Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
【Kẻ Đáng Thương Mới Là Đại Lão】
Tôi đã nhiều lần thấy tên chuyển trường bị vây trong ngõ hẻm, chẳng thèm đoái hoài.
Rồi một ngày, hắn bị đ/á/nh quá thương, chặn tôi lại, móc từ túi ra nắm tiền nhàu nát, khúm núm đưa:
"Tôi nộp tiền bảo kê, anh bảo vệ tôi được không?"
Vốn tính ngông nghênh, tôi buông lời đùa cợt:
"Gọi một tiếng Huống ca, anh chống lưng cho mày cả đời."
Hắn cúi đầu thì thào, ánh mắt van nài:
"Huống ca."
Tưởng là cục cưng dễ b/ắt n/ạt, nào ngờ một hôm tôi tận mắt thấy lũ du côn cung kính hỏi hắn:
"Đại ca, hôm nay còn diễn tiếp không?"
Tôi: ???
1
Lý Yên Cảnh lại bị đ/ập.
Từng quyền từng cước đều dồn hết lực, nghe mà rợn gáy.
Tôi chẳng định nhúng tay, nhưng xe máy lại đỗ cuối hẻm, ngại đi đường vòng.
Vắt áo khoác lên vai, tay đút túi quần, tôi xăm xăm xuyên qua đám người đang vây đ/á/nh.
"Mày là thằng..."
Ánh mắt lạnh băng của tôi quét tới, tên kế bên vội kéo tay hắn ta, giọng khẽ răn đe:
"Đại ca, là Giang Huống đấy, đụng vào toi đời!"
Tên kia lập tức xịu xuống, nhanh nhẹn dạt sang một bên.
Ống quần bị bàn tay g/ầy guộc nắm ch/ặt, run run vì dùng sức quá độ.
Hắn ngẩng mặt lên, giọng khàn đặc:
"Giang Huống... xin cậu c/ứu tôi."
Tôi nhíu mày nhìn vết bùn m/áu loang trên ống quần đồng phục, khẽ chép miệng rút chân về.
Liếc nhìn Lý Yên Cảnh nằm thoi thóp dưới đất, tôi hừ lạnh:
"Tao có nghĩa vụ gì phải giúp mày?"
Hắn lục trong ng/ực áo lôi ra tờ giấy nhem nhuốc m/áu me:
"Tôi... tôi trả tiền cho cậu..."
Nhìn tờ năm mươi tệ nhàu nát, tôi phì cười.
Đùa à?
Giá trị của tao chỉ đáng năm chục tệ?
Ngọn lửa vô danh bùng lên, tôi nhặt cây gỗ gần đó vung mạnh về phía tên vừa đ/á/nh Lý Yên Cảnh hung hãn nhất.
Mẹ kiếp, đầu cứng thật!
Gậy to thế mà g/ãy rồi.
Liếc quanh tìm vũ khí mới, trong lúc lựa chọn, bọn chúng đã tẩu tán hết.
Lý Yên Cảnh chống tay gượng ngồi dậy, lưng cong queo ho sặc sụa. Mái tóc dính m/áu loang khắp mặt, chảy dọc cổ nhuộm đỏ vạt áo:
"Giang Huống... đưa tôi vào viện được không..."
Được không?
Mày đang nũng nịu với ai thế?
Tôi nheo mắt:
"Trông tao giống Bồ T/át lắm à?"
Phủi bụi trên người, tôi thẳng bước rời khỏi hẻm.
Vừa lên xe định mồi th/uốc thì phát hiện mất bật lửa.
Bực mình gãi đầu, tôi quay lại con hẻm.
Đỡ Lý Yên Cảnh lên xe, quát lạnh:
"Ôm ch/ặt."
2
Vòng tay siết ngang eo khiến tôi đ/au điếng.
Lửa gi/ận lại bốc lên ngùn ngụt:
"Có sức mạnh thế sao không tự đ/á/nh lại?!"
Lý Yên Cảnh khẽ siết tay hơn, đáp không đúng trọng tâm:
"Cảm ơn cậu, Giang Huống."
Như đ/ấm vào bông.
Tôi bực bội vặn hết ga, tiếng động cơ gầm rú át đi tiếng gió rít bên tai.
Lý Yên Cảnh g/ãy hai xươ/ng sườn, chấn động nhẹ, chân trái cũng g/ãy.
Thế mà vẫn cố chịu đến viện mới ngất.
Đúng là hôm nay xui xẻo.
Vài chục triệu tự dưng đội nón ra đi.
Đm.
Càng nghĩ càng tức, tôi bẻ từng ngón tay đang nắm ch/ặt của Lý Yên Cảnh.
Lôi ra tờ năm mươi tệ nhàu nát, cố gắng vuốt phẳng.
Bẩn đã đành, còn bị rá/ch góc.
Nhìn là biết chả tiêu được.
Tôi vo viên nhét túi.
Cũng coi như tiền bảo kê, giữ lại vậy.
Định quay đi thì áo bị kéo gi/ật.
"Ch*t ti/ệt."
Tôi cáu kỉnh nhìn Lý Yên Cảnh đang tỉnh dậy.
Hắn vẫn còn đờ đẫn, nhưng tay đã vô thức níu ch/ặt tôi:
"Giang Huống..."
Tôi giơ hai tay đầu hàng, tránh voi chẳng x/ấu mặt nào:
"Dừng, đừng gọi tao kiểu đó."
Mỗi lần gọi là vướng vào đống phiền toái.
Đen đủi thế không biết!
Lý Yên Cảnh chớp mắt, nở nụ cười tinh khiết:
"Cảm ơn cậu đã bảo vệ tôi."
"Cậu thật tốt~"
Da gà nổi đầy người, tôi gi/ật mình lùi lại hai bước.
"Mẹ kiếp, Lý Yên Cảnh, mày đừng có sến súa vậy được không!"
Lý Yên Cảnh cười tươi hơn, ánh mắt nai tơ lấp lánh vui sướng:
"Giang Huống, cậu biết tên tôi?"
Tôi há hốc mồm, ngây dại giây lát.
Ừ nhỉ.
Q/uỷ thật.
Tại sao tao lại biết tên Lý Yên Cảnh nhỉ?
3
Những mảnh ký ức vụn vỡ lần lượt hiện về——
"Giao Tinh" năm nào cũng chia lớp bằng thi xếp lớp, năm nay không ngoại lệ.
Tiếc là cắn bút đến nát cả đầu, tôi vẫn không giải nổi câu nào.
Đành bất đắc dĩ ngả lưng vào ghế, vắt chân chữ ngũ.
Vờ vẻ "không phải không làm được, mà chẳng thèm làm".
Khoanh tay chịu trận.
Đúng lúc đó, bóng lưng g/ầy in ngược sáng nơi cửa lớp:
"Thưa thầy, em vừa hoàn tất thủ tục chuyển trường, đến muộn mong thầy thứ lỗi."
Giám thị đưa tờ đề thi:
"Vào chỗ đi."
Chàng trai nhận đề rồi tiến thẳng về phía tôi, ngồi ngay bàn sau.
Tôi nhướng mày.
Thảo nào.
Đệ nhất áp bảng toàn trường như tao, sao lại có người ngồi phía sau.
Liếc nhìn tấm thẻ tên trên bàn:
【Lý Yên Cảnh】
Người trắng trẻo, tên cũng văn vẻ.
Khá hợp.
Cây bút còn in hình gấu hoa.
Chà, đúng kiểu công tử bột!
Ánh mắt tôi dán ch/ặt vào xoáy tóc hắn.
Như cảm nhận được, hắn ngẩng lên ngơ ngác, thoáng sững rồi nở nụ cười ngọt như đường.
Nụ cười đang ngoác rộng của tôi khựng lại.
Mẹ kiếp!
Cười ngọt lịm với đàn ông làm gì hả?
Có bệ/nh à!
Tôi nuốt khan, quay mặt chỗ khác.
Nhưng vẫn bị thu hút bởi từng nét bút cẩn trọng của hắn.
Liếc nhìn bài làm chữ đẹp như in, điền kín đặc.
Tên chuyển trường này học giỏi nhỉ?
Cúi nhìn phiếu trắc nghiệm toàn khoanh C của mình.
"..."
Dù hơi x/ấu hổ, nhưng bài nó bày ngay trước mặt.
Hơn nữa, tao cũng đang giúp đỡ tân học sinh mà...
Có tao trong lớp này, ai dám b/ắt n/ạt nó.
Tự tẩy n/ão xong, tôi yên tâm chép bài Lý Yên Cảnh, còn khéo léo sửa vài đáp án.
Nghĩ đến cảnh giáo viên chủ nhiệm lớp 1 nhìn thấy tôi vào lớp mà tái mặt.
Mím môi cũng không nén nổi cười.
Vỗ vai Lý Yên Cảnh đang thu dọn cặp sách, tôi bắt chuyện:
"Này, năm nay nhờ có mày!"
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook