Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi quay lại trường, hắn chuyển sang khoa Quản trị. Ngôi trường vốn đã rộng lớn, sau khi đổi chuyên ngành, x/á/c suất chúng tôi gặp nhau gần như bằng không.
Nhưng đôi khi vẫn có những tình huống bất ngờ.
Như giờ ăn sáng, giờ ăn trưa và giờ ăn tối.
Văn Tây đột nhiên như phải lòng đồ ăn ở căng tin, tôi luôn bắt gặp hắn ở mọi bữa ăn.
Tôi không muốn nhìn thấy hắn, lần nào cũng tránh thật xa.
Tôi né Văn Tây như vậy suốt hai năm trời.
Điều này dường như đã trở thành thỏa thuận ngầm giữa hai chúng tôi.
Đôi khi dù lướt qua nhau trong đám đông, tôi vẫn xem hắn như người lạ.
Thời gian trôi nhanh như chớp mắt, trong nháy mắt tôi đã tốt nghiệp và đi thực tập.
Tôi thường mơ thấy Văn Tây, những lần đầu luôn gi/ật mình tỉnh giấc.
Về sau quen dần, mỗi khi gặp lại hắn trong mơ, tôi cũng trở nên bình thản.
Bước chân từ giảng đường vào đời không hề đơn giản như tưởng tượng.
Tấm bằng danh giá không mang lại cho tôi nhiều cơ hội hơn.
18
Sau nửa năm thực tập, tôi vẫn bị những ứng viên có qu/an h/ệ chèn ép.
Tôi đành hạ thấp tiêu chuẩn, đi ứng tuyển vào các doanh nghiệp vừa và nhỏ.
Nhưng ngay cả như vậy, tôi vẫn không được trọng dụng.
Bởi so với những kẻ chỉ biết cắm đầu làm việc như hến, sếp luôn chuộng những kẻ biết nịnh bợ.
Rõ ràng tôi thuộc kiểu trước.
Tôi làm những việc bẩn thỉu và vất vả nhất, người được thăng chức tăng lương lại là kẻ khác.
Nhưng nghĩ lại, biết nịnh bợ chẳng phải cũng là một loại bản lĩnh sao?
Trong buổi liên hoan công ty, tôi một mình uống rư/ợu giải sầu ở góc phòng.
Đồng nghiệp Tiểu Nhã cầm ly rư/ợu ngồi xuống cạnh tôi: "Thẩm Ngôn, dù người khác nghĩ gì, tôi ủng hộ cậu."
Tôi vẫy tay cười, nâng ly chạm cùng Tiểu Nhã.
Tiểu Nhã là nhân viên lâu năm, tính tình thẳng thắn, có khí chất của bậc nữ trung hào kiệt.
Tôi biết cô ấy có tình cảm với tôi, và đúng là tôi cũng nên yêu đương rồi.
Nhưng mỗi lần như vậy, bóng hình một người lại hiện lên trong tâm trí tôi.
Suy đi tính lại, tôi vẫn quyết định thôi.
Đừng nói đến chuyện thân phận tôi không xứng với Tiểu Nhã, ngay cả bản thân còn chưa rõ lòng mình, sao có thể làm hại con gái người ta?
Hết ly này đến ly khác, bụng tôi cồn cào như lửa đ/ốt.
Muốn nôn quá.
"Tôi vào nhà vệ sinh một chút."
Vì uống nhiều quá, men rư/ợu nhanh chóng ngấm, tôi loạng choạng đứng dậy.
Tiểu Nhã nhanh tay đỡ lấy tôi.
"Cậu không sao chứ?"
Tôi lùi ra xa Tiểu Nhã, cười lắc đầu: "Không sao, tôi vào rồi ra ngay."
Trên đường vào nhà vệ sinh, tôi vô tình liếc thấy người ngồi ở bàn không xa.
Có lẽ hoa mắt, sao tôi thấy người này quen quá.
19
Khi bị đẩy vào gian phòng nhỏ, cuối cùng tôi cũng nhớ ra hắn là ai.
Vị khách quen trong giấc mơ của tôi.
Hắn ôm ch/ặt lấy tôi, nhịp tim mạnh mẽ đ/ập thình thịch bên tai.
Vì quá giống với những giấc mơ, tôi có chút hoảng hốt.
Chuyện này không thể nào có thật.
Văn Tây sao có thể ở đây được?
Lại mơ rồi sao?
Đầu óc mơ màng, cuối cùng tôi chọn cách nghe theo tiếng lòng, đưa tay ôm lấy đối phương.
"Chủ động thế này, xem ra nhớ anh lắm nhỉ?"
Bên tai vang lên tiếng cười đắc ý của Văn Tây.
Tôi mở to mắt, tập trung ánh nhìn.
Người trước mắt không giống trong mơ, cánh tay có vẻ săn chắc hơn, khuôn mặt góc cạnh hơn...
Nhận ra điều bất ổn, tôi bóp mạnh vào tay mình.
Đau!
Hóa ra không phải mơ!
Tôi lập tức giãy giụa.
Tiếc là mọi nỗ lực đều vô ích.
So sức với Văn Tây, tôi không có cửa thắng, đành để mặc hắn ôm.
Bình tĩnh lại, tôi lên tiếng trước: "Bao nhiêu năm rồi, sao anh vẫn không chịu buông tha cho tôi?"
Văn Tây nghe vậy liền hôn lên má tôi: "Ừ, không buông."
"Đồ l/ừa đ/ảo, khốn nạn!" Tôi ch/ửi.
Văn Tây thuận miệng đáp: "Ừ, anh đây."
Tôi dùng hết sức đ/ấm vào hắn: "Sao không đợi tôi ch*t rồi hãy tới tìm!"
Văn Tây rên nhẹ: "Không cho em đủ thời gian, sợ rằng cả đời em không nhận ra lòng mình."
Tôi khịt mũi, rồi trả đũa bằng cách nôn hết lên người hắn.
20
Hơn ba năm sau, tôi và Văn Tây lại sống chung.
Lần này không phải nhà hắn, mà là nhà tôi.
Bàn tay siết ch/ặt vai tôi hơi dùng lực, tôi nghe hắn nói: "Đừng chọc anh nổi gi/ận."
"Nhà nhỏ" nhưng hắn lại rất thích.
Theo lời hắn thì "nhỏ một chút mới ấm cúng".
Tôi trợn mắt: "Vậy anh ra hang chuột ở cho ấm cúng hơn đi."
Văn Tây nghe xong nở nụ cười rất muốn đ/ấm: "Miễn là có em, hang chuột anh cũng vui."
Tôi nổi hết da gà.
Ớn quá.
Cuối năm, Văn Tây bảo sẽ đưa tôi ra nước ngoài kết hôn.
Để phòng tôi viện cớ từ chối, hắn nhanh chóng thêm: "Hộ chiếu và visa đều xong xuôi rồi."
"Công ty dạo này bận lắm, sếp chắc không cho nghỉ đâu." Tôi thản nhiên nói dối.
"Vậy anh m/ua lại công ty em, để em nghỉ cả ngày nhé?"
...
"Dù sao tôi cũng không đi." Tôi nói.
"Cho anh lý do."
"Tôi say máy bay."
Văn Tây nhìn thấu nói: "Em chưa từng ngồi máy bay, sao biết mình say?"
"Vì tôi sợ độ cao, lên tầng hai đã run chân rồi."
"Nhưng trong điện thoại em có tấm hình nhảy bungee cao tới 200 mét."
Tôi trợn mắt không tin: "Anh nói không xem tr/ộm điện thoại tôi mà, lại thất hứa! Còn mặt mũi nào nói sống chung, không thể nào sống nổi nữa!"
Văn Tây hoảng hốt: "Không phải, anh chỉ tò mò chút thôi..."
Tôi im lặng nhìn chằm chằm hắn.
Chúng tôi giằng co một lúc, cuối cùng Văn Tây đầu hàng.
Hắn ngồi xuống cạnh tôi, thành khẩn xin lỗi: "Anh sai rồi."
Tôi rộng lượng tha thứ.
Còn chuyện kết hôn, tôi sẽ không để hắn dễ dàng đạt được đâu.
Bởi thứ càng khó đạt được lại càng trân quý.
(Hết)
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook