Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Đêm Hồn Về
- Chương 6
Tuy nhiên, chị lại nói tiếp: "Những chuyện về sau tuy không nhớ rõ, nhưng chuyện xảy ra trong phòng đêm hôm đó thì chị vẫn nhớ như in."
Chị Hồng thủ thỉ kể lại: “Tối hôm đó tạm biệt mọi người xong, chị và mẹ cũng về nhà luôn. Như mọi khi, chị rửa mặt rửa chân rồi lên giường đi ngủ.”
“Vừa nằm xuống, chưa kịp ngủ say đã mơ màng nghe có tiếng gọi khẽ bên cửa sổ, giọng giống mẹ chị lắm.”
“Sợ mẹ có việc gì cần, chị vội ngồi dậy mở cửa, nhưng ngoài đó chẳng có ai. Tưởng mình nghe nhầm, lại trở vào giường ngủ tiếp. Nhưng một lát sau, lại nghe bên cửa sổ có tiếng động nhỏ, lần này như có người đang bước chầm chậm trong phòng, chị nghe rõ cả tiếng giày m/a sát với nền nhà.”
“Em biết đấy, vừa từ nhà chú Cường về nên trong lòng còn sợ, chị liền xuống giường, định bật đèn xem thực hư thế nào.”
“Nhưng vừa chạm chân xuống đất, một cảm giác kỳ quái ập đến.”
“Sơn Tử, em biết đấy, cả nhà chúng ta khi lên giường ngủ đều để mũi dép quay vào trong, đây là quy định của ông nội. Vì thế lúc xuống giường cũng quay lưng ra ngoài mà bước xuống, để có thể xỏ dép ngay được.”
“Ấy vậy mà lần này, chị mò mẫm mãi trong bóng tối vẫn không xỏ được dép. Đành đi chân đất bật đèn xem sao. Khi đèn sáng, chị mới phát hiện đôi dép để mũi quay ra ngoài.”
“Thoáng nghi ngờ, chị tưởng mình nhớ nhầm, nhưng ngay sau đó, chị lại thấy đôi giày lưới trắng tối qua cũng để gót giày chạm vào tường, mũi giày hướng ra cửa.”
“Em biết không, nhà mình xưa nay đều để giày quay mũi vào tường, làm gì có chuyện để ngược lại bao giờ. Chị sợ ch*t khiếp, vội tắt đèn nhảy tót lên giường, trùm chăn kín mít, sợ thứ gì đó bẩn thỉu sờ vào chân mình.”
“Nhưng một lúc sau, trên giường thì yên ổn, mà trong phòng lại vang lên tiếng bước chân “cộc cộc”. Sợ quá không chịu nổi, chị định chạy sang phòng bố mẹ, nào ngờ vừa chạm chân xuống đất xỏ dép đã thấy trước mắt tối sầm lại, chẳng biết gì nữa.”
“Đến khi tỉnh dậy thì đã nằm ở đây rồi.”
Nghe mà lạnh cả sống lưng, tôi khẽ nói: "Chị biết không, đêm hôm đó chị đi đôi giày lưới trắng ấy, có đi dép đâu."
Mặt chị Hồng đột nhiên trắng bệch như tờ giấy.
Sợ chị hoảng quá sẽ xảy ra chuyện, tôi vội viện cớ rời đi.
Mấy hôm sau, ông tôi và bác hai ngày nào cũng lên núi chọn gỗ tốt.
Bởi cỗ qu/an t/ài ông bà chuẩn bị trước đó đã dùng một phần cho chị Vy Vy, giờ không đủ nữa rồi.
Nhân dịp thời tiết đẹp, họ tranh thủ lên rừng ch/ặt gỗ.
Bà tôi và bác gái ở nhà nấu cơm, tôi chẳng giúp được gì, đành ru rú trong phòng xem tivi.
Bộ "cương thi tiên sinh" mấy hôm trước không xem được nay đã chiếu lại.
Đang xem say sưa thì có bóng người bước vào.
Nheo mắt nhìn, là chị Hồng.
Tôi vội vẫy tay ra hiệu bảo chị đóng cửa lại, ánh nắng chói quá không nhìn rõ màn hình.
Chị Hồng đóng cửa, kéo ghế ngồi cạnh hỏi: "Cả ngày không lo đọc sách, chỉ biết xem tivi thế này thì thi đỗ kiểu gì?"
Tôi bĩu môi: "Em đang học nghề với ông nội, thi trượt cũng chẳng ch*t đói. Chị im đi, cảnh hay sắp tới rồi."
Đang dán mắt vào cảnh Lâm Chánh Anh đ/á/nh nhau với cương thi triều Thanh, bỗng nghe bên cạnh có tiếng sột soạt.
Liếc nhìn, thấy chị Hồng đang chà xát hai lòng bàn tay vào nhau, tôi không để ý lắm.
Đột nhiên, một bàn tay đưa tới trước mũi tôi: "Sơn Tử, thơm không?"
Mùi hương quen thuộc xộc thẳng vào mũi, mùi trà lài nồng nặc.
Toàn thân tôi lạnh toát, vội né sang bên cạnh, nuốt nước bọt một cái, giọng khàn đặc: "Chị Hồng, chị cũng thích mùi này từ bao giờ thế?"
"Ơ? Sao thế? Chị thấy thơm mà." Chị thản nhiên đáp.
Lòng sợ hãi dâng trào, tôi lén lút ra cửa, nói khẽ: "Chị xem tivi trước nhé, em đi xem bà nấu cơm xong chưa."
"Ừ." Chị gật đầu.
Quay người bước ra, tôi đóng sầm cửa lại, nghĩ về hình ảnh quen thuộc ban nãy mà lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.
Đứng ngoài cửa một phút, tôi lấy hết can đảm, lén đến bên cửa sổ.
Tuy rèm che kín nhưng vẫn có khe hở.
Nheo mắt nhìn vào, trong phòng tối om chẳng thấy gì.
Bỗng màn hình tivi bừng sáng, đôi mắt tôi trợn tròn, chị Hồng đang ngồi trước màn hình, hai tay đưa lên mũi, hít lấy hít để mùi hương trên lòng bàn tay, nét mặt hiện lên vẻ thỏa mãn lâu lắm rồi chưa thấy.
Nỗi kh/iếp s/ợ tràn ngập, tôi ngã phịch xuống đất.
Sau hôm đó, tôi lăn ra ốm nặng.
Khi khỏi bệ/nh thì nghe nói chị Hồng cũng đi làm ăn xa, hình như là làm ở nhà máy điện, nhưng chị ít về lắm.
Đến giờ đã gần 10 năm, tôi vẫn chưa gặp lại chị lần nào, không biết giờ này chị sống ra sao, có thích anh chàng trong tấm ảnh năm xưa tôi chỉ cho hay không.
>
Chương 21.
Chương 22: Đồng tử niệu An Cương
Chương 5
Chương 15
Chương 12
Chương 16
Chương 11
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook