Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Chú Nai Nhỏ
- Chương 3
Những lời nguyên văn mà Cố Phỉ và đám bạn x/ấu của cậu ta nói, có lẽ còn khó nghe hơn nhiều so với những gì cô bé kể.
Nào là nhà giàu mới nổi, không biết sự đời, tham tiền, hám lợi...
Bản thân Hứa Lộc vốn đã thiếu tiền, lại thêm những lời khích bác ấy, thế là cô bé sa chân lầm lỡ.
"Hứa Lộc, lấy tr/ộm chỉ là nhất thời, nếu bị phát hiện một lần, tương lai và tiền đồ của cô có thể sẽ tiêu tan."
"Nhưng bạn bè là mãi mãi, cô kết giao với tôi, người bạn này có ích hơn nhiều so với việc cầm một chiếc vòng tay!"
Cô bé rụt rè đan tay vào nhau.
"Cô Hạ..."
"Ngày thường cô cũng gọi bạn bè của mình là tiểu thư sao?"
"...Chị Nhất Mạn, chị Nhất Mạn, cảm ơn chị đã cho bà đi kiểm tra sức khỏe, tiền cháu sẽ cố gắng dành dụm để trả lại cho chị!"
Một cô bé mười lăm tuổi, lấy đâu ra tiền mà trả? Nếu thật sự để cô bé nảy sinh ý định này, không biết chừng lại đi vào con đường sai trái nào đó.
Ánh mắt tôi đảo quanh bàn học và bức tường, "À, thấy rồi!"
Tôi chỉ vào tấm bằng khen "Học sinh giỏi" trên tường--
"Hứa Lộc, tôi nghe nói thành tích của cô rất tốt, hay là cô dạy kèm cho tôi đi? Gia sư nhà tôi thuê đều đắt lắm, tính theo giá thị trường, năm trăm một buổi thế nào?"
Hứa Lộc ngơ ngác:
"...Hả?"
06
Nói Hứa Lộc thành tích tốt vẫn còn là khiêm tốn.
Cô bé đỗ thủ khoa kỳ thi cấp ba toàn thành phố, nếu không thì cũng chẳng thể nổi bật giữa đám học sinh nghèo để được chương trình phát hiện và mời tham gia.
Nhưng vấn đề là--
"Chị Nhất Mạn, em vừa thi xong cấp ba... chị đang học lớp 11 mà!"
Tôi gãi đầu.
"Thế thì dễ thôi, cô học trước một lần rồi dạy lại cho tôi, coi như là học trước chương trình lên cấp ba luôn."
Hứa Lộc dở khóc dở cười.
"Thế cũng không được, em còn chưa học chương trình lớp 10, chị chỉ còn một năm nữa là thi đại học rồi, đừng để em làm chậm trễ chị."
"Này, cô cứ thử đi đã!"
Đến khi Hứa Lộc cầm lấy tờ đề tôi làm được nửa tiếng.
Cô bé im lặng.
"Chị Nhất Mạn."
"Định lý đường c/ắt tuyến là kiến thức cấp hai."
...
Tôi xoay bút không nói gì.
"Công thức nghiệm của hàm số bậc hai cũng là kiến thức cấp hai."
Tôi lấy ra năm trăm tệ.
...
Cuối cùng Hứa Lộc cũng nhận nhiệm vụ gian nan này, chúng tôi còn bày đặt chép một bản hợp đồng gia sư từ trên mạng xuống nữa.
Khung bình luận chạy một dãy dấu chấm lửng:
【Cốt truyện này tôi không hiểu nổi nữa, chẳng phải tôi đang đọc một cuốn tiểu thuyết hào môn tranh đoạt sao?】
【Sao cảm giác lại chuyển sang kênh giáo dục phổ cập chín năm thế này?】
【Này, mấy người ở trên đừng vội, quên mất vũ hội hóa trang giữa chương trình rồi à? Câu chuyện giữa nam chính và đóa hoa trắng còn lâu mới kết thúc!】
Đội ngũ đạo diễn rất giỏi trong việc khơi dậy các cuộc thảo luận dư luận.
Chương trình bắt đầu tập trung vào những sự không thích nghi của đám con nhà giàu khi đến nhà học sinh nghèo, thể hiện từ mọi góc độ sự lúng túng của một đám người mắc "b/ệnh công chúa", "b/ệnh hoàng tử" bị ép vào cuộc sống nghèo khó.
Đợi sau khi các từ khóa hot search thảo luận xong một tuần...
Các tình tiết tiếp theo sẽ quay lại cuộc sống của giới thiếu gia, quay cảnh học sinh nghèo không hòa nhập được tại gia đình nhà giàu.
Sắp tới sẽ gặp bố mẹ tôi, Hứa Lộc rất lo lắng.
"Chị Nhất Mạn, chú dì bình thường thích gì, không thích gì ạ?"
Tôi trầm tư một lát.
"Họ thích tiền."
"Còn gì nữa không ạ?"
"...Hết rồi."
Bố mẹ tôi luôn rất bận, suốt ngày bay đi bay lại, rồi gửi về cho tôi rất nhiều tiền và rất nhiều quà.
Họ bảo với tôi, tiền là thứ tốt nhất.
Vì vậy họ vất vả ki/ếm tiền, rồi đưa hết tiền cho tôi.
"Vậy họ không thích gì ạ?"
Tôi nghĩ một lúc.
"Không thích giáo viên, và những người học quá giỏi."
Mặt Hứa Lộc tái mét.
Từ nhỏ thành tích của tôi đã không tốt, nhưng mỗi lần nhắc đến họp phụ huynh và những học sinh giỏi trong lớp, bố mẹ tôi đều còn phẫn nộ hơn cả tôi.
"Con gái Nhất Mạn của chúng ta là đứa trẻ đáng yêu nhất thế giới! Mấy đứa trẻ mọt sách đó có gì hay đâu, chẳng tốt chút nào, bố mẹ không thích chút nào cả!"
Hứa Lộc đắn đo hồi lâu, để lại tờ giấy báo nhập học trường trọng điểm thành phố và thư khen của nhà trường, chỉ mang theo vài cuốn sách giáo khoa trong cặp, định bụng về nhà họ Hạ sẽ soạn bài cho tôi.
"Cố lên, Hứa Lộc nhỏ!"
07
Tôi xem trong phòng livestream cảnh Hứa Lộc bước những bước nhỏ trở về nhà họ Hạ.
Bố mẹ hiếm khi tan làm sớm, nghe tiếng động ở cửa liền đứng dậy--
"Là Lộc phải không? Vào đi con."
Mẹ tôi, bà Hạ Mạt, cười dịu dàng hiền hậu.
Bố tôi, ông Hạ Chiếu, cười tươi như hoa.
Hứa Lộc ngượng ngùng gật đầu, sau khi chào hỏi đơn giản, cô bé nói nhỏ:
"Chú dì, con đi đọc sách đây ạ."
Trong phòng livestream có thể thấy rõ bố mẹ tôi đều sững sờ.
Sau đó cả hai đi theo Hứa Lộc vào phòng ngủ, nhìn cô bé mở cặp, lấy sách giáo khoa, rút bút bi ra, bắt đầu ghi chép--
Cả hai thì thầm:
"Hóa ra nhìn con nhà mình làm bài tập lại có cảm giác này..."
"Hai vợ chồng mình trước giờ đâu có trải nghiệm này, trời ạ, dạng bài này mà Lộc cũng biết làm, cái này con bé cũng hiểu sao?"
"Phụ huynh của Lộc mỗi lần đi họp phụ huynh chắc không cần phải lén lút đâu nhỉ, chắc chắn sẽ được thầy cô khen ngợi."
...
Tôi nhìn khung bình luận tràn ngập chữ "Hahaha", lặng lẽ bóp nát một cục tẩy.
Sự lo lắng của Hứa Lộc thật phí công.
Bố mẹ nhà họ Hạ sao có thể không thích cô bé, mà là thích đến mức không thể tin được, đặc biệt là khi biết cô bé đang học trước chương trình lớp 10, lại còn là học sinh giỏi trường trọng điểm, nhìn Hứa Lộc cứ như nhìn gấu trúc quý hiếm vậy.
Đội ngũ chương trình đã chuẩn bị sẵn tâm lý, lo lắng đủ kiểu cảnh học sinh nghèo không thích nghi, bị tẩy chay, bị chế giễu ở nhà giàu hoàn toàn không xuất hiện.
Ăn cơm không có lễ nghi rườm rà, làm việc cũng không có quy tắc, trong nhà ngoài một quản gia từ xa và người dọn dẹp định kỳ, không có người ngoài.
Khung bình luận cảm thán:
【Nhà tiểu thư Hạ ngoài việc nhiều vàng, nhiều đồ xa xỉ, nhiều đồ gỗ quý ra thì nhìn cũng chẳng khác gì gia đình ba người bình thường là mấy...】
Trước khi nghỉ ngơi vào buổi tối, tôi gọi điện chúc ngủ ngon cho bà Hạ Mạt, làm nũng trong ống nghe--
"Mẹ, bố mẹ thích Hứa Lộc như vậy sao?"
Bà Hạ Mạt cười lớn trong điện thoại.
"Cô bé ngoan ngoãn như vậy, tất nhiên là mẹ thích rồi."
"Nhưng quan trọng nhất là, con bây giờ đang ở nhà họ Hứa, chúng ta đối xử tốt với Hứa Lộc cũng là hy vọng nhà họ Hứa đối xử tốt với con."
Tôi gọi "Mẹ" một tiếng ngọt xớt.
"Không nói chuyện với con nữa nhé, Lộc chuẩn bị làm bài tập toán rồi, bố con đang gọi mẹ đi xem con bé giải công thức đây... Nuôi con bao nhiêu năm, bài tập toán của con toàn để trống, mẹ còn chưa bao giờ kiểm tra bài tập có công thức nào cả!"
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook