Nhặt Về Chú Chó Ngây Thơ Ám Ảnh

Nhặt Về Chú Chó Ngây Thơ Ám Ảnh

Chương 7

01/01/2026 08:55

1.

Tập ảnh chỉ còn một nửa. Phía sau kẹp một cuốn sổ tay, trên bìa ghi ba chữ ng/uệch ngoạc đủ màu: "Nhật Ký".

Tôi do dự một lúc rồi từ từ mở ra.

Mất cả tiếng đồng hồ, tôi mới đọc xong cuốn nhật ký này. Trái tim như bị d/ao cứa đi cứa lại. Anh trai tôi từ nhỏ đã can đảm và mạnh mẽ lắm. Liệu anh mang theo những thứ này khi học xa nhà như vậy, có thật sự buông bỏ được không?

2.

Trong cơn bốc đồng, tôi đến trường anh trai. Chẳng có mục đích gì, chỉ muốn nhìn thấy anh, có lẽ còn được ôm anh nữa.

Việc này thật vô ích, thậm chí hơi kỳ quặc. Nhưng tôi biết mình phải làm thế mới tạm xoa dịu được nỗi hoang mang trong lòng.

Tôi ngồi xuống quán trà sữa đối diện cổng trường, xem điện thoại. Còn một tiếng nữa. Đầu óc trống rỗng, mắt dán vào màn hình nhưng chẳng đọc được gì, toàn nghĩ về anh.

Bỗng một bàn tay gõ nhẹ lên bàn trước mặt. Ngẩng lên, tôi sững sờ nhìn người phụ nữ trước mắt - mẹ đẻ của tôi, Lý Mộng.

Tôi nhíu mày, không muốn nói chuyện. Kể từ khi bà ta dùng mọi th/ủ đo/ạn đẩy tôi vào gia đình Cố - cái nơi ăn thịt người ấy vì lợi ích bản thân, chúng tôi đã hết qu/an h/ệ.

Đứng dậy định đi chỗ khác, bà ta chậm rãi cất lời:

"Trần Hòa Sanh, đúng không?"

Giọng điệu đầy kh/inh miệt, tự tin sẽ khuất phục được tôi.

Con ngươi tôi co rúm lại, từng chữ như bật ra từ cổ họng:

"Bà muốn gì!"

"Ngồi xuống nói chuyện không, con trai ngoan?"

...

Khi bước khỏi quán trà sữa, đã quá giờ hẹn. Anh trai đang đi làm thêm rồi.

Tôi như kẻ mất h/ồn về nhà, vật mình xuống ghế sofa. Cuộc đối thoại nãy vẫn văng vẳng bên tai:

"Nhìn anh kia đi, ngày ngày bận rộn nuôi mày. Chi bằng về với mẹ, mẹ chỉ thiếu một đứa con là ổn định vị trí"

"Tốt cho nó, tốt cho cả mày"

"Không về cũng được, mẹ có cả trăm cách"

"Đừng cứng đầu thế, mẹ nói cho mà biết, mẹ đã bảo thằng anh mày rồi. Nó đồng ý chỉ là sớm muộn"

"Tình cảm mày dành cho nó không bình thường, mẹ nhìn ra hết. C/ắt đ/ứt đi cho xong"

...

3.

Tôi ngồi bất động trên sofa cho đến khi tiếng mở khóa kéo tôi về thực tại.

Như robot được lập trình sẵn, tôi kéo anh vào lòng, siết ch/ặt.

Cơn đ/au nhói trong đầu dịu hẳn.

"Trần Hòa Sanh, đừng bỏ em. Em xin anh."

Tôi lặp đi lặp lại câu nói vô nghĩa ấy, như muốn khẳng định anh vẫn còn ở đây.

4.

Tôi sốt ruột rồi. Vào ngày sinh nhật trưởng thành, chính tay x/é toang lớp giấy che.

Tôi cảm nhận được tình cảm không minh bạch của anh dành cho mình.

Tôi hôn anh. Ngọn lửa bùng ch/áy. Tôi tham lam cư/ớp đi hơi ấm từ đôi môi từng ngày mong nhớ.

5.

Tôi làm anh sợ bỏ chạy.

Hai ngày trong căn nhà ấy, tôi đi/ên cuồ/ng nhắn tin, gọi điện. Anh không thèm đáp lại.

Đến ngày thứ ba, tôi định đi tìm dù hi vọng mong manh. Phải làm gì đó thôi.

Đang hấp tấp mặc áo khoác thì đụng mặt Lý Mộng ngay cửa.

Bà ta cười khẩy:

"Lên xe đi. Anh trai ngoan của mày đã cầm tiền bỏ đi rồi"

"Xem kìa, cuống cuồ/ng thế mà vẫn ngây ngô đi tìm à?"

Tôi lấy điện thoại định gọi cho anh. Tay run lẩy bẩy, mấy lần mới rút được máy.

Chuông reo hồi lâu không người nghe. Trái tim dần đóng băng.

Tôi nhắn tin chất vấn, xin lỗi, van nài.

Im lặng.

Đứng trơ như tượng giữa phố, Lý Mộng thong thả lên xe.

Mắt tôi đỏ quạch, gõ từng chữ r/un r/ẩy:

"Tao tìm được mày thì gi*t ch*t mày"

6.

Tôi trở về gia đình Cố. Mọi thứ ở đây khiến tôi phát ốm.

Đêm nào cũng nghĩ về anh, nhiều khi còn trèo cửa sổ về lại căn nhà nhỏ.

Nhà tôi ở đó. Chỉ ở đó tôi mới được là chính mình.

Tôi biết anh bất đắc dĩ. Phải tìm anh thôi.

Tôi mưu tính từng bước, leo lên từng nấc thang.

Cho đến khi đủ mạnh mẽ, thoát khỏi xiềng xích.

Tin tức về anh cũng xuất hiện. Mọi thứ đang tốt dần.

7.

Đến nơi anh sống sau khi bỏ đi, trời đã tối mịt.

Hỏi thăm nhiều người, dò la hành tung anh, cũng hiểu về năm năm qua của anh.

Qua vài lời kể, tôi ghép nên hình ảnh anh ngày mới đến - bỡ ngỡ, va vấp khắp nơi. Anh thường mất ngủ, nửa đêm ra vườn trồng hoa, lúc nào cũng uể oải, hay đờ đẫn.

Anh sống không ổn. Tim tôi nhói từng hồi.

8.

Khi tìm thấy anh, anh đang giằng co với một gã đàn ông trong quán bar gay.

Họ đứng sát nhau, miệng gã kia gần như dính vào tai anh.

Lòng tôi đi/ên lo/ạn, định xông vào kéo họ ra.

Chợt nghĩ: biết đâu họ đã ở bên nhau? Dựa vào đâu mà nghĩ anh sẽ đợi mình năm năm?

Tôi lùi lại, vị đắng nghẹn cổ.

Hình như họ cãi nhau. Tôi thấy anh gi/ật tay bỏ đi.

Nhìn anh đi ngang qua, bước nhanh, gió thổi tóc bay phấp phới, thoang thoảng mùi hoa nhài.

Tôi vội đuổi theo, lén theo về tận nhà.

Đồ ngốc, cảnh giác kém thế, bị theo cả đường mà không hay.

9.

Anh vào nhà, tôi nép ngoài cửa sổ lén nhìn.

Nghĩ thầm: chỉ xem một chút thôi. Anh đã có cuộc sống mới, mình không quấy rầy. Xem xong là đi.

Nhưng tôi đ/á/nh giá cao bản thân quá. 32 tiếng thức liền khiến mắt tối sầm, ngã quỵ.

Tỉnh dậy, hình ảnh đầu tiên là bóng lưng quen thuộc đang bận rộn trong bếp. Cảnh tượng chỉ xuất hiện trong mơ suốt năm năm qua.

Không biết đang mơ hay thực.

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 13:18
0
25/12/2025 13:18
0
01/01/2026 08:55
0
01/01/2026 08:53
0
01/01/2026 08:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu