Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hồi nhỏ Hạ tổng chưa từng nghe qua "Nàng tiên cá" sao?
Hạ Kỳ ngẩn người. Hồi nhỏ anh học "Đường thi tam bách thủ", đâu có nghe chuyện cổ tích. Nhưng chuyện ấy không quan trọng bằng việc đưa Hạ Chí về.
Anh lạnh lùng mở lời:
- Tần tổng chắc chắn sẽ rất muốn nghe tôi báo cáo tung tích của anh.
Nghe đến hai chữ "Tần tổng", sắc mặt người đàn ông kia biến đổi. Hạ Kỳ bế Hạ Chí đang say ngủ, mắt chẳng liếc nhìn vị ảnh đế được vạn người hâm m/ộ, chỉ để lại một câu:
- Rảnh rỗi lo chuyện người khác, chi bằng lo chính mình đi. Hôn ước với gia tộc họ Tần đâu phải muốn hủy là hủy được.
15
Tôi mệt lả, ngủ thiếp đi sau khi hợp tác với Nguyên Nguyên.
Tỉnh dậy, cảnh vật trước mắt sao quen thuộc lạ. Đây chẳng phải phòng ngủ của Hạ Kỳ sao? Tôi ngồi dậy tìm ki/ếm bóng dáng anh khắp nơi.
Hạ Kỳ đang ngủ trên chiếc ghế sofa nhỏ cách tôi không xa. Đôi chân dài không chỗ để, co quắp lại trông thật tội nghiệp. Dù chưa định tha thứ cho việc anh đuổi tôi ra khỏi nhà, nhưng lòng dạ tôi vẫn không nỡ.
Đang định bế anh lên giường thì Hạ Kỳ mở mắt ngay khi tôi chạm vào. Đôi mắt đẹp ấy chứa đầy mệt mỏi, hoang mang, giằng x/é cùng nỗi hối h/ận và yêu thương. Cảm xúc phức tạp khiến tôi đờ đẫn, tay cứng đờ giữa không trung.
Hạ Kỳ chớp mắt từ từ, giọng khô khốc:
- Hạ Chí?
Giọng anh gợi nhớ những lời cay đ/ộc giữa chúng tôi. Tôi rút tay về, lặng im nhìn anh. Hạ Kỳ nhận ra sự chống đối của tôi, bản thân anh cũng có vẻ không thoải mái.
Tôi nhẹ nhàng:
- Đừng ép bản thân.
Hạ Kỳ vội vàng:
- Anh không ép.
Rồi thì thào bổ sung:
- Xin lỗi, Hạ Chí.
Giọng anh nhỏ như muỗi kêu, may mà tôi thính tai nghe rõ. Tôi cũng đã có câu trả lời cho việc Hạ Kỳ có thích mình hay không. Dù anh nói vậy, rõ ràng cả hai vẫn chưa xóa bỏ hiềm khích. Tôi vẫn canh cánh nỗi hờn bị đuổi đi vô cớ, còn Hạ Kỳ chưa hoàn toàn chấp nhận sự thật tôi là cá hóa thành người.
Chúng tôi như hai người bạn cùng phòng xa lạ, cùng tồn tại trong bầu không khí ngượng ngùng. Hạ Kỳ chủ động phá băng, nhưng tôi chẳng muốn đáp lại. Tôi là cá có khí phách mà.
Cho đến khi anh nói mẹ mời tôi ăn cơm. Nghĩ đến người mẹ hiền hậu, tôi đồng ý.
Trên bàn ăn, mẹ Hạ Kỳ bày tiệc toàn món cá. Tôi chọc chọc miếng cá trong bát, không động đũa. Cá cá dễ thương thế này, sao nỡ ăn?
Mẹ Hạ Kỳ hỏi:
- Sao thế Hạ Chí? Không thích ăn cá à?
Tôi gật đầu. Bà lại nói:
- Vậy đưa miếng cá cho Hạ Kỳ đi, nó thích món này.
Hạ Kỳ phản ứng dữ dội, mắt anh tối sầm, giọng khàn đặc:
- Con không thích cá không xươ/ng. Con thích cá trắm cỏ.
Tôi thở dài. Hóa ra hôn nhân như lời dân mạng nói, đúng là không thể cưỡng cầu. Tôi làm sao biến thành cá trắm cỏ được?
Mẹ Hạ Kỳ ngạc nhiên:
- Con trai này từ khi nào thích ăn cá trắm cỏ thế? Mẹ không biết gì cả.
Hạ Kỳ ho khan:
- Dạo gần đây thôi.
16
Mấy ngày sau, tôi phát hiện cơ thể mình dần trong suốt. Ban đầu chỉ là bàn tay, tôi không để ý. Về sau toàn thân bắt đầu trở nên trong suốt.
Hạ Kỳ h/oảng s/ợ nhìn nửa thân trong suốt của tôi. Ánh mắt anh khiến tôi nghĩ: Rốt cuộc anh vẫn để ý chuyện tôi là cá.
Giây tiếp theo, Hạ Kỳ ôm chầm lấy tôi:
- Không sao đâu Hạ Chí, nhất định có cách.
Giọng anh r/un r/ẩy, thân thể cũng run lên y hệt ngày tôi vớt anh từ dưới nước. Hạ Kỳ đưa tôi đến gặp Nguyên Nguyên. Hóa ra "có cách" của anh là tìm Nguyên Nguyên.
Hạ Kỳ cầu khẩn:
- Anh hỏi tôi có đọc "Nàng tiên cá", chắc chắn biết Hạ Chí sẽ biến mất. Vậy anh nhất định có cách giải quyết phải không?
Nguyên Nguyên cong môi, nói lời tà/n nh/ẫn:
- Cách thì có, nhưng mà...
Anh ta kéo dài giọng khiến Hạ Kỳ sốt ruột. Chán trêu, Nguyên Nguyên mới thong thả:
- Anh quỳ xuống c/ầu x/in, tôi sẽ nói.
Hạ Kỳ nghe xong liền định quỳ gối. Tôi ngăn anh lại, bảo vệ như mẹ hổ:
- Đủ rồi Nguyên Nguyên, đừng trêu anh ấy nữa.
Nguyên Nguyên nhún vai, vẻ mặt đắc ý nói với Hạ Kỳ:
- Cậu ấy chỉ thiếu nước thôi.
À phải, từ khi hóa người tôi chưa đụng đến nước. Về nhà, tôi nhảy ùm xuống hồ bơi. Quả nhiên, cơ thể chạm nước lập tức hồi phục như cũ. Hạ Kỳ cũng lao theo, ôm ch/ặt tôi trong nước.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được niềm vui tìm lại được và tình yêu của anh. Cũng giây phút này, tôi quyết định tha thứ cho Hạ Kỳ.
Hạ Kỳ không yên tâm kéo tôi xem xét khắp người. Tôi dỗ dành:
- Vậy để em cởi hết cho anh xem nhé?
Định trêu cho anh bớt căng thẳng, ai ngờ...
Một thứ gì đó nóng hổi nâng lấy tôi. Cứ thế, việc cởi đồ kéo lên giường. Tôi nằm trên người Hạ Kỳ, đầu ngón tay lướt nhẹ trên da thịt anh. Cơ thể anh run lên theo từng đường đi của ngón tay tôi.
Tôi thổi hơi vào tai anh:
- Cuối cùng là thích em hay thích cá trắm cỏ?
Hạ Kỳ không đáp, ánh mắt ngoan cố nhìn tôi. Đôi mắt ấy từ lần đầu gặp đã khiến tôi say đắm. Giờ đây càng như mặt hồ xuân phập phồng gợn sóng.
Không kìm được, tôi hôn lên mắt anh. Mi mắt Hạ Kỳ run nhẹ dưới nụ hôn. Anh thở gấp, nghiến ch/ặt răng. Tôi đưa tay vào miệng anh:
- Đừng cắn mình, cắn em đi.
Hạ Kỳ cắn mạnh một cái, rồi ôm ch/ặt tôi khóc:
- Anh thích em.
Tôi siết ch/ặt vòng tay, mũi dụi vào đỉnh đầu anh. Thề nguyền trang trọng:
- Anh sẽ không bao giờ rời xa em.
Lần này Hạ Kỳ không thì thào. Anh nói to rõ:
- Anh xin lỗi.
Tôi cười:
- Không sao đâu... vợ yêu.
Đàn ông biết bao dung vợ mới là chồng tốt.
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook