Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau đó, cậu ấy ôm tôi không ngừng kể lể về những năm tháng qua, nói rằng nhớ tôi da diết biết bao.
Nhưng lúc đó tôi đã say khướt, lại vừa trải qua chặng đường dài mệt mỏi, đầu óc quay cuồ/ng chỉ muốn ngủ thiếp đi. Nói chưa được bao lâu, tôi đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang trần truồng trên giường, còn tên tiểu hỗn đản Tống Hiệp đã biến mất không dấu vết.
Bước vào phòng tắm rửa mặt, tôi gi/ật mình khi thấy những vết đỏ đầy ám muội trên cổ mình trong gương. Vội vàng tìm chiếc khăn quàng cổ dày cộm che đi.
19
Bố mẹ lần lượt đưa cho tôi và Tống Hiệp phong bao lì xì.
Tôi ngượng ngùng nhận lấy: "Con sắp ba mươi rồi, lẽ ra phải con mừng tuổi bố mẹ mới phải."
Mẹ nói muốn cùng tôi ra ngoài đi dạo.
Mùa đông phương Nam không có tuyết, chỉ có từng cơn gió lạnh thấu xươ/ng.
Mẹ mặc chiếc áo khoác dạ dày dày cộp, để hở phần cổ khiến bà không ngừng co rúm người lại khi bước đi.
Không chần chừ, tôi tháo khăn quàng cổ đang đeo quàng cho mẹ.
Vừa quàng xong đã thấy không ổn - ch*t ti/ệt, quên mất những dấu hôn trên cổ.
Định kéo cổ áo lên thì mẹ đã nhìn thấy. Bà cúi mắt xuống: "Con và Tống Hiệp..."
Tôi vội ngắt lời: "Con và em ấy không có gì, mấy năm nay con chưa từng liên lạc với em ấy."
Khắp các ngõ phố dán đầy câu đối đỏ, không khí tưng bừng náo nhiệt, vậy mà tôi bỗng thấy lạnh buốt trong lòng.
Không dám nhìn vẻ thất vọng trên mặt mẹ, tôi chỉ biết cúi gằm mặt nhìn con đường gạch dưới chân.
Mẹ nắm tay tôi, giọng đầy ăn năn: "Bao năm nay, mẹ luôn thiếu con một lời xin lỗi. Mẹ sai rồi, con có thể tha thứ cho mẹ không?"
"Dĩ nhiên rồi ạ!" Tôi đáp quá nhanh khiến mẹ bật cười.
"Thực ra mẹ đã biết từ lâu, tất cả là lỗi của Tống Hiệp. Từ nhỏ con đã rất ngoan, luôn nghe lời mẹ. Khi còn là đứa trẻ đã biết chăm sóc Tống Hiệp chu đáo. Có thể nói, con chính là người giám hộ thứ ba của Tống Hiệp."
"Còn Tống Hiệp tuy bề ngoài hoàn hảo, nhưng tính tình lại cứng đầu nhất nhà."
"Lúc đó mẹ nhất thời nóng gi/ận, đ/á/nh con đ/au lắm phải không?"
Nói rồi, bà rơi nước mắt.
Tôi luống cuống lấy khăn giấy lau cho mẹ: "Là do chúng con quá ngỗ ngược thôi. Đừng khóc nữa, chuyện đã qua rồi mà, mẹ."
Mẹ lau nước mắt, nghiêm túc nói: "Tề Tề, mẹ vẫn giữ quan điểm cũ - chỉ cần là điều con thích, mẹ đều ủng hộ."
"Nhưng mẹ mong con đừng để Tống Hiệp ảnh hưởng, đừng vì nuông chiều nó mà đ/á/nh đổi cả cuộc đời mình. Con phải suy nghĩ kỹ, con đến với nó vì tình yêu, chứ không phải vì nó là em trai con."
Nghe những lời này, mắt tôi cũng cay cay.
Vì vậy tôi thực sự biết ơn vì bố mẹ đã trở thành bố mẹ của mình.
Những năm tháng phiêu bạt nơi đất khách, tôi dần nhận ra mình mang trong mình một vết thương.
20
Những tổn thương thời thơ ấu cần cả đời để chữa lành.
Trước khi được bố mẹ nhận nuôi, thực ra tôi đã có ký ức.
Tôi biết rõ mình bị cha mẹ ruột bỏ rơi.
Vì thế khi Tống Hiệp xuất hiện, tôi cố gắng trở thành người có ích cho gia đình này.
Những ngày bố mẹ đi công tác, tôi chăm sóc Tống Hiệp hết lòng, sẵn sàng dốc hết tâm can.
Suy cho cùng, đó là vì tôi sợ - sợ bố mẹ mới lại một lần nữa vứt bỏ mình.
Tôi hy vọng họ sẽ để tôi ở lại nhờ vào sự chăm chỉ chăm sóc Tống Hiệp.
Có lẽ vì tôi quá tận tâm, Tống Hiệp trở nên phụ thuộc vào tôi.
Rồi nảy sinh tình cảm đặc biệt với tôi.
Chưa đi dạo được bao lâu, Tống Hiệp đã hớt hải tìm đến.
Mẹ ý nhị vỗ vai tôi: "Con suy nghĩ cho kỹ nhé." Nói xong liền ki/ếm cớ rời đi.
Tống Hiệp ấm ức: "Em cứ tưởng anh lại bỏ đi nữa."
Tôi đưa tay ra, cậu ta vui mừng nắm lấy.
Chúng tôi tay trong tay đi qua công viên nhỏ ngày xưa thường chơi, con phố dài cũ kỹ, và ngôi trường tiểu học từng cùng nhau theo học.
Ngày ấy, mỗi chiều tôi đều đứng trước cửa lớp đợi Tống Hiệp tan học về chung.
Tất cả bạn bè của cậu ta đều biết tôi là anh trai. Mỗi lần tôi xuất hiện, trong mắt Tống Hiệp chỉ còn mỗi hình bóng tôi.
Vì thế suốt từ nhỏ đến lớn, bạn chơi duy nhất của Tống Hiệp chỉ có tôi.
Tôi thở dài: "A Hiệp, em có bao giờ nghĩ rằng chính anh đã nuông chiều em quá mức? Không phải em bám anh, mà là anh quá cần em."
Tống Hiệp lập tức siết ch/ặt tay tôi: "Anh cần em, em cũng cực kỳ cần anh, như vậy không tốt sao?"
Tôi suy nghĩ một lát, thôi kệ, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa.
Tôi vẫy tay ra hiệu cho Tống Hiệp cúi xuống.
Cậu ta tưởng tôi định nói gì thì thầm, tai đỏ lựng cúi sát lại.
Tôi kéo cổ áo cậu ta, hôn nhẹ lên má: "Như vậy cũng tốt."
(Toàn văn hết)
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook