Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bố tôi lái xe quá tốc độ rồi gây t/ai n/ạn, ông ấy muốn viết di chúc để lại toàn bộ tài sản cho nhân tình và đứa con ngoài giá thú.
Mẹ tôi, người đã hầu hạ ông ta cả đời, nhẫn nhục chịu đựng, bỗng nhiên lao lên, khóc lóc thảm thiết gạt phăng cây bút trong tay ông ta:
"Chồng ơi, em không cho phép anh viết di chúc! Anh nhất định sẽ sống thật tốt!"
Tôi, người bị ông ta ngó lơ suốt hơn hai mươi năm, quập gối quỳ xuống, x/é nát bản di chúc:
"Bố! Bố cứ yên tâm, con sẽ quản lý tốt công ty của nhà mình!"
Bố tôi tức đến mức không thở nổi, cấp c/ứu không thành, t/ử vo/ng tại chỗ.
Đợi đến khi cô nhân tình ôm cái bụng bầu tám tháng chạy đến, miệng cứ ra rả rằng theo Luật Hôn nhân mới thì con ngoài giá thú cũng có quyền thừa kế.
Bố tôi đã được tuyên bố t/ử vo/ng, chúng tôi đã lo xong xuôi từ chuyện hỏa táng cho đến thủ tục thừa kế di sản.
Tranh giành gia sản ư? Một xu cũng đừng hòng lấy được!
01
Bố tôi là một gã lãng tử giang hồ, đi đến đâu gieo rắc tình cảm đến đó.
Thời trẻ, dựa vào vẻ ngoài bảnh bao, ông ta không tốn một xu tiền sính lễ mà lừa được mẹ tôi về làm vợ.
Nghe mẹ kể, lúc đó ông ta hứa hẹn rất hay ho, nói rằng bản thân nhất định sẽ chăm chỉ làm ăn để lo cho tổ ấm nhỏ.
Thế mà cưới nhau chưa đầy ba năm, ông ta chỉ biết ăn chơi đàng điếm, cả ngày không thấy mặt mũi đâu.
Mẹ tôi khuyên can vài lần, kết quả là ông ta dựa hơi men đ/è mẹ tôi xuống ghế sofa mà đá/nh.
Trong căn nhà thuê, vết m/áu dính đầy trên ghế, vì chuyện này mà còn phải đền cho chủ nhà 500 tệ.
Điều đó càng khiến gia cảnh vốn đã chẳng dư dả gì lại càng thêm khốn đốn.
Mẹ tôi suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt.
Có lần đi ăn cùng bạn thân, mẹ tôi uống chút rư/ợu, sau khi say lại tỉnh táo lạ thường, quyết định ly hôn với bố tôi.
Nhưng đúng vào thời điểm mấu chốt, mẹ phát hiện ra mình đã mang th/ai tôi.
Mẹ không muốn con mình vừa sinh ra đã ở trong gia đình đơn thân, cộng thêm việc bố tôi mỗi khi làm sai đều quỳ xuống xin lỗi rất chân thành.
Cuối cùng, vì tôi, mẹ quyết định nhẫn nhịn.
Một lần không sính lễ, cộng thêm vô số lần đá/nh không trả đò/n, khiến bố tôi càng cảm thấy mình có chỗ dựa, cho rằng mẹ tôi không thể rời xa ông ta.
Thế nên…
B/ạo l/ực gia đình cũng vì thế mà ngày càng leo thang, ngay cả trong thời gian mang th/ai và cho con bú cũng không tha.
Lần tà/n nh/ẫn nhất là khi bố tôi giẫm lên đầu mẹ, đứng từ trên cao nhìn xuống rồi nhổ nước bọt vào mặt mẹ.
"Đến một xu sính lễ cũng không thu, cô chỉ là thứ rẻ tiền không giá trị!"
"Dù có ngày tôi dẫn nhân tình về nhà ngủ chung, cô cũng phải đứng nhìn, phải lắng nghe, còn phải nấu cơm giặt giũ phục vụ tôi!"
Sau đó tôi chào đời, mẹ tôi dồn hết tâm trí vào tôi, không còn quan tâm đến bố nữa.
Theo cách nói của mẹ, chỉ cần tôi biết mình có bố, không tự ti là được rồi.
Những thứ khác, mẹ không cầu mong gì, cũng chẳng trông cậy được gì.
Sự thật đúng là như vậy.
Từ lúc tôi bắt đầu có ký ức, bố chưa từng bế tôi, đừng nói đến chuyện dạy dỗ, m/ua đồ chơi hay chơi đùa cùng tôi.
Tôi và mẹ giống như người ngoài cuộc.
Hai chúng tôi là người thân thiết nhất, có thể nói là nương tựa vào nhau mà sống.
Bố tôi giống như một người qua đường.
Hôm nay có thể gặp, nhưng có khi cả tuần, thậm chí nửa tháng sau cũng không thấy mặt.
Còn về sinh hoạt phí, mẹ tôi thậm chí chưa từng nhận được một xu.
Bà cụ ở tầng trên là người tốt, bà biết hoàn cảnh nhà chúng tôi, cũng biết bố tôi là kẻ bất hảo.
Bà thương tôi, không chỉ thỉnh thoảng cho tôi những món đồ chơi mà cháu bà chơi chán, mà còn để mẹ tôi lên giúp bà dọn dẹp nấu nướng, mỗi lần đều trả một khoản th/ù lao nhất định.
Nhờ đó mà mẹ con tôi không phải chịu đói.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, chuyện này nhanh chóng bị bố tôi phát hiện.
Bố chất vấn mẹ mỗi tháng ki/ếm được bao nhiêu tiền, nếu không nói thì lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay.
Nếu tôi bảo vệ mẹ, ông ta sẽ đá/nh cả tôi.
Chỉ một tay, ông ta có thể ném đứa trẻ năm sáu tuổi như tôi ra xa.
Cuối cùng, mẹ tôi thỏa hiệp, còn hứa mỗi tháng phải nộp cho ông ta 1000 tệ.
Tôi nhớ bà cụ tầng trên từng hỏi mẹ tại sao không báo cảnh sát, nói rằng b/ạo l/ực gia đình là vi phạm pháp luật.
Còn câu trả lời của mẹ, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in.
Mẹ rưng rưng nước mắt.
"Nếu ly hôn, cả tôi và con đều sẽ ch*t.
Ông ta làm được đấy."
Sau đó, gia đình tôi xảy ra một biến cố lớn.
Ông bà ngoại tôi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông, bên xe tải hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Mẹ tôi là con một, nên nhận được khoản bồi thường hàng triệu tệ.
Khoảng thời gian đó là lúc tôi và mẹ sợ hãi, tuyệt vọng nhất.
Chúng tôi không chỉ phải nén nỗi đ/au, mà còn phải đề phòng bố tôi.
Vì ông ta đe dọa, nói rằng nếu không đưa tiền ra thì sẽ gi*t ch*t chúng tôi.
Lúc đó, mẹ tôi cuối cùng cũng đã báo cảnh sát.
Chỉ là chuyện vợ chồng khó thu thập chứng cứ, hơn nữa bố tôi cũng chưa thực sự làm hại chúng tôi, cảnh sát cũng chỉ có thể hòa giải, cảnh cáo ông ta không được làm càn.
Cứ như vậy duy trì hơn một tháng, tôi và mẹ phải chuyển đến khách sạn.
Kết quả là một buổi tối, bố tôi xông vào cửa phòng khách sạn.
Tôi và mẹ gi/ật mình, còn bố tôi cứ lặng lẽ ngồi trên ghế sofa, không cảm xúc nói một câu.
"Đưa tiền ra đây, tao muốn đầu tư, tao muốn đổi đời. Nếu không, tao sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì, đến lúc đó tao sẽ kéo hai mẹ con mày đi cùng xuống dưới đó."
Nói xong ông ta bỏ đi, lần này không đụng tay đụng chân hay kích động.
Lần đầu tiên nhìn thấy trạng thái này của ông ta, mẹ nói với tôi rằng chuyện này ông ta thực sự làm được.
Mẹ xoa đầu tôi, xin lỗi tôi, còn hứa rằng đợi tôi học xong cấp ba sẽ lập tức ly hôn.
Có khoản tiền đó, bố chắc sẽ không ra tay tàn đ/ộc với chúng ta nữa.
Cứ thế, bố tôi dùng cả đe dọa lẫn dụ dỗ để lấy được số tiền bồi thường.
Ông ta rất may mắn, gặp thời, lần đầu khởi nghiệp đã thành công.
Ông ta đắc ý quên người cũ, việc đầu tiên sau khi thành công là đề nghị ly hôn với mẹ tôi.
Nhưng lần này, mẹ tôi không đồng ý.
Theo lời mẹ, cuộc đời mẹ đã quá bi thảm, khổ sở suốt bao nhiêu năm, nhẫn nhục chịu đựng, giờ đây khi đã giàu sang, dựa vào đâu mà bố nói ly hôn là ly hôn?
Bố tôi cảm thấy uy nghiêm của mình bị thách thức, có tiền ông ta càng ngang ngược, càng muốn làm gì thì làm.
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook