Áo đồng phục xanh và bộ vest đen

Áo đồng phục xanh và bộ vest đen

Chương 8

11/12/2025 14:03

Đúng là diễn viên chuyên nghiệp, diễn xuất đã ngấm vào m/áu rồi.

Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt thế này mà cậu ta tự dằn vặt năm sáu năm trời, cuối cùng bi/ến th/ái luôn.

Tôi thật sự thấy không đáng cho cậu ta.

Cũng tại tôi, lúc đó chỉ mải mê lo cho Trần Hà, chẳng để ý thấy tâm trạng Triệu Phúc có gì bất ổn.

Tôi cầm cuộn băng ghi hình quay về.

Triệu Phúc vẫn quỳ ngay ngắn trên thảm.

Có lẽ cậu ta đã giác ngộ ra rồi.

Tôi vung dây lưng đi tới tấn công liên hoàn, cười lạnh: "Bảo sao mấy năm trước cậu cứ lập dị thế, mặc đồ của bố cậu đến trước mặt tôi đi qua đi lại. Tôi tưởng cậu nhớ cha quá hóa rồ, hóa ra là đang cosplay cha cậu đấy."

Triệu Phúc: "..."

Tôi túm tóc Triệu Phúc hôn cậu ta, "Giờ đã hiểu tôi yêu ai chưa?"

Triệu Phúc nhìn tôi cười: "Tôi, cô yêu tôi."

Tôi vừa định khen cậu ta.

Triệu Phúc trợn đôi mắt đẹp trai hỏi: "Vậy tôi với bố tôi ai quan trọng hơn?"

Tôi gi/ật gi/ật sợi dây lưng: "Triệu Phúc, cậu đúng là thích bị đò/n!"

Triệu Phúc bị đá/nh mà lại thấy khoái, sau đó giãy giụa thoát khỏi dây trói, vác tôi lên lầu.

Lúc sắp ngủ, tôi mơ hồ nghe thấy Triệu Phúc mò mẫm trong đống quần áo. Lục lọi một hồi, cậu ta nhảy lên giường ôm tôi, nắm lấy ngón tay tôi rồi đeo chiếc nhẫn lạnh giá vào ngón áp út.

Triệu Phúc nắm bàn tay tôi hôn lên chiếc nhẫn, sau đó tháo chiếc nhẫn trên ngón giữa của mình đặt vào lòng tay tôi. Cậu ta điều khiển bàn tay tôi, đeo nó vào ngón áp út của mình.

Bàn tay đeo nhẫn chạm nhẹ lên môi tôi.

Rồi hai bàn tay đan vào nhau, cậu ta ôm ch/ặt tôi thì thầm đầy hân hoan: "Không chạy thoát được rồi."

"Của tôi."

"Là của tôi, Tống Nguyện."

Tôi khẽ nhếch môi, trẻ con.

Triệu Phúc: "Là của tôi, không phải của Triệu Cao Dụ."

"..."

Được rồi, b/ệnh vẫn chưa khỏi đấy.

Lúc tôi sắp chìm vào giấc ngủ, nghe thấy Triệu Phúc thì thầm bên tai: "Tống Nguyện, bên nước ngoài không có mạng internet sao? Tin đồn tình ái của tôi lan khắp nơi rồi, sao cô vẫn chưa đến bắt tôi?"

"Cô từng nói, nếu tôi đi với người khác, cô sẽ bắt tôi trói lên giường. Tôi đợi cô năm năm rồi."

"Năm năm, cô không đến bắt tôi."

Vòng tay ôm lấy eo tôi siết ch/ặt hơn: Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ tôi.

"Suýt nữa tôi đã nghĩ mình không thể đợi được rồi."

"Suýt nữa tôi đã nghĩ... cô sẽ không đến."

Tôi chạm vào gương mặt ướt đẫm của Triệu Phúc, nếm thấy vị mặn chát của nước mắt trên môi cậu ta.

Áp trán vào nhau, tôi thì thầm: "Bởi vì tôi biết tin đồn là giả, còn tình yêu tôi dành cho cậu là thật."

Vì thế Triệu Phúc nhất định sẽ đợi được.

Tôi sẽ sống, trở về gặp cậu.

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
11/12/2025 14:03
0
11/12/2025 14:01
0
11/12/2025 13:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước ngày phòng khám lão thủy thủ Cơ Long đóng cửa, anh cùng vợ cũ truy tìm mười ba bản đồ thính lực bị tráo đổi

Chương 13

2 giờ

Trước ngày nhà tắm công cộng cũ ở Cơ Long đóng cửa, ông cùng một cựu lính cứu hỏa đi tìm chín chiếc tủ đồ bị thay khóa.

Chương 9

2 giờ

Trước khi xưởng cưa cũ ở Gia Nghĩa ngừng hoạt động, ông và người cháu gái trưởng thành đã cùng nhau truy tìm mười một tấm thẻ kiểm lâm bị đóng lại.

Chương 11

2 giờ

Trước khi trạm thủy triều cũ ở Bành Hồ giải ngũ, anh cùng chị họ truy tìm mười hai cuốn sổ quan trắc biển bị tráo trang.

Chương 12

2 giờ

Trước khi xưởng bảo dưỡng xe khách cũ ở Hoa Liên di dời, cô cùng em chồng cũ truy tìm mười hai phiếu nghiệm thu phanh bị mở lại.

Chương 12

2 giờ

Trước khi lò thủy tinh cổ ở Tân Trúc tắt lửa, anh cùng em họ truy tìm mười ba tấm kính màu nhà thờ bị đánh tráo số hiệu.

Chương 13

3 giờ

Trước khi phòng thí nghiệm trà cổ Nam Đầu di dời, cô cùng cộng sự cũ truy tìm mười hộp mẫu trà cây mẹ bị tráo nhãn.

Chương 10

3 giờ

Mưa tạnh, tôi bay vào trời xanh

Chương 17

3 giờ
Bình luận
Báo chương xấu