Đêm Hồn Về

Đêm Hồn Về

Chương 1

22/01/2026 17:38

Đêm khuya, tôi đang thoải mái cuộn mình trên giường xem tivi.

Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng tivi văng vẳng.

Bỗng một mùi th/ối r/ữa xộc thẳng vào mũi, nồng nặc đến nghẹt thở.

Tôi nhíu mày, hít hà mãi để tìm ng/uồn phát ra mùi lạ.

Cuối cùng phát hiện, mùi ấy đến từ gầm giường.

Tim tôi đ/ập thình thịch, toát cả mồ hôi lạnh.

Vừa sợ vừa tò mò, tôi cố ngó xuống gầm giường nhưng chỉ thấy một màu tối đen.

Đắn đo một lúc, tôi lấy hết can đảm xuống giường, tìm đèn pin.

Nằm bò dưới đất, ánh đèn quét từ trái sang phải.

Cuối cùng, tôi phát hiện có thứ gì đó nằm nép mình ở chân giường sát tường.

Nhìn kỹ, tôi sợ đến mức h/ồn vía lên mây.

Chị Vy Vy, người chơi cùng tôi từ bé, đang cố lê lết nửa thân người ra khỏi gầm giường.

Gương mặt chị trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ k/inh h/oàng tột độ.

Tôi sững người, chỉ biết nhìn chị từ từ bò tới.

Khi bàn tay chị sắp chạm vào má, tôi sợ hãi nhắm mắt lại.

Đúng lúc đó, tiếng gọi khẩn thiết vang lên ngoài cửa, phá tan bầu không khí ngột ngạt:

"Chú ba! Chú ba ơi!" Giọng nói nức nở đầy lo lắng.

Tôi choàng mở mắt, gầm giường trống trơn.

Lẽ nào vừa rồi là nằm mơ?

Tôi rọi đèn pin thêm lần nữa, chẳng có gì cả.

Thời tiết tháng 11 lạnh c/ắt da c/ắt thịt, nằm dưới đất lâu khiến tôi run cầm cập.

Chui vội vào chăn, tôi nghĩ thầm: Gọi ông tôi sớm thế này, chắc có chuyện chẳng lành.

Ông tôi tên Vương Phú Xuân, vì ông là con trai thứ ba nên trong làng thường gọi ông là chú ba hoặc ông ba.

Lại thêm nghề đóng qu/an t/ài, nếu không có việc hệ trọng, chẳng ai muốn tìm đến vào giờ này.

Tôi vểnh tai nghe tiếng "cót két" mở cửa ở nhà ông.

"Cường Tử à? Có chuyện gì thế? Ngồi xuống rồi nói."

Ông nhận ra chú Cường, hàng xóm bên kia núi, người nấu ăn rất giỏi, thường lo việc bếp núc cho lễ cưới hỏi hoặc m/a chay trong làng.

"Chú ba ơi… Con gái cháu, nó…" Giọng chú Cường nhỏ dần.

Tôi bật dậy, áp tai vào cửa nhưng chẳng nghe rõ, chỉ thấy lưng ướt đẫm mồ hôi.

Con gái chú Cường chính là chị Vy Vy, người chơi với tôi từ bé.

Tôi là Vương Đại Sơn, người ở La Giang, Thiểm Tây.

Làng tôi tên Phụng Điền, núi non vây quanh, đường sá khó đi nên nghèo xơ x/á/c.

Giữa thập niên 80, theo làn sóng đổi mới, thanh niên trong làng bỏ ruộng đi làm ăn xa.

Lúc ấy tôi còn nhỏ, nghe người lớn kể chuyện phố thị chỉ thấy lạ lẫm.

Đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, tôi lại nghe tiếp.

Hóa ra con gái chú Cường làm việc tại nhà máy điện ở tỉnh ngoài, bị cuốn vào trục máy.

Nửa người bên trái nát tan, mất tại chỗ.

Bạn trai chị có mặt lúc ấy, cố c/ứu nhưng bất lực.

Th* th/ể đang được đưa về quê, phải nhờ ông tôi đóng qu/an t/ài gấp.

Nhà tôi ba đời làm nghề đóng qu/an t/ài, tay nghề của ông nổi tiếng khắp vùng.

Hễ trong làng có đám tang là tìm đến ông đầu tiên.

Về sau, nhà nước quy định phải hỏa táng, trẻ con ở thành phố hẳn chẳng biết qu/an t/ài có hình th/ù ra sao.

Qu/an t/ài truyền thống gồm 6 tấm ván: Nắp trên gọi là "thiên", hai bên hông là "nhật nguyệt tường", còn hai đầu là "hoài đầu".

Quy cách làm qu/an t/ài chia làm "tam ngũ", "tứ lục", "ngũ thất", ví dụ "tam ngũ" nghĩa là tường dày 3 tấc, nắp dày 5 tấc.

Từ nhỏ ông đã dạy tôi những kiến thức này, mong tôi nối nghiệp.

Nghe xong câu chuyện, ông gọi tôi dậy, kéo ra nhà chọn gỗ đóng qu/an t/ài.

Ở quê ngày trước, nhà nào có người già đều chuẩn bị sẵn qu/an t/ài để đề phòng bất trắc.

Lần này là việc đột ngột, ông đành lấy bộ gỗ dành cho chính mình ra dùng.

Chú Cường thấy vậy liền quỳ lạy tạ ơn, ông vội đỡ dậy: "Cường Tử, nhà nào chẳng có lúc khó khăn. Cứ yên tâm đón con về, tôi sẽ làm nhanh."

Sau một ngày một đêm, qu/an t/ài đã thành hình.

Ông bảo tôi: "Nhóc con, nằm vào thử đi. Mày 14 tuổi, năm nay mới trổ mã, cao bằng Vy Vy đấy."

Tôi nhất quyết không chịu, nghĩ bụng: Qu/an t/ài thì thử làm gì?

Tôi không muốn dính vào chuyện xui xẻo này.

Tôi bỏ chạy, hét vọng lại: "Cháu không thử đâu! Cái đó dành cho người ch*t mà!"

Danh sách chương

3 chương
22/01/2026 17:38
0
22/01/2026 17:38
0
22/01/2026 17:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu