Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng sau khi thẳng thắn nói ra với Tiêu Kỷ...
Trước kia ngắm nhìn nhan sắc tuyệt trần của Thái tử, giờ đây ta tựa như nữ ni cô chai lì, lạnh lùng nói:
- Thái tử ca ca khác hẳn Tiêu Kỷ, người phong thái tiêu sái, ngọc thạch quân tử, là Đông cung của Đại Tề.
- Trong lòng Tiểu Nguyệt, ca ca là bậc quân thượng đ/ộc nhất vô nhị, là người mà Tống gia nguyện một lòng trung thành.
- Ta quen tự do tự tại, chẳng đáng gánh vác nghi ngờ Đông cung.
Chiếc trâm phượng do Hoàng hậu ban không thể từ chối, nhưng cũng chẳng thể đeo. Đó là vật phẩm dành cho Thái tử phi tương lai. Huống chi, dù thân phận cao quý đến đâu, đâu thể cùng lúc đùa giỡn với Thái tử cùng công tử Đại tướng quân?
Thái tử thấy ta cự tuyệt, không ép buộc, chỉ nhẹ giọng:
- Ngươi suy nghĩ kỹ đi.
- Phụ hoàng, mẫu hậu cùng Hoàng thúc Tây Xươ/ng đều hy vọng... ngươi gả vào kinh thành.
- Nếu không phải cô, ắt phải chọn phò mã khác.
Ta không muốn nhập hoàng tộc. Dù Thái tử tốt lành, nhưng chưa kể chuyện ta cùng Tiêu Kỷ, riêng tam cung lục viện của người đã khiến ta không chấp nhận nổi. Huống hồ làm công chúa chọn phò mã mới sướng, làm dâu hoàng tộc khổ lắm!
Thái tử hắn chưa hẳn đã yêu, đối với ta cũng chỉ là sủng ái muội muội mà thôi. Hắn thở dài:
- Đừng vội cự tuyệt cô.
- Thôi được, ngươi vẫn còn nhỏ, chuyện này tính sau. Là ta quá nôn nóng vậy.
Thái tử tự giễu cười. Nhưng nếu hắn không gấp, lẽ nào ta phải sốt ruột? Ta hiểu tính hắn, hễ Thái tử ca ca muốn gì, tất dốc hết sức đạt được. Nếu hắn dùng chiêu nước ấm nấu ếch... Thôi xong, ta nhất định không cưỡng lại nổi, chỉ còn cách tìm kẻ thế thân.
Ta lập tức nói:
- Ta đâu phải không thích Thái tử ca ca.
- Chỉ là người quá giống Tiêu Kỷ, khiến ta không ưa nổi. Nhìn mặt hắn là muốn đ/ấm cho nát bét.
- Sợ sau khi thành thân, đêm đêm ta không nhịn được đ/ấm người.
Thái tử im lặng. Ánh mắt hắn dần trở nên kỳ quái. Hẳn không ngờ ta đưa ra lý do này, lại còn nói chân thành đến thế. Tiêu Kỷ tên khốn ấy, ta cắn răng nghiến lợi mà h/ận! Giá được ngày ngày b/ắt n/ạt hắn, dẫm dưới chân, không dám tưởng tượng ta sẽ hạnh phúc cỡ nào!
Thái tử khẽ nói:
- Tiêu Kỷ tên tiểu tử hại ta.
- Gần đây hắn càng ngày càng phóng túng.
Triều đình này ai chẳng khen Thái tử ổn thỏa, nếu gặp phải hặc tấu, phần lớn đều do Tiêu Kỷ gây họa. Nói vậy cũng chẳng sai, Tiêu Kỷ vốn nhiều tội trạng, chẳng sợ thêm cái vạ. Còn Thái tử, cô gái trèo lên giường hắn nhiều như cá vượt sông, hôm nay bị cự tuyệt, lấy tính hắn tất tìm kẻ trút gi/ận.
Vì thế ta không giữ Thái tử lâu.
- Thái tử ca ca đi cẩn thận, ta tiễn người!
Mau đi, chạy nhanh về cung mà đ/á/nh em trai đi.
5
Hoàng hậu ra tay, tin đồn hung hãn về ta trong kinh thành chấm dứt. Có màn Thái tử đích thân đến cửa, ta trở thành miếng mồi ngon. Đến nỗi các phu nhân quý tộc gặp nương thân trong yến hoa đều buông lời chua chát:
- Quận chúa phúc phận tốt, gả được lang quân tài giỏi chiến trận, trấn thủ vùng hoang nguyên tây bắc Đại Tề.
- Nuôi con trai xuất chúng, viễn chinh Nam Dương.
- Nay lại còn cô tiểu thư cưng chiều mới lớn, ân sủng ngập trời hẳn còn phía sau.
Nương thân rốt cuộc là mỹ nhân từng đấu đ/á giới quyền quý kinh thành. Bà tự nhiên không nói được những lời kiểu [Gh/en tức à? Bảo lang quân các người ra trận mạc, con trai viễn chinh đi!]. Dù sao đây cũng là vinh quang của phụ huynh, nương thân quý trọng danh tiếng.
Bà mỉm cười ôn hòa:
- Đó là nhờ Thái tử điện hạ nhân từ. Tính tình tiểu nữ nhà tôi, vẫn là hợp nhất với phò mã.
Trêu chọc ta xong, bà quay sang mấy vị phu nhân gia thế hiển hách:
- Ngược lại Lưu phu nhân, Lý phu nhân, Chu phu nhân, con gái các vị mới đúng là tiểu thư ngoan hiền, ta hâm m/ộ vô cùng.
Mấy vị được nhắc tới bật cười, những nhà nương thân điểm danh đều nổi danh tài nữ, đức nữ. Thậm chí có phu nhân không con gái nghe nương thân không muốn kết thân hoàng tộc, liền vội vàng khoe khoang con trai mình.
Như đ/ộc tôn của Túc Quốc Công phủ. Túc thiếu phu nhân nhắc đến cậu ta liền nhức đầu:
- Vị tiểu gia nhà tôi, trời không sợ đất không sợ, duy chỉ sợ cô nương nhà ngươi. Chi bằng...
Nương thân ngắt lời:
- Thiếu phu nhân phong vận vẫn còn, nhân nhan sắc chưa tàn, sinh đứa thứ hai đi.
Túc tiểu công gia là tay chân đắc lực nhất của Tiêu Kỷ, giúp hắn làm càn, quả có sợ ta vì từng bị oan uổng. Phu nhân Tư mã Vương cũng xen vào:
- Phu nhân không thích loại nghịch ngợm, nhà tôi...
Nương thân ngăn lại:
- Ngươi không nhắc ta suýt quên, nhị lang nhà ngươi dạo này đã ra khỏi cửa chưa?
- Nếu vẫn không muốn ra ngoài, đại lang nhà tôi gửi về nhiều đồ lạ Nam Dương, ngươi chọn ít mang về cho cậu ấy xem có hứng thú không.
Phu nhân Tư mã Vương ngậm ngùi không nói, ánh mắt đầy oán h/ận. Nhị công tử nhà bà sắp thành tiên rồi, quanh năm không ra khỏi phòng, vài năm nữa đắc đạo, còn cưới vợ làm chi?
Ánh mắt các phu nhân nhìn ta như sói đói thật đ/áng s/ợ. Ta bảo nương thân:
- Nương... nương thân, con ra hậu viên ngắm hoa.
Bị mai mối trực tiếp, dù toàn dị nhân quái th/ai nhưng ta cũng đỏ mặt tía tai. Ta thích anh tài tuấn kiệt, không phải yêu quái các gia tộc chọn lọc.
6
Ta chạy trốn ra hậu viên, nào ngờ vừa thoát hùm lại vào hang sói. Gương mặt Tiêu Kỷ lâu ngày không gặp ngập tràn phẫn nộ cùng vẻ phức tạp khó tả.
Ta quay đầu bỏ đi. Tiêu Kỷ nghiến răng gằn:
- Tống Nguyệt, vội vàng đi nói chuyện hôn sự đấy à?
- Ngươi dám chạy thêm bước nữa, ta lập tức ra trước mấy vị phu nhân kể chuyện ngươi cho ta uống th/uốc!
Tiêu Kỷ vốn giỏi đe dọa ta, chuyện cho hắn uống th/uốc chó đủ khiến ta kiêng kỵ. Dù ta có thể không màng thể diện, nhưng sẽ khiến nương thân, phụ huynh nh/ục nh/ã.
Ta dừng bước, cố tỏ ra bình tĩnh:
- Cho uống rồi thì sao? Ngươi muốn làm gì?
Nhìn mặt hắn, ta tức đến phát đi/ên, rõ ràng bị ngủ là ta, giờ đây còn phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Tiêu Kỷ thừa cơ nắm ch/ặt cổ tay ta, lực đạo hắn cực mạnh, như trả th/ù mà đẩy ta vào gốc cây cổ quái.
Chương 16
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook