Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiểu thiếu gia tặng tôi chiếc điện thoại Fruit mới nhất.
Tôi chơi mỗi ngày, thích đến mức không rời tay.
Chỉ là từ đó về sau, tim luôn tê rần rần, đặc biệt mỗi lần vô tình chạm vào người tiểu thiếu gia.
Cả người như bị điện gi/ật, tim đ/ập thình thịch.
Ánh mắt tiểu thiếu gia như lửa đ/ốt nhìn tôi, [Không ngờ cậu lại yêu tôi sâu đậm đến thế!]
Sau này, thợ sửa điện thoại bảo tôi, [Này anh bạn, cái máy này bị rò điện!]
Nhưng chiếc điện thoại không chỉ rò điện, bên trong còn lắp chip nghe lén.
1.
Hai giờ sáng, tôi tắm xong, cởi trần băng qua hành lang tối om, lén lút chui vào phòng Hạ Diệu.
Căn phòng mờ ảo, Hạ Diệu quay lưng lại phía tôi, mặt chúi vào chăn, chỉ lộ ra mỗi cái gáy.
Tôi rón rén bước đến giường, xoa xoa cơ bụng cứng như gạch.
Cố tình hạ giọng trầm khàn thì thầm, [Hạ Diệu, bụng tôi hơi khó chịu, cậu xoa giúp tôi được không?]
Tôi đầy tự tin, Hạ Diệu từng nói hắn gh/en tị nhất với cơ bắp săn chắc của tôi, không thô kệch như dân tập gym chuyên nghiệp, lại trông khỏe khoắn hơn người thường.
Quan trọng là sờ rất đã tay.
Hắn im lặng.
Tôi kéo chăn ra, hơi ấm phả vào mặt như đang thúc giục tôi nhanh chui vào.
Tôi trườn vào chăn, áp sát lưng ấm áp của hắn.
Nắm tay hắn đặt lên bụng mình.
[Hạ Diệu, xoa cho tôi đi.]
Tôi biết rõ Hạ Diệu đã tỉnh rồi.
Tôi càng phóng túng vuốt ve khắp người hắn.
Làn da mịn màng của hắn như trứng gà bóc vỏ, mềm mại, trơn tru khiến người ta mê mẩn.
[Hạ Diệu, làm vợ anh nhé, anh sẽ đối xử tốt với em cả đời.]
Tôi tham lam nói.
Việc Hạ Diệu không từ chối, trong mắt tôi chính là đồng ý ngầm.
Chỉ có điều thân thể trong vòng tay tôi hơi cứng đờ.
Hắn thoát khỏi vòng tay tôi, vươn tay bật đèn ngủ trên đầu giường.
Quay đầu lại.
Tôi hoảng h/ồn ngã lăn khỏi giường.
[Cậu là ai? Sao lại ở phòng Hạ Diệu?]
2.
Cậu bé rụt rè kéo chăn che người, cắn môi dưới, mắt ngân ngấn lệ nhìn tôi, khẽ trách: [Cậu thật là đồ l/ưu m/a/nh!]
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Vốn tôi là học sinh nghèo được nhà họ Hạ tài trợ, sắp tốt nghiệp rồi.
Để bám được đùi nhà họ Hạ, tôi quyết định quyến rũ thiếu gia nhà này - Hạ Diệu.
Thấy cậu nhóc nhát như thỏ đế, tôi chống tay lên đầu giường.
[Cậu cũng đến quyến rũ Hạ Diệu hả?]
[Cậu nói bậy!]
Nhóc con này tính khí còn lớn lắm.
Cổ chân thon thả duỗi ra nhanh như chớp, đ/á thẳng vào ng/ực tôi.
Tôi nhanh tay chộp lấy cổ chân cậu ta.
Thực ra cũng chẳng đ/au, chỉ là muốn trêu cho vui.
Cúi xuống hôn một cái lên mu bàn chân.
[Hạ Diệu quá đào hoa rồi, kiểu này cậu đấu không lại người ta đâu, chi bằng theo anh đi, sau này anh bảo vệ em!]
Cậu nhỏ giãy giụa rút chân lại.
Gương mặt ngây thơ áp sát, [Được thôi, anh phải giữ lời hứa đấy!]
Hơi thở ấm áp phả vào mặt khiến tôi mê muội.
Hôm sau, trên bàn ăn nhà họ Hạ xuất hiện thêm một vị tiểu thiếu gia.
Con riêng của lão gia họ Hạ, chú ruột của Hạ Diệu - Hạ Dạ!
3.
Hạ Diệu dường như rất th/ù gh/ét ông chú nhỏ này.
Hai người dù gặp nhau trực diện ở trường, Hạ Diệu vẫn ngẩng cao mặt lạnh lùng, chẳng thèm chào hỏi.
Thậm chí không muốn cùng ông chú đi chung xe tới trường.
[Rầm!] Hạ Diệu đóng sầm cửa xe lại.
May mà Hạ Dạ rút tay kịp, không thì đ/ứt lìa.
Tôi ngượng ngùng ngồi trong xe, khuyên Hạ Diệu: [Cậu đã chịu cho đứa học trò nghèo cần tài trợ như tôi đi chung xe, thì tiện thể cho cậu ấy đi luôn đi.]
Hạ Diệu trợn mắt, tôi biết ý im bặt.
Thực ra ở cạnh Hạ Diệu nhiều năm, tôi hiểu rõ tính hắn tuy ngang ngược nhưng bản chất không x/ấu.
Hiếm có kẻ sinh ra trong gia đình giàu có mà không kiêu căng, lại rất biết điều như hắn.
Quan trọng là còn đẹp trai, không thì tôi đã chẳng đi quyến rũ.
Nhưng thái độ của hắn với Hạ Dạ quyết định thái độ của đám tay chân xung quanh.
Chẳng bất ngờ khi trưa hôm đó, Hạ Dạ bị chặn ở căng tin.
4.
Tôi vịn cớ lảng vảng đến hiệu th/uốc.
Tìm thấy Hạ Dạ đang rửa ráy trong nhà vệ sinh.
Cậu nhóc nhăn nhó gội đầu để tẩy cháo gạo dính đầy tóc.
[Rửa thế này vô ích thôi, cháo gạo trong trường không biết bỏ bao nhiêu hồ vào đấy, c/ắt tóc đi là vừa.]
Tôi dựa hông vào bồn rửa mặt.
Nhìn cậu bé cố gắng gội đi gội lại.
Trán trắng nõn nà nổi lên vầng đỏ, trông thật đáng thương.
Tôi lặng lẽ đặt tuýp th/uốc bên bồn rửa, quay lưng định đi.
[Không cần anh giả nhân giả nghĩa!]
Tuýp th/uốc ném trúng lưng tôi.
Quay lại nhìn, đôi mắt trẻ thơ ngập nước, sắp khóc nức nở nài nỉ: [Anh đã nói sẽ bảo vệ em mà.]
Tôi vô liêm sỉ vẫy tay: [Đùa thôi mà, đừng để bụng.]
5.
Tôi vừa ti tiện, vừa tham hư vinh.
Muốn bám víu Hạ Diệu để đảm bảo cuộc sống sung túc nửa đời sau.
Nhắm mắt làm ngơ trước những nhục mạ Hạ Dạ phải chịu đựng.
May thay suốt mùa hè, tiểu thiếu gia hầu như ngày nào cũng vắng nhà.
Mãi đến cuối hè, tiểu thiếu gia gọi tôi ra sân sau, cẩn thận đưa cho tôi một chiếc hộp.
[Em thấy anh thích dòng máy này, tặng anh!]
Tôi ngỡ ngàng nhận lấy.
Đây là mẫu mới nhất của Fruit, Hạ Diệu đang dùng chính loại này, thỉnh thoảng tôi còn nhìn điện thoại hắn mà mơ màng, tưởng tượng ngày nào đó mình cũng phất lên, hưởng thụ cuộc sống.
[Đừng tưởng tặng quà là tôi sẽ giúp cậu đối phó Hạ Diệu!]
Vừa nói xong tôi đã hối h/ận.
Lòng bàn tay mềm mại của tiểu thiếu gia đầy vết chai, mu bàn tay cũng lấm tấm vết thương nhỏ.
Chưa kịp trả lại điện thoại, cậu ta đã hậm hực bỏ đi.
Sau này tôi nghe Hạ Diệu chế nhạo cậu ấy: [Làm thiếu gia nhà họ Hạ mà đi công trường khuân vác, đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi.]
6.
Tôi mở hộp điện thoại, nhìn chằm chằm vào số điện thoại duy nhất được lưu trong máy.
Một lát sau, số này nhắn tin tới.
[Em biết, với thân phận địa vị hiện tại không bằng Hạ Diệu, nhưng em sẽ cố hết sức mang đến cho anh cuộc sống anh mong muốn.]
Nói không cảm động là giả dối.
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook