Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nuốt nước bọt, nhân đà đó tiếp lời: "A ha, vậy chắc chắn là cô ấy bị m/ù rồi."
Cao Hữu Trình khẽ mỉm cười: "Cảm ơn, tôi cảm thấy được an ủi rồi."
Tôi vô thức xoa cổ, sao lại có cảm giác nụ cười của nam thần này đầy ẩn ý thế nhỉ?
Chưa kịp suy nghĩ thông suốt, điện thoại bỗng đổ chuông, tự động kết nối với Bluetooth trên xe.
"Cô Lâm, có sinh viên bị ngất trong lúc tập quân sự đang nhập viện rồi!"
Với tư cách là cố vấn học tập, năm nay tôi phụ trách một nhóm sinh viên mới, mấy ngày nay đang đúng dịp tập quân sự.
Vô lăng bẻ lái gấp, tôi định giải thích với Cao Hữu Trình.
Cao Hữu Trình trấn an: "Đừng vội, chúng ta đến thẳng b/ệnh viện."
Đến b/ệnh viện, thả Cao Hữu Trình ở bãi đỗ xe, tôi vội vã bước nhanh về phía phòng khám.
Người bị ngất là một nữ sinh, lớp trưởng và mấy bạn học đang lo lắng túc trực, thấy tôi liền ùa tới.
Ngay khi tôi đang hỏi tình hình thì thấy Trần Hạo và Vu San cùng đi tới.
Trần Hạo chính là gã bạn trai vừa mới chặn WeChat của tôi.
Vu San là bạn cùng lớp đại học của tôi và Trần Hạo, cũng như tôi, sau khi tốt nghiệp cô ta ở lại trường làm việc.
Nữ sinh bị ngất chính là em gái của Vu San.
Tôi giữ vẻ mặt bình tĩnh nhìn cái nắm tay thật ch/ặt của Trần Hạo và Vu San.
Thảo nào vội vàng đòi chia tay với tôi đến thế, hóa ra là có người mới.
Mấy sinh viên thì thầm: "Đó chẳng phải bạn trai cô Lâm sao, sao lại ở cùng cô Vu vậy?"
Trần Hạo có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Vu San thấy vậy, trực tiếp lên tiếng mỉa mai.
"Lâm Hoan Hoan, cô cố tình nhắm vào em gái tôi đúng không? Biết rõ nó sức khỏe yếu mà không cho xin nghỉ!"
Tôi cười nhạt: "Cô nên biết rõ là tôi đang đi công tác chứ nhỉ."
Chẳng kịp đề phòng, tôi bị cô ta đẩy mạnh một cái.
Ngay lúc sắp ngã, Cao Hữu Trình từ phía sau đỡ lấy tôi.
"Học trưởng Cao, sao anh lại ở đây?" Vu San kinh ngạc.
Là cựu sinh viên Đại học Đế Đô, đương nhiên họ biết Cao Hữu Trình.
Cao Hữu Trình giọng thản nhiên: "Vừa hỏi bác sĩ xong, là viêm ruột thừa, giờ cần người nhà vào ký tên."
Vu San liếc tôi đầy bất mãn rồi quay người bỏ đi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc, đã là một tiếng sau.
Cao Hữu Trình lấy từ trong túi ra một miếng dán giảm đ/au, chỉ vào cái ghế bên cạnh ra hiệu tôi ngồi xuống.
Giọng anh dịu dàng: "Xong việc rồi, nên xử lý vết thương của mình đi."
Lúc này tôi mới cảm nhận được cổ chân có cảm giác đ/au nhói, chắc là vừa rồi lúc bị đẩy đã bị trật khớp.
Tôi vội vàng ngồi xuống, định nhận lấy miếng dán từ tay Cao Hữu Trình.
"Đừng cử động." Giọng anh nhẹ nhàng.
Anh ngồi xổm xuống một chân, một tay đỡ lấy chân tôi, từ từ dán miếng th/uốc lên chỗ cổ chân đang sưng đỏ.
Tôi lập tức nín thở.
Ở góc độ này, có thể nhìn rõ hàng mi dày dài của anh, sống mũi thẳng tắp, đôi môi hồng nhuận như cánh hoa hồng, và làn da trắng đến mức nhìn thấy cả mạch m/áu.
C/ứu tôi với, một người đàn ông mà sao có thể lớn lên như thế này chứ!
Tôi cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
Đúng lúc tôi đang nhìn đông ngó tây để đá/nh lạc hướng sự chú ý thì thấy Trần Hạo đi tới.
Trần Hạo: "Hoan Hoan."
Bàn tay đang đỡ chân tôi của Cao Hữu Trình dường như siết ch/ặt lại.
Trần Hạo: "Học trưởng Cao, tôi muốn nói chuyện riêng với Hoan Hoan một lát."
Cao Hữu Trình ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt khẽ chuyển: "Em... có muốn nói chuyện với cậu ta không?"
Dù thế nào đi nữa, Trần Hạo quả thực n/ợ tôi một lời giải thích.
Tôi gật đầu: "Cảm ơn học trưởng Cao, hôm nay đã làm phiền anh nhiều thời gian quá rồi, anh không cần lo cho em đâu, anh đi làm việc đi ạ."
Cao Hữu Trình lặng im một lúc, rồi lại quay về vẻ dịu dàng thường thấy: "Hai người nói chuyện từ từ nhé."
Trong vườn của tòa nhà phòng khám.
"Xin lỗi, Hoan Hoan.
"Anh không muốn bịa ra lý do để lừa em, em rất tốt, chỉ là, anh muốn tìm một người phụ nữ có thể giúp ích cho sự nghiệp của anh.
"Bố của Vu San là giám đốc của một công ty niêm yết..."
Ha, quả là một lý do thực tế tàn khốc đến mức không thể phản bác.
Tôi ném chiếc nhẫn đính ước trả lại cho anh ta, đó là món quà anh ta tặng khi tỏ tình với tôi vào đêm Giáng sinh ba năm trước.
"Biến đi."
Sau khi Trần Hạo đi, tôi ngồi trên ghế dài trong vườn, có chút thất thần.
Từ tình yêu thời sinh viên đến khi ra xã hội với Trần Hạo, tròn ba năm.
Tôi luôn nghĩ rằng chúng tôi rất giống nhau: gia cảnh nghèo khó nhưng nỗ lực vươn lên.
Thời đi học săn học bổng, làm thêm để phụ giúp gia đình, sau khi tốt nghiệp thì tích cực làm việc, tin rằng sẽ có một ngày, có thể đứng vững tại thành phố phồn hoa Đế Đô này bằng chính nỗ lực của mình.
Hóa ra, người ta đã sớm muốn đi đường tắt rồi.
Thôi vậy, mỗi người mỗi chí.
Đang nghĩ ngợi, trước mắt xuất hiện một bàn tay thanh tú, ngón tay thon dài, khớp xươ/ng rõ ràng, cứ thế đặt tự nhiên trước mặt tôi: "Vẫn chưa đứng dậy sao?"
Ngước mắt nhìn lên, đôi mày đẹp của Cao Hữu Trình hơi cong lên.
"Học trưởng Cao, anh vẫn chưa đi sao?"
"Cuộc họp bị hủy rồi."
Tôi bối rối kéo lại vạt áo, cảm giác mọi sự thảm hại hôm nay đều đã phơi bày trước mặt nam thần rồi.
"Học trưởng Cao, hôm nay thực sự cảm ơn anh."
"Vậy mời tôi ăn cơm đi, tôi đói rồi."
Tôi: "..."
Nam thần sao lại không khách sáo thế nhỉ.
4
Thế là, tôi và Cao Hữu Trình ngồi trong một nhà hàng.
Tôi nâng ly rư/ợu: "Thất tình mà còn có nam thần Đại học Đế Đô đi ăn cùng, cảm ơn anh."
Anh nâng ly chạm nhẹ vào ly tôi: "Vô cùng vinh hạnh."
Sau vài tuần rư/ợu, tôi hơi say.
"Anh ta nói bố Vu San sẽ lo chức vụ cho anh ta, ha ha."
Cao Hữu Trình lặng lẽ nhìn tôi: "đ/au lòng không?"
"đ/au lòng?" Tôi sờ vào vị trí trái tim, "Cũng tạm, chỉ là hơi buồn thôi."
"Chỉ là nghĩ, ba năm rồi, sao mình lại có thể nhìn trúng loại người như thế."
"Có lẽ là vì..." Giọng Cao Hữu Trình thản nhiên, "Em bị m/ù."
Có phải tôi nghe nhầm không?
Học trưởng Cao vốn nổi tiếng nho nhã lịch thiệp tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy.
Tôi sợ đến mức nấc lên một cái, trừng đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn anh.
Anh cười khẽ, gắp thức ăn cho tôi.
"Không sao, ăn tí cà rốt đi, bổ mắt."
Tôi máy móc nhai cà rốt, càng lúc càng thấy nam thần vừa rồi chính là đang ám chỉ mình.
Chẳng lẽ vì trước đó tôi nói người trong lòng anh ấy bị m/ù sao?
Sao mà bảo vệ kỹ thế không biết.
Hóa ra nam thần cũng là "lụy tình"!
Bỗng chốc cảm thấy Cao Hữu Trình trở nên gần gũi hơn hẳn.
...
Sáng hôm sau tỉnh dậy, chuyện hôm qua về nhà lúc nào, trí nhớ đã mơ hồ rồi.
Chương 16
Chương 10
Chương 15
Chương 11
Chương 10
Chương 19
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook