Bạn Cùng Phòng Cao Ngạo Tự Mình Theo Đuổi

Bạn Cùng Phòng Cao Ngạo Tự Mình Theo Đuổi

Chương 6

01/01/2026 09:50

Tại sao em lại khác biệt với người khác?

- Khác biệt chỗ nào?

- Người khác đều không nhìn thấy em, chỉ có anh nhìn thấy em thôi.

Chu Mịch xoa trán: - Ai bảo anh cứ nghĩ em thầm thương tr/ộm nhớ anh.

Anh đi tìm khăn mặt, tìm quần áo sạch cho tôi thay.

Rót nước nóng cho tôi uống, còn bắt tôi ăn no bụng.

Nhưng càng được quan tâm, tôi lại càng thấy ấm ức.

Tại sao anh lại đối tốt với tôi như vậy?

Tôi bị bắt buộc nghỉ ngơi một ngày, đến hôm sau thấy cơ thể không sao mới quay lại nhiệm vụ.

Vẫn là chỗ cũ.

Nắng còn gay gắt hơn hôm qua, tôi mới đứng được hai phút đã có người mang ô tới cho.

Bóng người cao lớn tiến lại gần, Chu Mịch mở ô nói: - Vừa hay thừa ra một cái.

Chu Mịch bỏ đi.

Không đầy mười phút, Chu Mịch lại quay lại, trên tay thêm một chai nước: - Vừa hay thừa một chai.

Chưa đầy nửa tiếng, Chu Mịch quay lại lần nữa, cầm theo chiếc ghế nhỏ đặt bên chân tôi.

Tôi hỏi: - Cũng vừa hay thừa một chiếc à?

Chu Mịch: - Không, là cố tình mang cho em đấy.

Tôi ngồi trên ghế vỗ vỗ chân, trước mặt thấp thoáng bóng người.

Tưởng Chu Mịch lại quay về, tôi ngẩng đầu lên.

Hóa ra là trưởng phòng.

Anh ta nhìn chằm chằm hỏi thăm tôi cảm thấy thế nào, người có khó chịu chỗ nào không.

Lúc này, trong lòng tôi chẳng hề gợn sóng.

Tôi đáp: - Rất tốt ạ.

Ánh mắt liếc thấy Chu Mịch đang cầm que kem đi tới.

Nhìn thấy trưởng phòng, anh lập tức quay đi.

Tôi muốn đuổi theo cũng không kịp, đành định đợi hết giờ tình nguyện rồi sẽ giải thích.

Chiều hết giờ trực, tôi bước thẳng đến lều của Chu Mịch.

Chu Mịch đang đứng trước bếp nướng thịt, tôi định lại chào hỏi.

Một cô gái đi tới trước, cầm xiên nướng của mình đưa Chu Mịch nếm thử.

Cô ta không có ý đưa cho anh cầm, mà muốn Chu Mịch cắn trực tiếp từ tay mình.

Nếu là trưởng phòng, chắc chắn sẽ ăn ngay.

Nhưng Chu Mịch chỉ ngẩn người một chút, rồi thẳng thừng: - Tôi không thân với cô.

Cô gái đổi chiến thuật: - Vậy tôi ăn một xiên anh nướng nhé!

Chu Mịch ngăn lại: - Tôi nướng đủ số lượng. Không muốn vì một câu của cô mà bạn tôi không có phần.

Cô gái tức gi/ận: - Đồ gỗ đích thực!

Không, anh ấy không phải khúc gỗ.

Anh chỉ là người có ranh giới rõ ràng với mọi người.

Vốn dĩ sự tốt bụng này chỉ dành cho mình tôi.

Lúc này, tôi cuối cùng cũng hiểu mình đang gh/en.

Tôi muốn chiếm hữu sự tốt bụng của Chu Mịch, muốn anh chỉ thuộc về mình tôi.

Xem hết cảnh tượng, tôi cúi đầu bước đến quầy nướng.

Chu Mịch đưa cho tôi một xiên thịt: - Nếm thử đi.

Tôi cắn một miếng, hỏi: - Chu Mịch, em có thể đuổi anh lần nữa không?

Động tác lật thịt của Chu Mịch khựng lại: - Tại sao đuổi anh, vì anh dễ đuổi?

À, anh ấy đúng là khá dễ đuổi thật.

Không, là căn bản chẳng cần đuổi.

Hình như anh ấy tự biết cách bị thu phục ấy nhỉ?

Tôi lơ đễnh vài giây, Chu Mịch lập tức càu nhàu:

- Ừ, anh dễ đuổi, một phần quà tặng, một bức thư tình, một chai nước là b/ắt n/ạt được anh rồi đúng không?

Thái độ này khiến tôi co rúm người, nói năng đã nhỏ giọng: - Vậy em được đuổi không?

Giọng Chu Mịch như bị bóp ra từ kẽ răng: - Anh có cấm em đuổi đâu?

Tôi lẩm bẩm: - Nói chuyện thì nói, cớ gì quát em.

Chu Mịch lúc nào cũng để ý tôi, lời than vãn nhỏ này cũng bị anh nghe thấy.

Anh cười lạnh: - Không đuổi anh thì không phải đàn ông.

11

Cách tôi đuổi người rất gà.

M/ua trà sữa nhiều cốc, chọn vị Chu Mịch thích nhất đưa anh.

Anh nghi hoặc: - M/ua nhiều thế để làm gì?

Tôi đáp: - Để che giấu qu/an h/ệ của bọn mình, nhiều người biết quá chắc chắn sẽ làm phiền anh.

- Thích thì cần gì giấu giếm. - Anh xóa hết đơn tôi đặt, chỉ để lại vị dâu và nho - Sau này chỉ được m/ua cho mình anh thôi.

Tôi nghe lời Chu Mịch.

Bất kể tặng gì cũng chỉ dành cho anh, không lấy bạn cùng phòng làm bình phong nữa.

Chu Mịch cũng vậy.

Đi thư viện, sân bóng hay lớp học, chỉ gọi mình tôi.

Ba lô chỉ cho tôi xách, quà chỉ m/ua cho tôi.

Vé xe hay đặt phòng khách sạn, đều là hai suất.

Không phải sáu suất.

Tôi không còn làm cái đuôi theo trưởng phòng nữa, mà sánh vai cùng Chu Mịch bước đi.

Chỉ có một điểm không tốt.

Hễ bị chọc tức chút là anh lại hỏi tôi:

- Bây giờ vẫn đang thầm thích anh chứ?

Mỗi lần tôi đều gật đầu "ừm".

Anh vui lên, ôm tôi hôn.

- Cho phép em thầm thích, cho phép em nói thích, cho phép em than vãn, cho phép em sai khiến anh, cho phép em trút gi/ận lên người anh, yêu cầu nào anh cũng chiều.

Mỗi lần bị hôn đến ngạt thở, tôi mấp máy đôi môi sưng đỏ hỏi:

- Hả? Thế này còn gọi là thầm thương nữa sao?

- Đồ ngốc, gọi là yêu đương chứ!

12

Tôi yêu rồi.

Đối tượng là Chu Mịch.

Chu Mịch có vẻ ngoài khó gần, nhưng trái tim chỉ mềm yếu với riêng tôi.

Nhưng anh cũng có khuyết điểm.

Anh có tính chiếm hữu khá cao.

Còn không thích tránh người khi thân mật.

Lúc nào cũng ôm ấp hôn hít tôi, dạo này còn nghiện nói lảm nhảm.

Chẳng mấy chốc bạn học phát hiện chuyện tình của chúng tôi.

Họ đều vẻ mặt "đúng như dự đoán": - Tao đoán ngay mối qu/an h/ệ hai đứa không bình thường mà.

Mọi người đều hùa theo, chỉ có trưởng phòng im lặng.

Tan học, trưởng phòng chặn tôi ở cửa sau, nhìn chằm chằm.

Ánh mắt đảo quanh, phát hiện vết hickey Chu Mịch để lại trên cổ tôi.

- Anh Ngô, có việc gì thế ạ?

Trưởng phòng như phát đi/ên, lật áo tôi lên.

Những vết hôn chi chít trên bụng eo lộ ra trước mắt anh ta.

Thực ra chỗ nhiều vết nhất là ng/ực, Chu Mịch thích nắn nghịch rồi mút lấy.

Vô tình để lại dấu vết.

Tôi gi/ật áo từ tay trưởng phòng, hơi sợ hãi nhìn anh ta: - Sao anh lại thế này, không biết em có bạn trai rồi sao? Đồ máy lạnh đa năng!

Chu Mịch hỏi gì, tôi đều kể tỉ mỉ câu chuyện tôi thích trưởng phòng.

Chu Mịch không chê tôi, anh chỉ nhận xét về trưởng phòng:

- Không chủ động không từ chối, đây chẳng phải trai đểu sao?

- Em nghĩ xem, bao nhiêu cô gái lao vào ng/ực anh ta, chắc chắn không từ chối, ngủ qua loa từng đứa, không phải đểu sao?

- Loại người này, nếu làm bụng con gái to lên, không những không nhận, chắc chắn còn vu khống thanh danh đối phương, nói cô ta lăng loàn.

- Với lại anh ta căn bản không cho ai danh phận, không phải đểu thì là gì?!

Dù chuyện tùy tiện ngủ với người, làm bụng to chỉ là giả thiết.

Nhưng lời thô lý không thô, khiến tôi thay đổi cách nhìn về trưởng phòng.

Đây nào phải từ đồng nghĩa với dịu dàng lương thiện, rõ ràng là máy lạnh đa năng mà!

Thấy thái độ tôi kiên quyết, ánh mắt trưởng phòng vụt tối.

Anh ta lục túi lấy ra bức thư tình: - Xin lỗi Tiểu Ngôn, anh mới đọc thư em viết cho anh. Anh mới biết em không phải nhất thời hứng thú, cũng không bị người khác dắt mũi, em thật lòng thích anh.

- Xin lỗi, là anh phụ lòng em.

Cuối cùng, anh hỏi: - Anh còn cơ hội không?

Tôi lắc đầu kiên định.

- Em đã thấy tình yêu bình thường là thế nào, sẽ không tự làm khổ mình nữa.

Tôi quay người, thấy Chu Mịch đang xách ba lô đứng ở cửa đợi tôi.

- Đặng Ngôn hiếm khi đãi khách, vậy bọn anh không khách sáo nữa.

Câu đầu tiên của "Hắn Chu" là: - Anh ta nói gì với em?

Tôi mách Chu Mịch: - Anh nói đúng, quả nhiên hắn là máy lạnh đa năng, nói chuyện với ai cũng một kiểu.

Chu Mịch hài lòng véo má tôi: - Thế em có ch/ửi hắn không?

Tôi gật đầu: - Có. Em ch/ửi hắn là máy lạnh đa năng.

Chu Mịch: - ...

- Thôi được. - Anh nắm tay tôi xoa xoa, áp sát tai nói - Tối nay anh dạy em 'nghệ thuật ch/ửi nhau'.

Tôi gật đầu lia lịa.

Chu Mịch không phải quà tặng, cũng không phải tình cờ đoán trúng sở thích, càng không phải vuốt ve sơ suất.

Anh ấy là duy nhất của tôi.

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
01/01/2026 09:50
0
01/01/2026 09:49
0
01/01/2026 09:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu