Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ấy đi đến trước mặt tôi.
"Tiểu M/ộ Thanh, em có điều ước nào muốn thực hiện không?"
"Em có muốn đi cùng anh không?"
Sao lại có người, sao lại có người có thể nói ra lời ngọt ngào đến thế?
Tôi nghĩ, tôi muốn theo anh đi, như bản năng của loài th/iêu thân hướng về ánh sáng.
Nhưng tôi không thể, tôi biết rõ, bố tôi luôn theo dõi tôi từ trong bóng tối. Nếu em trai tôi không đủ năng lực, ông ấy sẽ đón tôi về.
Tôi không muốn gây phiền phức cho anh.
Tôi đã nói dối, bảo hôm đó là sinh nhật tôi, mong anh ở lại vì tôi dù chỉ một đêm.
Không, tôi không nói dối, sinh nhật mới làm sao không tính là sinh nhật?
Anh ấy thường đến thăm tôi, mang theo rất nhiều đồ ăn vặt và đồ chơi chia cho mọi người.
Nhưng chẳng bao lâu sau, anh không thể đến nữa, chỉ nhờ người khác đưa đồ đến định kỳ.
Hình như anh ấy đã ra nước ngoài, liệu anh có trở về không?
Năm 16 tuổi, vì giành giải nhất cuộc thi, tôi được Đại học A nhận sớm và bị bố đón về.
Ngày nào cũng bận rộn, nhưng vẫn trống rỗng, tôi nhớ anh, nhớ vô cùng.
Cái đêm biết tin anh trở về, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Ngày mai gặp nhé, Tiểu Tế ca.
"Vậy tôi cần làm gì?"
"Tôi" đứng giữa con đường anh nhất định phải đi qua, cố ý đứng chắn ngang lòng đường. Những tài xế qua lại đều do tôi sắp đặt.
Tôi bảo họ, nếu anh ấy nhận ra tôi, lao đến c/ứu, họ phải dừng lại ngay. Còn nếu anh giả vờ không nhận ra, hãy lao thẳng tới, tốt nhất tăng tốc thêm chút nữa, hiện trường càng thảm khốc càng tốt.
Nếu anh không còn nhớ tôi, vậy thì ch*t đi để anh ám ảnh cả đời.
Quả nhiên anh không chút do dự lao tới.
Trong miệng anh... vẫn gọi tên tôi!
Chúng tôi lăn mấy vòng mới dừng lại, tôi bị anh đ/è dưới thân, gương mặt đỏ bừng khác thường, thở gấp từng hồi.
"Đừng..." sợ hãi.
Lời anh còn chưa dứt, tôi đã lật người đảo ngược thế cờ.
Xin lỗi, tôi thực sự không nhịn được nữa.
Nụ hôn nồng ch/áy, mãnh liệt ập xuống.
Mỗi lần đều buông ra đúng khoảnh khắc tôi tưởng mình ngạt thở, vừa thở hổ/n h/ển vừa dùng giọng r/un r/ẩy lặp đi lặp lại - Em yêu anh.
Rồi lại một nụ hôn còn cuồ/ng nhiệt hơn đáp trả.
Sau này, tôi luôn viện cớ hiệu ứng cầu treo không thể kiềm chế để tìm mọi cách áp sát Tiểu Tế ca.
Tôi cúi đầu giấu mặt vào cổ anh.
"Đã c/ứu tôi, xin hãy chịu trách nhiệm đến cùng nhé."
8
Chương 14
Chương 15
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook