Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vừa dứt lời, Trần Cảnh Chu nheo mắt, từ từ đặt đũa xuống.
Quen thân với anh lâu, tôi biết khi anh im lặng thế này là đ/áng s/ợ nhất.
Miệng tôi vừa mở ra định bênh Giang Trạch liền khép ch/ặt lại.
Ai ngờ ngay giây sau, giọng châm chọc của Giang Trạch đã vang lên sau lưng:
"Bảo bối, em đang ăn cơm ở đây à?"
Bảo bối?
Gọi ai thế?
Tôi quay đầu như cái máy.
Giang Trạch dựa khung cửa, ánh mắt dỗi hờn nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Bị bạn thân gay phát hiện đang ăn cùng người anh ấy đang gi/ận dỗi...
X/ấu hổ muốn ch*t!
Tôi chỉ muốn độn thổ, lại phát hiện đào hang bằng ngón chân còn nhanh hơn.
Giang Trạch cố ghếch ngồi sát bên, đẩy tôi ra chỗ khác, tự mình đối diện Trần Cảnh Chu.
"Ngồi chung không phiền chứ?"
Anh chống cằm quay sang, cười tủm tỉm nhìn tôi.
Tôi đâu dám lên tiếng.
Trần Cảnh Chu lạnh lùng hỏi Giang Trạch: "Sao cậu lại đến?"
"Sao? Tôi ăn cùng bạn thân không được?"
"Tôi không mời cậu."
"Ăn ké không xong?"
"Đúng là vô liêm sỉ."
Nhìn không khí căng thẳng giữa hai người, tôi vội ra mặt hoà giải:
"Đừng cãi nhau nữa! Bữa này tôi đãi được chưa!"
Giang Trạch đắc ý nhếch mép với Trần Cảnh Chu: "Lêu lêu!"
Hai người cãi nhau như đ/á/nh tình đ/á/nh mận, tôi kẹt giữa chỉ biết cười trừ.
Cả bữa ăn, tôi như ngồi trên đống lửa.
Nói với Giang Trạch, mặt Trần Cảnh Chu lạnh như băng.
Nói với Trần Cảnh Chu, mặt Giang Trạch đóng băng.
Đúng là bậc thầy biến sắc.
Hai người này đùa tôi như đùa chó vậy!
Bề ngoài tỏ ra gh/ét cay gh/ét đắng, nhưng kỳ thực bên trong đã sẵn lửa tình.
Quan trọng là... ngọn lửa ấy còn ch/áy sang cả tôi!
Trời ơi! Ai thế!
Ai đang cọ chân vào tôi thế này!?
Tôi né, hắn cọ. Tôi né tiếp, hắn vẫn cọ.
Không chịu nổi, tôi cúi xuống nhìn thì cả hai đều vắt chân chữ ngữ, mặt tỉnh bơ.
Trên bàn ăn, Trần Cảnh Chu khẽ ho, giả vờ nói với tôi nhưng mắt liếc Giang Trạch:
"Thứ Bảy này sinh nhật em, anh đã đặt chỗ rồi."
Nghe vậy, Giang Trạch liền ôm ch/ặt tay tôi, giọng đầy tủi thân:
"Mấy năm trước anh đều cùng em, năm nay em định bỏ anh sao?"
Ch*t!
Quên mất chuyện này.
Tôi liếc mắt ra hiệu với Trần Cảnh Chu.
Giang Trạch thì sao?
Có nên gọi cùng không?
Trần Cảnh Chu không những không hiểu ý, còn khoe khoang với Giang Trạch:
"Anh đặt khách sạn suối nước nóng đấy~"
Giang Trạch nghiến răng nghiến lợi, bóp ch/ặt tay tôi:
"Em nói đi, em muốn đi với ai!"
Trước kia hai người chưa quen nhau thì không sao, giờ họ lén lút bên nhau, tôi đi riêng với ai cũng kỳ.
Thôi thì cho cả hai cùng đi!
Công bằng không thiên vị.
Nhân tiện giúp họ giảng hoà luôn!
Nghĩ vậy, tôi cười hì hì: "Anh muốn đi cùng bọn em không?"
"Được!"
"Không được!"
Hai người đồng thanh, như nước với lửa.
Tôi bí quá đành buông xuôi: "Thôi cả hai đừng đi nữa, em về nhà một mình!"
Trần Cảnh Chu dịu giọng: "Đừng..."
Giang Trạch kéo tay áo tôi, nũng nịu: "Thôi được, anh tự trả tiền."
Tôi tươi cười: "Một lời đã định, thứ Bảy không gặp không về."
Mặc kệ ánh mắt đấu khẩu giữa hai người.
3
Thứ Bảy, Trần Cảnh Chu lái xe đến đón.
Anh ân cần mở cửa ghế phụ cho tôi.
Giang Trạch đi sau hừ lạnh, nhanh như c/ắt chui vào trước.
"Anh say xe, ngồi trước."
Ê~
Giang Trạch chiếm hữu ghế gia đình gh/ê thật.
Dọc đường phong cảnh đẹp nhưng tôi không kịp ngắm, suốt đường chỉ lo hoà giải hai người.
Không hiểu sao hai tính khí nóng nảy này lại đến được với nhau!
Hễ gặp mặt là như châm ngòi th/uốc sú/ng, cãi nhau không ngớt.
Khó khăn lắm mới tới nơi.
Hai người lại cãi nhau vì phòng ốc.
Ban đầu mỗi người một phòng, nào ngờ khách sạn b/án quá tay, chỉ còn hai phòng.
Giang Trạch kéo tôi ra sau: "Sao nó được ở chung với em? Còn anh thì không?"
Trần Cảnh Chu không chịu thua, kéo tôi về phía mình:
"Vì anh đặt phường giường đôi, còn cậu là giường đơn."
Giang Trạch trợn mắt: "Anh biết ngay là cố ý mà!"
Rồi lôi tôi lại: "Từ nhỏ mặc chung quần thủng đít lớn lên, giường nhỏ chen chút là được."
Hai cổ tay tôi bị họ giữ ch/ặt.
Giữa thanh thiên bạch nhật, ba đàn ông kéo co thế này thành cái thể thống gì!
Họ chơi vui, còn tôi kẹt giữa đ/au hết cả tay.
Tôi gi/ật mạnh tay ra, gi/ật lấy thẻ phòng quát: "Dừng lại! Hai người ở chung, em ở riêng, được chưa!"
Họ mới chịu ngậm miệng.
Về phòng càng nghĩ càng thấy kỳ!
Lẽ nào họ đang dùng kế hoả m/ù với mình?
Để có cớ ở chung phòng hợp lý?
Tối đó thay đồ xong, tôi tìm bồn nước nóng vắng người ngâm mình.
Trần Cảnh Chu và Giang Trạch mặt đen như mực, lê bước tới, lần lượt xuống nước.
Họ kẹp tôi ở giữa.
Tôi định nhường chỗ, không muốn làm bánh kẹp.
Hai người đồng loạt đ/è tôi ngồi xuống: "Cứ ngồi yên đây."
Họ áp sát khiến tôi ngột ngạt, không dám thở mạnh.
Hay lại cãi nhau trong phòng? Mặt mày ủ dột thế!
Tôi liếc nhìn Giang Trạch.
Bình thường lanh lợi thế, sao chuyện tình cảm lại cứng nhắc thế!?
Trần Cảnh Chu thì bướng, nhường nhịn tí có mất mát gì đâu!
Theo kinh nghiệm sống chung lâu nay của tôi, chỉ cần cho anh ấy bậc thang là anh ấy xuống ngay.
Nhưng giờ tôi không rảnh nghĩ chuyện đó.
Trong đêm lạnh buốt, ngâm mình dòng suối ấm, ngắm làn hơi nước bốc lên rồi tan biến, đời người cũng chỉ thế.
Tôi nhắm mắt thư giãn, mong họ đừng gây rối nữa.
Vừa tận hưởng vài giây, mặt nước chao động, tôi cảm giác có bàn tay ai đó đặt sau lưng.
Giây sau, Trần Cảnh Chu khẽ động đậy, gợn sóng lan ra.
Hai người này lén nắm tay sau lưng tôi sao?
Một lát sau, tiếng nước hai bên càng lúc càng dữ.
Tôi nhíu mày, nắm tay mà ồn ào thế?
Tôi từ từ mở mắt, nghi hoặc nhìn họ, mọi thứ vẫn bình thường.
Hai người nắm tay mà phải giấu diếm thế?
Hay vì có tôi ở đây nên họ kiêng kỵ?
Bảo sao phải kẹp tôi ở giữa, sợ tôi phát hiện à?
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook