Nhặt Về Chú Chó Ngây Thơ Ám Ảnh

Nhặt Về Chú Chó Ngây Thơ Ám Ảnh

Chương 4

01/01/2026 08:50

20

Tôi không hiểu tại sao hắn lại ở đây, còn nằm lên đám hoa nhài của tôi.

Rõ ràng hôm qua mới quyết tâm dứt khoát, giờ nhìn thấy hắn ký ức lại ùa về, từng chút từng chút một.

Nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay trái hắn, tôi bỗng tỉnh táo hẳn.

21

Tôi dọn dẹp chỗ nằm cho hắn, quay vào bếp lo bữa tạm.

Với Cố Tranh, tôi không hiểu nổi. Hắn làm thế ắt hẳn phải có lý do.

Chẳng lẽ chỉ vì gh/ét tôi mà đặc biệt tới đây để... khử khẩu?

Tôi đang suy nghĩ thì tiếng động sau lưng vang lên.

"Anh à, năm năm rồi, em tìm thấy anh rồi~"

Tôi gi/ật b/ắn người, đã bị hắn ôm ch/ặt ép lên bệ bếp.

"Anh không có gì muốn nói với em sao?"

Giọng hắn lạnh băng, tay từ từ vuốt ve vành tai tôi khiến tôi ngứa ran.

Tôi thử lên tiếng:

"Ừm... cái đó... chúc em hạnh phúc lứa đôi?"

Bị hắn ôm ch/ặt, người tôi tê dại, giọng r/un r/ẩy.

"Trần Hòa Sanh, anh đúng là giỏi lắm!"

Giọng Cố Tranh sau lưng như bị nghiến ra từ kẽ răng.

22

Hắn vác tôi vào phòng ngủ, như con cút rụt cổ.

Hắn đứng cạnh giường, mặt đen như chảo ch/áy, một tay cầm con thú bông hình chó con.

Mắt hắn đỏ ngầu: "Anh lấy nó đi à?"

Tôi gật đầu.

"Anh bỏ trốn một mình chưa đủ, còn mang theo cả con ta nữa? Anh biết em đã tìm nó bao lâu không? Trần Hòa Sanh."

Tôi lắc đầu.

"Không biết nói chuyện à?" Hắn đột ngột ngồi xuống cạnh tôi, ôm ch/ặt con thú bông...

Tôi gật đầu.

Không phải tôi không muốn nói, mà là không biết nói gì. Trước sự xuất hiện của hắn, trước mọi hành động của hắn lúc này, tôi thực sự bất lực.

Tôi tưởng hắn sẽ hỏi tại sao tôi bỏ đi. Tôi tưởng hắn gh/ét tôi, gh/ét cái cách tôi biến mất không một lời.

Nhưng Cố Tranh không hỏi những điều đó, không trách móc hay chán gh/ét như tôi tưởng tượng.

Hắn chỉ ôm ch/ặt tôi, gục đầu vào cổ tôi thì thầm:

"Em đều biết cả rồi. Mẹ em ép anh đi. Em không trách anh, em biết anh bất lực. Em nhớ anh nhiều lắm. Sao anh không liên lạc với em? Sao không nói cho em biết anh đi đâu?"

"Em đã tìm anh rất rất lâu. Giờ em đã nắm quyền, đứng vững rồi. Em có thể lo cho anh được rồi."

"Anh về nhà với em được không?"

23

Chúng tôi nói chuyện rất lâu.

Hắn bảo người được gọi là tiểu thư Triệu kia chỉ là tin đồn, hắn luôn chờ tôi. Hắn kể từ khi về Cố gia, ngày nào cũng đấu đ/á nội bộ. Chẳng ai thương hắn, họ chỉ trọng giá trị của hắn.

Hắn nói ngày nào cũng nhớ tôi, hỏi sao tôi nỡ bỏ hắn mà đi, đến một lời từ biệt cũng không có. Hắn bảo rõ ràng tôi thích hắn, gọi tôi là kẻ hèn nhát... Tôi lặng nghe, nghe những uất ức và khó khăn của hắn, nghe tình yêu cuồ/ng nhiệt hắn dành cho tôi.

Hắn rút từ túi ra chiếc nhẫn, nắm ch/ặt tay tôi đeo vào. Kiểu dáng giống hệt chiếc trên tay hắn.

"Anh đã nhận nhẫn của em thì là người của em rồi, không được chạy nữa đâu."

Tôi tựa đầu lên vai hắn, nước mắt giàn giụa.

Chúng tôi chưa từng xa cách, chỉ giấu nhau trong tim quá lâu mà thôi.

Tỉnh lại thấy x/ấu hổ, tôi với lấy con thú bông lau nước mắt.

Cố Tranh vội gi/ật lại, nhét vào tay tôi cục giấy ăn.

24

Tôi lau mặt xong, quay lại tranh con thú bông với Cố Tranh.

Hắn cao hơn tôi nhiều, tôi phải kiễng chân mới với tới. Khi nhận ra thì gần như cả người tôi dính ch/ặt vào hắn.

Tay đang giơ lên không biết nên hạ xuống hay tiếp tục giơ lên. Suy nghĩ một lát, tôi đặt tay lên vai Cố Tranh.

Ánh mắt hắn tối sầm, ném con thú bông lên giường.

Tay hắn lật áo tôi lên, từ từ di chuyển lên trên, dừng lại giữa hai nụ hồng.

"Anh còn nhớ hồi đó em nói gì không?"

Giọng trầm khàn bên tai, hắn ngậm lấy dái tai tôi.

Tôi rên khẽ, không đáp.

Chóng mặt hoa mắt, tôi bị ném lên giường.

"Anh không nhớ thì em phải giúp anh nhớ lại thôi~"

Cố Tranh cười gian tà, kéo vạt áo lên đặt vào miệng tôi.

"Anh ngậm cho ch/ặt, đừng để rơi nhé."

...

Con thú bông bị hắn kê dưới lưng tôi, lông chó con ướt đẫm mồ hôi tôi, cuộn từng lọn.

Tôi muốn phát đi/ên trong nhịp điệu cuồ/ng lo/ạn.

Phía sau bị công phá không ngừng, Cố Tranh kéo tôi dậy, vặn mặt tôi sang hôn.

Cổ bị hắn siết ch/ặt, không thể chạy thoát, chỉ biết r/un r/ẩy.

Nhưng Cố Tranh vẫn hỏi:

"Sao nào, anh nhớ ra chưa?"

25

Hắn nói đưa tôi về nhà, chúng tôi đặt vé chuyến bay sớm nhất.

Ngày đi, Sở Hàm Diêu đứng đợi trước cửa.

Đã lâu tôi không gặp cậu ấy. Cậu ôm bó hoa nhài lớn, đưa tôi dưới nắng.

"Anh Trần, chúc mừng anh đoàn tụ. Hôm đó em nông nổi, làm phiền anh thật xin lỗi."

Cố Tranh theo sau, kéo tôi vào lòng, gi/ật bó hoa đi.

Không cần ngoảnh lại tôi cũng biết mặt hắn giờ như chó con giữ đồ ăn.

Sở Hàm Diêu nhìn hắn, nhìn tôi, cuối cùng chỉ vào khóm hoa nhài trước cửa.

"Em thấy khóm hoa bị đ/è bẹp nên mới tặng hoa cho anh Trần thôi, không có ý gì khác."

Tôi gi/ật lại bó hoa từ tay Cố Tranh.

Đá hắn một phát bảo về thu dọn đồ.

Sở Hàm Diêu nhìn tôi, hỏi có thể kết bạn lại không.

Tôi bảo thôi đi, có người gh/en đấy.

Thực ra tôi rất biết ơn Sở Hàm Diêu. Khi mới tới đây nhờ cậu ấy giúp nhiều. Tôi giơ tay ôm cậu một cái như lời tạm biệt.

26

Bước vào nhà thấy Cố Tranh cúi gằm mặt dựa tủ giày.

Giọng ấm ức:

"Hôm đó em thấy anh với thằng tóc xoăn kéo kéo đẩy đẩy trong bar, tưởng anh đã ở với nó rồi."

"Em uống nhiều rư/ợu lắm, định đứng ngoài cửa sổ nhìn anh xong về. Ai ngờ say quá ngã gục. Hoa của anh em không cố ý làm hỏng."

Tôi cười dỗ dành:

"Sở Hàm Diêu giúp anh nhiều lắm khi mới tới đây. Bọn anh chỉ là bạn thôi."

Cố Tranh vẫn ấm ức:

"Nó thích anh, em biết mà."

"Gh/ét nó lắm, thay em ở bên anh năm năm."

Lời nói bá đạo mà trẻ con quá, tôi thấy Cố Tranh buồn cười.

Tổng giám đốc Tập đoàn Khải Thế lừng lẫy, lại đang gi/ận dỗi mặt đen như than ở đây.

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 13:18
0
25/12/2025 13:18
0
01/01/2026 08:50
0
01/01/2026 08:48
0
01/01/2026 08:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu