Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi và nhân vật chính thụ trong truyện đam mỹ có chung cảm giác. Mỗi khi hắn bị người khác làm nh/ục, cảm giác tê rần như kiến cắn xuyên qua người tôi. Để bảo vệ vòng ba của chính mình, tôi liên tục giải c/ứu hắn. Thế nhưng sau đó, hắn dễ dàng đ/è tôi xuống. Chỉ khi cơn đ/au dữ dội ập đến, tôi mới chợt nhận ra. Thụ cái nỗi gì! Tất cả chỉ là giả vờ. Hắn siết ch/ặt eo tôi dừng động tác, giọng trầm thăm thẳm: "Anh à, thả lỏng đi." "Hơi đ/au đấy."
1
Sau khi thất bại ở nhiệm vụ trước, tôi bị đày vào cuốn tiểu thuyết đam mỹ mang tên "Nam sinh cưỡ/ng ch/ế yêu, tiểu thụ yếu ớt 108 lần đào tẩu". Nhân vật chính Tống Thư Phàm, nam, 22 tuổi. Vì mái tóc đen dài và nhan sắc tuyệt mỹ, vừa nhập học đã bị bá vương học viện Tạ Nghiễm Trạch để mắt. Tống Thư Phàm mồ côi không thể địch lại gia thế hiển hách của Tạ Nghiễm Trạch. Dưới sự u/y hi*p của hắn, cậu phải chịu sự cô lập và b/ắt n/ạt toàn trường. Cậu tưởng rằng nhẫn nhịn sẽ khiến bọn họ chán gh/ét, nào ngờ Tạ Nghiễm Trạch được voi đòi tiên, ép cậu qu/an h/ệ. Suốt bốn năm đại học, Tống Thư Phàm bị Tạ Nghiễm Trạch trói buộc bên người. Ngày nào cũng không ngoài việc làm chuyện ấy hoặc chuẩn bị cho chuyện ấy. Sau khi chịu đựng cực hình phi nhân tính, lòng h/ận th/ù của cậu dành cho Tạ Nghiễm Trạch đạt đến mức không thể xóa nhòa. Cuối cùng vào ngày tốt nghiệp - thời khắc cậu tưởng mình tự do - cậu chọn con đường không trở lại. Cậu lừa Tạ Nghiễm Trạch đến phòng trọ rồi tận tay gi*t ch*t hắn. Còn tôi trong nhiệm vụ lần này là bạn cùng bàn kiêm lớp trưởng Nhan Vũ - trùng tên với bản thân. Nguyên chủ nhân vật tính cách nhút nhát, trong lớp chỉ là kẻ vô hình, không thể nào biến thành pháo hôi hơn nữa. Nghe xong cốt truyện, tôi bỗng cảm thấy phiền n/ão. [Tôi không muốn làm nhiệm vụ này, đổi cái khác được không?] Hệ thống 009 sợ tôi lại gây chuyện, vội vàng khuyên giải: [Nhan ca, thế giới trước anh suýt đ/á/nh ch*t đối tượng công lược, đây là hình ph/ạt của Chúa tể, không thể tự chọn nhiệm vụ...] [Với lại nhiệm vụ lần này không khó, chỉ cần ngăn Tống Thư Phàm hắc hóa thôi, chỉ là—] Nó ngập ngừng, mãi không nói ra phần sau. Tôi lạnh nhạt cười khẽ, đã biết không dễ dàng buông tha. [Chỉ là gì?] Nó cố ý hạ giọng, nói lấp lửng: [Chỉ là anh sẽ đồng cảm với Tống Thư Phàm, và vì đây là hình ph/ạt nên tôi không thể cùng anh hoàn thành nhiệm vụ lần này.] [Đồng cảm? Ý là sao—] Lời tôi chưa dứt, tầm mắt bỗng tối sầm. Trong đầu vang lên thông báo lạnh lẽo của hệ thống: [Nhiệm vụ sắp khởi động, tiến độ tải 20%-55%-72%-98%] [Nhiệm vụ chính lần này - Ngăn chặn Tống Thư Phàm hắc hóa.] Ngay sau đó, cảm giác rơi tự do bao trùm toàn thân. Không biết bao lâu sau, thị lực dần phục hồi. Bên tai ồn ào hỗn lo/ạn. "Mau lên sân thượng, Tạ thiếu dẫn Tống Thư Phàm lên đó rồi." "Nghe nói hôm nay Tạ thiếu định chơi trò mới, không biết có phải định làm trước mặt bọn mình..." Tiếng cười ồn ào vang lên, xen lẫn vài câu bẩn thỉu. Tôi đẩy ghế lùi về phía sau, âm thanh cọt kẹt chói tai. Đứng phắt dậy c/ắt ngang dòng suy nghĩ bệ/nh hoạn của họ. "Tống Thư Phàm đâu?" Kẻ bị ngắt lời đang khó chịu, khi thấy người nói là tên đeo kính hiền lành nhất lớp, sắc mặt lập tức âm trầm. "Này, đồ bốn mắt, mày đang nói với ai thế?" Hắn vừa dứt lời đã giơ tay về phía gọng kính của tôi. Khi còn cách vài centimet, tôi bẻ g/ãy cổ tay hắn. Hắn rú lên đ/au đớn: "Đ** mẹ! Nhan Vũ mày đi/ên rồi à?" "Mày biết tao là ai không—"
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook