Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Đêm Hồn Về
- Chương 5
Bà đồng đ/ốt nén hương rồi cắm vào bát gạo trên bàn.
Sau đó, miệng lẩm nhẩm câu thần chú, giọng trầm thấp, kéo dài âm cuối, như đang giao tiếp với một thế lực huyền bí nào đó.
Khi tiếng niệm chú của bà ấy càng lúc càng lớn, bầu không khí trong sân càng trở nên căng thẳng.
Đột nhiên, toàn thân chị Hồng gi/ật mạnh, bắt đầu giãy giụa dữ dội, miệng phát ra những tiếng kêu lạ lùng.
Mọi người đều kh/iếp s/ợ trước cảnh tượng này, thế nhưng bà ấy vẫn điềm nhiên như không.
Bỗng bà đồng ngừng niệm chú, khẽ nhắm mắt lại như đang lắng nghe điều gì đó.
Một lát sau, bà ấy khàn giọng nói: "Sao ngươi lại quấy nhiễu đứa trẻ này?"
Lúc này, ngọn lửa của hai ngọn đèn dầu liên tục nhảy múa bập bùng trong không khí, như có một thế lực vô hình nào đó đang đáp lời.
Tôi đứng nhìn mà chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.
Bà đồng nghiêng tai lắng nghe, nhẹ gật đầu rồi nói: "Đứa trẻ này không cố ý mạo phạm, ngươi hãy lui đi. Đừng tiếp tục quấy rầy nữa, việc này ta sẽ giúp ngươi giải quyết."
Nói xong, bà ấy cầm lá bùa vàng phe phẩy trong không khí, đồng thời tiếng niệm chú càng lúc càng gấp gáp.
Một lát sau, bà đồng đ/ốt lá bùa vàng, trong khoảnh khắc nó ch/áy hết, bà ấy ném tro vào chiếc bát trắng đựng nước, rồi bắt chị Hồng uống một hơi cạn sạch.
Không lâu sau, cơ thể chị Hồng dần trở nên bình tĩnh, như thể linh h/ồn kia và bà đồng đã đạt được thỏa thuận âm dương, chọn cách rời đi.
Bà đồng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, bà đồng dẫn ông bà, tôi cùng bác hai và bác gái vào trong nhà.
Bà ấy lấy ra cây bút chu sa, chấm vào lọ mực đỏ, trước tiên vẽ những bùa chú huyền bí lên trán, lòng bàn tay và lòng bàn chân chị Hồng, sau đó vén áo sau lưng chị lên, viết từng nét bùa trên lưng chị.
Mỗi nét bút đều mạnh mẽ dứt khoát, như mang theo sức mạnh vô biên.
Khi hoàn thành bùa chú trên người chị Hồng, ánh mắt bà đồng đổ dồn về phía tôi đang đứng nhìn đầy tò mò.
Bà ấy mỉm cười, vẫy tay gọi tôi lại, lòng tôi đầy nghi hoặc, không biết bà ấy định làm gì, nhưng vẫn bước đến bên cạnh.
Bà đồng nắm tay tôi hỏi: "Chị cháu có phải hôm nay đã lấy thứ gì không nên lấy không?"
Tôi lập tức nghĩ đến đôi giày, liền kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Nghe xong, bà đồng nói với tôi: "Cháu có biết câu “thà nằm qu/an t/ài kẻ khác, chớ thử giày người ta” không?"
Tôi lắc đầu, chỉ nói hôm nay ông vừa bắt tôi thử qu/an t/ài, ông bảo làm vậy sẽ thăng quan phát tài.
Bà tôi nghe thấy liền lén đ/á ông một cái.
Bà đồng quay sang nhìn ông tôi, nói: "Ông bạn già, chuyện như thế này nên dạy bảo chúng nó, kẻo sau này lại gặp rắc rối."
Ông tôi gật đầu ngượng ngùng.
Bà đồng khẽ thở dài: "Đứa trẻ này hôm nay cũng bị hù dọa rồi, vẽ bùa bảo hộ cho nó đi."
Tôi đứng đó run lẩy bẩy, không dám nhúc nhích, để mặc bà đồng vẽ bùa sau lưng mình.
Chỉ cảm thấy mát lạnh dễ chịu, mùi chu sa thoang thoảng rất thư thái.
Khi bùa đã vẽ xong, tôi phát hiện trán mình chưa có gì, liền đòi bà đồng vẽ thêm một nét cho ngầu.
Bà đồng cười bảo: "Cháu không cần đâu."
Rồi bà ấy quay sang bác hai và bác gái, dặn dò: "Được rồi, thứ ô uế trên người con bé đã đi rồi. Nhưng về nhà phải lập tức trả lại đôi giày, bảo chủ nhà đ/ốt đi. Dạo này chăm sóc con bé kỹ vào, cho nó nghỉ ngơi nhiều, đừng để tiếp xúc với những thứ không sạch sẽ nữa."
Bác hai và bác gái gật đầu lia lịa, cảm kích rơi nước mắt.
Tối hôm đó, nghe ông tôi và bà đồng trò chuyện mới biết, hóa ra thứ nhập vào chị Hồng chính là chị Vy Vy.
Bởi sau khi ch*t, trước khi ch/ôn cất, linh h/ồn người ta giống như con thuyền lạc lối, cần nhanh chóng tìm đường về nhà, nếu không sẽ không thể đầu th/ai.
Ngày xưa trong chiến tranh hoặc những năm đói kém, thường có những kẻ tạo cương thi chuyên nghiệp hoặc đạo sĩ làm người dẫn đường, tựa ngọn đèn trong đêm tối, dẫn linh h/ồn người ch*t về nhà.
Nhưng nghề này giờ đã mai một rồi.
Những kẻ ch*t bất đắc kỳ tử nơi đất khách chỉ có thể dựa vào đôi giày của mình để tìm đường trở về quê hương.
Đôi giày tựa như la bàn dẫn lối cho linh h/ồn trở về.
Hơn nữa, "giày" đồng âm với "tà", trong mắt người xưa, giày của người ch*t là vật phẩm cực kỳ không may mắn, nếu mang vào thì tà khí sẽ nhập vào người.
Đúng đêm hôm đó, chị Hồng mang đôi giày chị Vy Vy để lại khi ch*t, linh h/ồn chị Vy Vy mãi không tìm được đường về, mà th* th/ể sắp phải ch/ôn rồi nên đành phải dùng cách này, hy vọng linh h/ồn mình sớm được về nhà.
Tôi ngồi bên cạnh nghe mà méo mặt, thảo nào lúc ấy tôi lại ngửi thấy mùi trà.
Nhớ hồi chị Vy Vy còn sống, chị thường sang nhà tôi xem tivi, hay đổ chút trà lài của bà tôi ra lòng bàn tay, hai tay xoa xoa đến khi thành bột mịn rồi rắc lên người làm phấn thơm.
Lần nào chị cũng bắt tôi ngửi xem có thơm không, tôi thì thấy bình thường, nhưng chị lại say mê vô cùng.
Cuối cùng, sau hơn nửa tháng dưỡng bệ/nh chu đáo, chị Hồng đã có thể ngồi dậy đi lại.
Kỳ lạ thay, dù đêm đó chị nhảy từ bờ ruộng cao nhiều lần, rồi còn ngã xuống ao, nhưng chỉ bị thương ngoài da và giãn cơ, xươ/ng cốt hoàn toàn không sao.
Nửa tháng này chủ yếu để chị phục hồi tinh thần.
Tôi vào phòng chị Hồng, nhìn chị đang nằm dựa vào giường mà thầm cảm phục giơ ngón tay cái.
Chị Hồng liếc tôi một cái, gặng hỏi chuyện đêm đó rốt cuộc là thế nào, nói bố mẹ chị nhất quyết không chịu hé răng nửa lời.
Tôi vốn không muốn nói, nhưng không chịu nổi sự quấy rầy của chị.
Thế là tôi kể lại toàn bộ quá trình từ lúc chị sang nhà ăn mì đến khi bình tĩnh lại.
Cuối cùng, tôi hỏi thật sự chị không nhớ gì sao.
Chị Hồng đưa tay trái xoa xoa vết chu sa còn sót lại trên trán, thong thả đáp: "Thật sự không có chút ấn tượng nào cả."
Chương 21.
Chương 22: Đồng tử niệu An Cương
Chương 5
Chương 15
Chương 12
Chương 16
Chương 11
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook