Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lý Chùy cũng vây quanh:
- Đúng đấy, đại ân của huynh đệ không cần nói lời cảm tạ, phiền cậu giúp cho.
Tần Viêm cũng theo đuôi:
- Nhờ cậu nhé!
Mặt tôi lạnh băng:
- Ừ, để lúc đó tính sau.
Trước khi đến party, cả lũ hùng hục chải chuốt, có đứa còn mượn được cả vest cà vạt giày da.
- Tiện Trạch, gấp lắm rồi, cho tao mượn cái quần l/ót đi? - Tần Viêm mở cửa nhà vệ sinh, thò đầu ra, cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ.
- Không mượn.
- Tiện Trạch, giúp tao một bận đi, đừng lạnh lùng thế chứ. - Ánh mắt nó chớp chớp nhìn tôi, giọng kéo dài ra nũng nịu.
Tôi hơi chịu không nổi.
- Quần l/ót của mày đâu?
- Chưa giặt.
Liếc nhìn ban công, chậu đồ của nó chất đầy quần áo bẩn, chắc để dồn hết từ lâu.
- Đáng đời không có mà mặc.
Lúc này Lý Chùy tốt bụng ra ban công chỉnh tóc trước gương, bảo:
- Viêm ca, em cho anh mượn cái này.
Nó ngẩng lên nhìn giá phơi:
- Của em đã khô rồi, mặc được mà.
Tần Viêm nhăn mặt:
- Tao không mặc. - Trước khi đóng cửa, nó liếc tôi một cái đầy oán h/ận.
- Này mấy đứa nhanh lên! - Chu Gia Lạc thúc giục bên ngoài: - Xe tao gọi tới rồi.
- Tần Viêm, xong chưa? Ra mau đi, lát nữa không kịp đấy.
- Tao không đi.
Tôi gi/ật mình.
Giờ này nó trẻ con thế? Vì tôi không cho mượn quần l/ót nên bỏ party?
- Thôi được, bọn tao đi trước vậy.
12 giờ đêm bọn tôi về phòng.
Tần Viêm nằm co ro trên giường, lưng quay lại, chăn đắp kín mít dù đèn vẫn sáng.
Tôi bước tới vỗ nhẹ:
- Ngủ rồi à? Thật à? Tao mang đồ ăn về cho mày này.
Nó quay mặt lại, vẫn ánh mắt oán h/ận.
- Ch*t ti/ệt, chưa ngủ ư?
Nằm im thin thít không nghịch điện thoại, không giống phong cách nó chút nào. Đứa sinh viên nào chịu nổi cảnh cách ly smartphone thế này?
Chu Gia Lạc cười tít mắt vì xin được WeChat của một em gái xinh:
- Viêm đại ca, tiếc đ/ứt ruột vì cậu không đi đấy.
Lý Chùy nói:
- May mà Viêm ca không đi, không thì bao nhiêu chị em vây quanh, còn đâu phần bọn em.
Nói xong cả lũ tranh nhau đi tắm.
Biểu cảm Tần Viêm vẫn đơ ra khiến tôi bối rối:
- Gì thế này? Tự mày không đi mà, giờ tiếc nuối vì lỡ mất gái đẹp trong party hả?
Nó mím môi im lặng, như đang gi/ận dỗi chuyện gì, y như tôi n/ợ nó.
- Ăn không? - Tôi hỏi.
Nó liếc tôi rồi quay mặt hầm hầm.
- Cất hết quần l/ót đi rồi, cậu đề phòng tôi.
- Mày lục đồ tao à?
- Ừ, bên trong toàn không phải tiền. - Nó hừ một tiếng đầy bực dọc.
Dù vóc dáng cao lớn, ngày thường hay chăm sóc tôi, nhưng tính trẻ con nhất cũng là nó.
Lần này tôi quyết không chiều:
- Ừ thì tao đề phòng mày đấy, không ăn thì thôi.
Tôi đặt hộp cơm xuống bàn "rầm" một cái.
Nó lầm bầm xuống giường:
- Ai bảo tao không ăn chứ.
Vừa ăn nó vừa liếc nhìn tôi.
- Tao tưởng cậu sẽ đợi tao cùng đi, ai ngờ cả tối không thấy về.
Tôi bật cười:
- Đừng trẻ con thế! Đây không phải trốn tìm, lẽ nào tao phải quay lại tìm mày?
- Party vui không?
- Cũng được.
- Lâm Tiện Trạch, cậu thay đổi rồi. Trước giờ đi đâu chả có tao? Giờ dám vứt tao lại một mình. - Ánh mắt nó lộ vẻ bất an.
- Ai bảo mày lười giặt quần l/ót? Trách ai bây giờ?
Nó có vẻ biết mình sai:
- Giặt hết rồi, phơi xong cả rồi.
Tôi nhìn ra ban công, quả nhiên thấy mấy cái quần l/ót đang phơi:
- Sớm thì làm gì? Ăn xong gói kỹ rồi để ngoài ban công, đừng làm phòng có mùi. Tao đi ngủ đây.
- Vâng. - Nó đáp giọng ngoan ngoãn mà ấm ức.
8
Có lần tình cờ trò chuyện với Lâm Tuyết, tôi kể chuyện giữa mình và Tần Viêm.
Nó phân tích nghiêm túc:
- Em trai, tình cảnh hai đứa giống chị với đứa bạn thân lắm. Nó cũng hay gh/en với chị.
- Bọn chị là bạn thân nhất, không thể có người thứ ba xen vào. Nếu nó chơi với ai thân hơn chị, chị cũng tức đi/ên lên.
- Ồ, hóa ra bạn bè cũng gh/en nhau à.
Tất nhiên tôi không thể nói chuyện quần l/ót:
- Thỉnh thoảng nó hay để bụng chuyện nhỏ nhặt thì phải làm sao?
Lâm Tuyết tỏ ra am hiểu:
- Vậy là nó mất cảm giác an toàn rồi. Cậu phải nói rõ ràng: Hai đứa là bạn thân nhất, mãi mãi không thay đổi. Cho nó yên tâm.
Có vẻ nó thực sự xem cậu là bạn đấy, nh.ạy cả.m lắm. Bạn chị cũng vậy.
- À chị hiểu rồi, cảm ơn chị.
Vậy ra sự chiếm hữu của Tần Viêm là kiểu bạn bè. Trước giờ mình cứ nghĩ sang chuyện tình cảm.
9
Hai tuần sau.
- Lần này tao thực sự lấy nhầm.
Tần Viêm ấp úng:
- Tao...
- Dừng, đừng giải thích. - Tôi liếc nhìn xuống: - Mày nghĩ tao còn tin được à?
- Lần nào cũng bảo nhầm tay, rồi xỏ vào...
Tôi thấy cần phải nói rõ:
- Tần Viêm, cậu phải giữ khoảng cách với tôi.
Nó nhíu mày:
- Tại sao?
- Vì tôi là gay.
Cửa phòng hé mở, một chàng trai tóc nâu đi ngang nghe được liền nhìn tôi ngạc nhiên. Gương mặt quen quen nhưng tôi chưa nhớ ra.
Tôi đóng sập cửa.
Vài giây im lặng, Tần Viêm hỏi chấn động:
- Thật không đấy?
- Thật.
- Lâm Tiện Trạch, để ngăn tao mặc tr/ộm quần l/ót mà mày dám bịa cả chuyện này?
- Không phải bịa.
Giọng tôi quá kiên định khiến nó nghi ngờ:
- Tiện Trạch, hay cậu nhầm lẫn gì chăng? Có lẽ cậu không hẳn là gay đâu. Tao chưa thấy dấu hiệu gì, sao cậu biết được?
- Chuyện này làm sao giả được? Không thấy mấy cô gái tỏ tình tao đều từ chối cả sao?
Nó suy nghĩ một lát:
- Đúng là... đúng thế thật.
- Cậu... cậu không thích con gái, vậy cậu thích... - Nó đờ người ra.
Rồi bỗng nói:
- Xin lỗi, để tao cởi trả giặt cho cậu nhé.
- Khỏi, cởi ra vứt đi. - Tôi dứt khoát.
Nó bối rối:
- Tốt đẹp thế này, sao cậu lại thành gay rồi?
Vì ngày ngày có một anh chàng đẹp trai như cậu lảng vảng trước mắt tôi, lại còn đối xử quá tốt.
7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook