ngoãn nhìn tôi một cái: "Muộn lắm rồi, đàn chị cũng phải về ký túc xá của mình..."
Tôi lại nói: "Đưa em về trước đi. Lát nữa bọn chị còn có việc khác."
Vội vàng thu dọn đồ đạc, chúng tôi bắt đầu đi về phía ký túc xá.
Suốt dọc đường im lặng.
Bóng của ba người dưới ánh đèn đường, lúc thì tách rời, lúc lại đan xen.
Thật chật chội.
Tiễn Nhiễm Mộng Ức vào tòa nhà ký túc xá, Từ Việt Thanh đưa tay nắm lấy cánh tay tôi, kéo vào lòng.
Giọng anh rất thấp.
"Uẩn Uẩn, em đừng để ý. Tiểu Nhiễm và Tạ Dương chia tay, anh đã khuyên cả hai bên."
"Về phía Tiểu Nhiễm, em ấy khóc dữ quá nên anh buộc phải khuyên thêm vài câu."
Phải rồi, anh với tư cách là sư huynh của Nhiễm Mộng Ức và bạn cùng phòng của Tạ Dương, phải điều tiết duy trì mối qu/an h/ệ giữa người với người trong phòng thí nghiệm.
Trách nhiệm của anh thật quan trọng. Thiếu anh, thế giới này chắc không vận hành nổi.
Trước đây, tôi có thể vô tư trút gi/ận lên Từ Việt Thanh.
Nhưng bây giờ, tôi lại thu liễm mọi cảm xúc.
Tôi không biết đây là sự phát triển tốt hay x/ấu.
Tôi tự nhủ mình không được suy nghĩ lung tung, nghiêm mặt nói: "Em biết mà. Anh là vì có ý tốt thôi. Nhưng sau này, anh đừng làm chuyện như vậy nữa."
Từ Việt Thanh nhíu mày.
Khoảnh khắc da th!t chạm nhau vừa rồi, tôi lại nhìn thấy kết cục của tôi và Từ Việt Thanh vào một năm sau.
May mắn thay, đó là một cái kết HE bình lặng hạnh phúc, nếu không tôi có lẽ đã không đủ can đảm để đối mặt với Nhiễm Mộng Ức.
Nếu tôi đã nỗ lực lâu đến thế mà chỉ đổi lại được một cái kết BE, vậy thì tôi còn cố gắng làm gì nữa? Thà chấp nhận sự thật, đưa luôn bạn trai mình cho cô ta còn hơn.
Trong khoảng thời gian này, tôi cứ thấp thỏm lo âu, tâm tư trù tính. Điều này thật sự rất mệt mỏi.
Tôi không thể đơn đ/ộc chiến đấu nữa. Trong khi Từ Việt Thanh chẳng hay biết gì, chỉ mình tôi vì tình yêu mà vắt óc suy nghĩ, điều này thật không công bằng.
Tôi hắng giọng: "Từ Việt Thanh, em làm vậy là vì tốt cho anh."
"Em biết anh lương thiện, em cũng không nghi ngờ anh có hai lòng với em. Nhưng khi tiếp xúc với học muội, anh nhất định phải chú ý chừng mực."
"Em không có bạn cùng phòng sao? Bạn cùng phòng của em không có bạn trai sao? Bạn của em cãi nhau chia tay với bạn trai, cả hai đều khóc đến đ/ứt ruột đ/ứt gan, nhưng em tuyệt đối sẽ không an ủi bạn trai của cô ấy lấy một lời. Dù có phải giao tiếp, cũng tuyệt đối là dừng lại đúng lúc."
"Không phải vì em sắt đ/á. Mà vì em biết thế nào là giới hạn. Có những giới hạn, một khi đã bước qua, sẽ không bao giờ khôi phục lại trạng thái ban đầu được nữa."
Tôi không nổi gi/ận.
Tôi chỉ khách quan, bình tĩnh, cân nhắc từng câu từng chữ để giảng đạo lý cho anh.
Từ Việt Thanh lộ vẻ hổ thẹn: "Uẩn Uẩn, xin lỗi em. Là anh suy nghĩ không chu toàn."
"Anh sẽ giữ khoảng cách với cô ấy."
Tôi mặc kệ Từ Việt Thanh liên tục xin lỗi mình.
Đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho anh.
Nếu trong trường hợp tôi đã nhắc nhở thấu đáo như vậy mà chúng tôi vẫn đi đến kết cục BE, thì tôi cũng chỉ có thể nói rằng, trước khi buông tay, ít nhất tôi đã không thẹn với lòng mình.
11
Nước cờ thẳng thắn với nhau này, dường như đã đi đúng hướng.
Từ ngày hôm đó, Từ Việt Thanh trở nên trầm mặc ít nói.
Khi gặp lại Nhiễm Mộng Ức lười biếng, Từ Việt Thanh sẽ trực tiếp tag giảng viên vào để thầy phê bình.
Nếu có công việc nào bắt buộc phải giao cho cô ấy, anh sẽ truyền đạt thông qua Ôn Thuật.
Phòng thí nghiệm có tổ chức tiệc tùng gì, anh cũng từ chối nếu có thể.
Mỗi lần tôi nhìn thấy Từ Việt Thanh, kết cục của chúng tôi đều là HE.
Vẫn hạnh phúc và ổn định như trước đây.
Điều này đã trút bỏ hoàn toàn sự đề phòng trong tôi.
Kỳ nghỉ Tết Dương lịch, tôi và Từ Việt Thanh đều không dứt ra được, nên bố mẹ đã đến Bắc Kinh thăm chúng tôi.
Hai gia đình thuê một căn biệt thự ở ngoại ô, chuẩn bị đón giao thừa.
Những năm gần đây hai nhà qua lại thường xuyên, hòa thuận vui vẻ, tôi đã không ít lần nghe bố mẹ hai bên nói với nhau: "Sớm muộn gì cũng là người một nhà, đừng khách sáo".
Chương trình đón giao thừa khô khan tẻ nhạt, sở dĩ bật tivi chỉ là để tạo tiếng ồn nền.
Sắp đến nửa đêm, bố mẹ hai nhà tụ tập một bàn mạt chược, còn tôi và Từ Việt Thanh ngồi trên ghế sofa, vừa lướt video ngắn vừa tán gẫu câu được câu chăng.
Không biết anh nhìn thấy cái gì vui mà lại nở nụ cười.
Nụ cười đó thoáng qua nhanh chóng, nhưng không hiểu sao, lại mang theo ba phần cưng chiều.
đ/âm vào mắt tôi đ/au nhói.
Tôi vô thức ghé sát vào, muốn nhìn điện thoại của Từ Việt Thanh.
Anh lại nhanh chóng chuyển màn hình.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy hình nền trò chuyện WeChat.
Là ai gửi tin nhắn khiến anh bật cười mà lại không thể cho tôi xem?
Bốn mắt nhìn nhau, yết hầu Từ Việt Thanh chuyển động, trong mắt thoáng qua một tia hoảng lo/ạn.
Anh chủ động hỏi tôi: "Uẩn Uẩn, em có muốn ăn hạt thông không? Anh bóc cho em."
Nói là vậy, nhưng anh lại chẳng hề động tay.
Tôi rất muốn mỉm cười với anh, nhưng trong đầu ong ong, tôi biết, tình huống tồi tệ nhất mà tôi lo lắng nhất, rất có thể lại xảy ra rồi.
Trên tivi đã bắt đầu đếm ngược.
Chỉ một phút nữa thôi là sang ngày mới, tôi cũng có thể nhìn thấy tôi và Từ Việt Thanh của một năm sau này.
Trong suốt những năm qua, tôi luôn rất tự tin rằng mình có thể thay đổi tương lai mà tôi không thích.
Nhưng, nếu tương lai đó cần hai người cùng nỗ lực thì sao?
Tôi có cố gắng đến đâu mà người kia lại đứng ngoài cuộc, thì đó cũng mãi mãi chỉ là một vở kịch đ/ộc thoại đáng buồn mà thôi.
Phải mất một lúc lâu, tôi mới nhếch môi, nói một cách thản nhiên:
"Việt Thanh, chúng mình chơi một trò chơi đi. Quy tắc rất đơn giản, đó là anh đoán xem, ngày này một năm sau chúng mình đang làm gì?"
Từ Việt Thanh suy nghĩ một chút, không trả lời trực tiếp: "Một năm sau sẽ xảy ra rất nhiều chuyện, sao anh biết được ngày này một năm sau chúng mình đang làm gì chứ?"
"Không cần chính x/ác đến thế, chỉ cần nghĩ đại khái thôi."
Từ Việt Thanh lại liếc nhìn điện thoại.
Anh có vẻ không có tâm trạng chơi trò chơi với tôi, nên trả lời rất tùy tiện.
"Lúc đó chắc là bọn mình sắp cưới rồi, có lẽ đang trang trí căn nhà mà bố mẹ m/ua cho."
Ừm, nghe có vẻ là một tương lai bằng phẳng thuận lợi.
10
9
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 31
Chương 13
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook