Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giữa tiếng cười đùa rộn rã, Kỳ Trấn Đình quay sang hỏi tôi: "No chưa?"
Tôi gật đầu.
"Vậy đợi anh một lát."
"Ừ."
15
Chiếc giường trong biệt thự cổ là loại đôi cổ điển. Vừa nằm xuống, tôi đã cảm nhận rõ sự hiện diện của Kỳ Trấn Đình bên cạnh - mạnh mẽ hơn mọi khi.
Hơi ấm từ cơ thể anh dường như lan tỏa khắp chăn chiếu.
Dù sao cũng đã ngủ chung suốt tháng trời, tôi dần quen với việc có người nằm cạnh.
Biệt thự tọa lạc ở nơi yên tĩnh hơn nhà Kỳ Trấn Đình nhiều. Đêm thanh vắng vẳng tiếng côn trùng rả rích. Thế là tôi chìm vào giấc ngủ ngon đến sáng.
Mở mắt ra, cả khoảng không trước mặt phủ màu xám nhạt. Chớp mắt vài cái, tôi nhận ra mảng màu xám ấy đang chuyển động nhẹ nhàng.
Dụi mắt cho tỉnh táo, tôi nhận ra mình đang áp mặt vào ng/ực Kỳ Trấn Đình, lưng quấn quýt trong vòng tay anh.
Ngẩng đầu lên, tôi gi/ật mình thấy mình đã chiếm trọn phần giường của anh. Kỳ Trấn Đình đang cúi nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
"Xin..." Tôi vội lùi lại, "Xin lỗi."
Anh buông tay theo động thái của tôi, im lặng giây lát rồi mới thốt lên: "Không sao."
16
Thoáng cái đã đến ngày thượng thọ.
Tôi không rõ giới nhà giàu tổ chức sinh nhật thế nào, chỉ biết đầu óc quay cuồ/ng suốt cả ngày khi theo chân Kỳ Trấn Đình hết chỗ này đến nơi khác.
Bữa trưa là yến tiệc long trọng, tối đến cả nhà quây quần quanh mâm cơm gia đình. Sau bữa tối, mọi người cùng trò chuyện trong phòng khách.
Dù đã sống chung mấy ngày, tôi vẫn cảm thấy lạ lẫm nên chỉ im lặng ngồi bên cạnh Kỳ Trấn Đình.
"Lan Lan." Bỗng bà nội anh vẫy tay gọi tôi.
"Dạ bà." Tôi vội đứng dậy tiến lại gần.
Cụ già mỉm cười kéo tôi ngồi xuống cạnh, rồi lấy từ sau lưng ra một chiếc hộp.
"Đây vốn là vòng tay nữ trang." Bà vừa mở hộp vừa giải thích, "Lẽ ra bà nên đặt làm chiếc khác cho cháu trai."
"Nhưng đây là món quà ông nội cháu dành riêng cho con dâu tương lai trước khi đi xa."
"Nếu bà đúc cái mới, thì còn gì là kỷ vật nữa."
"Cháu cầm lấy, không cần đeo, cứ giữ làm kỷ niệm."
"Không được ạ." Tôi vội vàng từ chối, "Bà ơi, cháu không thể nhận."
Thấy vậy, nụ cười bà càng dịu dàng hơn.
"Cháu không nhận? Vậy để dành cho ai?"
"Cháu..." Tôi lúng túng không biết trả lời sao.
"Nhận đi." Kỳ Trấn Đình bỗng xuất hiện bên cạnh, cầm hộp đặt vào tay tôi.
"Món này vốn luôn được chuẩn bị cho em."
17
Về phòng, lòng tôi bâng khuâng khó tả, có lẽ do men rư/ợu khiến đầu óc lâng lâng. Tôi trằn trọc mãi mà chẳng thể chợp mắt.
"Không ngủ được?" Giọng Kỳ Trấn Đình bất ngờ vang lên bên tai.
Không giấu được nữa, tôi thở dài: "Hơi khó ngủ."
Người bên cạnh im lặng hồi lâu. Rồi bàn tay ấm áp của anh vòng qua eo, kéo tôi vào lòng.
Có lẽ do giường ở đây quá chật nên mấy ngày qua tôi toàn thức dậy trong vòng tay anh.
Ban đầu tuy ngượng ngùng, nhưng dần cũng thành quen. Anh cũng chẳng đề cập gì đến chuyện này.
Giờ lại được anh ôm, tôi không còn cảm thấy bối rối như trước.
Nhưng không ngờ anh vừa ôm ch/ặt tôi, vừa đặt tay lên eo rồi nhẹ nhàng xoa bóp.
"Nệm ở đây hơi cứng." Anh vừa massage vừa giải thích, "Mai về nhà sẽ đỡ hơn."
Tôi định nói rằng nguyên nhân mất ngủ không phải do nệm, nhưng chợt nghĩ đến điều khác.
Sao anh lại cho rằng tôi trằn trọc vì nệm cứng?
Chưa kịp nghĩ thấu đáo, hơi ấm từ bàn tay anh đã khiến toàn thân tôi thả lỏng. Chẳng mấy chốc, tôi thiếp đi lúc nào không hay.
18
Sáng hôm sau tỉnh giấc, tôi vẫn nằm gọn trong vòng tay Kỳ Trấn Đình.
Nhưng không hiểu có phải do hôm qua hai đứa đã ôm nhau suốt không, mà sáng nay khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức đáng ngại.
Gần đến nỗi tôi gi/ật mình tỉnh táo vì câu nói văng vẳng trong đầu: "Chỗ ấy của Kỳ Trấn Đình to khủng khiếp".
Chăn đệm dường như nóng hơn mọi hôm. Tôi ngước mắt lên, lần nữa chạm phải ánh nhìn của anh.
Lần này không hiểu sao, cả hai đều im lặng không buông nhau ra.
Thời gian như ngưng đọng.
Đột nhiên, không biết ai đó khẽ run lên, tiếp theo là tiếng Kỳ Trấn Đình thở dài nặng nề.
Vòng tay anh siết ch/ặt hơn, in hằn vào da thịt tôi.
Không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt. Toàn thân tôi như bốc ch/áy.
Chúng tôi vẫn im lặng.
Một lúc sau, anh như quyết định điều gì đó hệ trọng, tiến lại gần tựa hổ rình mồi, cẩn trọng đến mức không dám làm xao động bầu không khí.
Thình thịch. Thình thịch.
Khi môi anh sắp chạm vào tôi, tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên.
"Dì ơi!" Tiếng Đi Đi gấp gáp ngoài cửa, "Dì về chưa?
"Cháu chưa kịp tặng dì đồ chơi khủng long yêu thích."
"Dì ra nhận đi mà..."
19
Từ ngày trở về từ biệt thự, không biết có phải vì bớt bận rộn không mà Kỳ Trấn Đình về nhà sớm hẳn.
Ban đầu tôi còn chưa quen, đặc biệt sau sự kiện ở biệt thự, hai đứa cứ im lặng làm việc riêng mỗi tối.
Băng tan vào ngày anh mang về một chiếc hộp sau giờ làm.
"Cái gì thế?" Tôi hỏi khi anh đưa nó cho tôi.
"Bánh ngọt." Anh trả lời thản nhiên.
Tôi không suy nghĩ nhiều, đoán có lẽ anh m/ua trên đường về hoặc do công ty tặng.
Đến tối, khi hai đứa đang dùng bữa trước chương trình giải trí, phóng sự đưa tin Kỳ Trấn Đình đang đàm phán hợp tác với nhà sáng lập thương hiệu bánh ngọt Bắc Âu.
Tôi từng nghe danh tiếng thương hiệu này - thuộc hàng đỉnh cao nhưng chưa có chi nhánh tại nước ta.
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook