Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ồ, quên mất.
Tôi bây giờ vẫn là một con cá không biết nói.
Hay là hóa thành người đi, như vậy có thể chơi đùa cùng Hạ Kỳ.
Hạ Kỳ trông là người rất tốt, chắc chắn anh ấy sẽ không bắt tôi đâu.
Hạ Kỳ lắp đặt một thiết bị kỳ lạ bên bể bơi, tôi thường thấy con người dựng thứ này trên bãi biển.
Anh ấy nằm trên đó ôm chiếc hộp đen lớn hơn để làm việc.
Tôi cố gắng nhảy lên khỏi mặt nước, muốn thu hút sự chú ý của Hạ Kỳ, nhưng anh ấy không để ý.
Không hiểu nổi, trong chiếc hộp đen kia có con cá nào đẹp hơn tôi sao?
5
Khi Hạ Kỳ vắng nhà, có mấy người phụ nữ đến dọn dẹp.
Họ nhân lúc trong nhà không có ai, thoải mái bàn tán chuyện phiếm.
Bàn luận cả chuyện riêng của Hạ Kỳ.
"Nghe nói mẹ Hạ Tổng lại đang thúc hôn rồi."
"Hóa ra bà mẹ nào cũng giống nhau, dù là mẹ của tổng giám đốc cũng không ngoại lệ."
"Nhưng tôi nghĩ lần này bà ấy lại thất bại thôi."
"Tôi cũng nghĩ vậy, chưa bao giờ thấy Hạ Tổng thân thiết với ai, cũng chẳng thấy anh ấy dẫn người về nhà."
Ngắt ngang một chút, ai bảo Hạ Kỳ không dẫn người về.
Anh ấy đã dẫn tôi về đây rồi còn gì.
"Cậu nghĩ có phải vì Hạ Tổng là..."
Giọng họ hạ thấp, tôi nghe không rõ lắm.
Là gì vậy!
Ái chà, nóng ruột quá đi.
Tôi đã dán sát vào viên gạch men bên bể bơi rồi mà vẫn không nghe rõ.
"Ê, con cá Hạ Tổng mang về không ch*t đấy chứ, sao dán ở đây bất động thế kia."
"Không đâu, tút tút tút..."
Con người có phép thuật sao?
Sao cơ thể tôi không chịu nghe lời thế này.
Tôi bơi về phía người phụ nữ đang "tút tút" gọi mình.
"Hú vía, dù không biết là cá giống gì nhưng Hạ Tổng tự tay bắt về, chắc chắn là thứ quý giá."
"Đúng vậy, nếu ch*t thì chúng ta đền không nổi."
"Mà nói thật, con cá này đẹp thật, đỏ rực như mặt trời bé nhỏ vậy."
Hừ hừ.
Các người có mắt thẩm mỹ đấy, ta chính là con cá đẹp nhất trăm dặm quanh đây.
Chẳng mấy chốc những người phụ nữ kia cũng rời đi, thế giới lại chìm vào tĩnh lặng.
Tôi buồn chán thổi bong bóng, nổi trên mặt nước giả cá ch*t chơi đùa.
Hạ Kỳ khi nào mới về đây chứ.
Tôi nhớ anh ấy quá.
Nhớ anh ấy chơi cùng tôi.
6
Hạ Kỳ không có nhà, thời gian trôi thật chậm chạp.
Nhưng không sao.
Miễn là người tôi đợi là Hạ Kỳ, thế là đủ.
Lạ thật, hôm nay đã qua giờ Hạ Kỳ thường về mà vẫn chưa thấy bóng dáng.
Tôi sốt ruột bơi vòng quanh.
Đây là lần đầu tiên Hạ Kỳ không về đúng giờ.
Chẳng lẽ anh ấy gặp nguy hiểm rồi sao.
Đúng lúc tôi định hóa người đi tìm Hạ Kỳ thì cửa mở.
Hạ Kỳ lảo đảo đi thẳng về phía bể bơi.
Không như mọi khi ngồi lên thiết bị kỳ lạ, lần này anh ấy cởi giày ngồi bệt bên bờ.
Hạ Kỳ bị làm sao vậy?
Tôi muốn nhìn rõ anh ấy.
Nhưng ngăn cách bởi làn nước, cứ như nhìn hoa trong sương, mờ mịt khó phân.
Bàn tay Hạ Kỳ buông thõng dưới nước.
Không như thường lệ nghịch dòng nước trêu tôi, lần này chỉ im lìm chìm đắm.
"Hạ Chí, ngươi nói xem tại sao con người phải kết hôn chứ? Kết hôn có gì tốt đẹp?"
Kết hôn là gì? Tôi không biết.
Nhưng tôi biết giọng Hạ Kỳ chất chứa nỗi buồn không thể tan.
Trái tim tôi cũng đ/au theo.
Tôi dùng đuôi quẫy nhẹ đầu ngón tay anh, báo hiệu tôi đang ở đây.
Ngón tay Hạ Kỳ thỉnh thoảng vuốt ve chiếc đuôi mềm mại của tôi.
"Giá như ngươi là người thì tốt, tốt nhất là đàn ông."
Lời Hạ Kỳ như ngư lôi ném xuống biển, khiến tôi choáng váng không suy nghĩ được.
Anh ấy có ý gì vậy?
Trong đầu vang lên lời người phụ nữ trưa nay:
"Cậu nghĩ có phải vì Hạ Tổng là..."
Là thích đàn ông sao?
Đột nhiên, bên tai vang lên âm thanh nặng nề.
Tôi thấy Hạ Kỳ đổ vật xuống nước.
Sóng nước lan tỏa từng vòng quanh anh, còn bản thân anh thì chìm nhanh xuống đáy.
Con người không thể thở dưới nước.
Tôi phải c/ứu anh ấy.
Nói thì chậm mà làm thì nhanh.
7
Dưới ánh trăng.
Tôi bế Hạ Kỳ ướt sũng trên tay.
Anh nhắm nghiền mắt, yên lặng nằm trong vòng tay tôi.
Đẹp đẽ, mong manh.
Tôi cúi đầu áp trán Hạ Kỳ, dò xem hơi thở.
Hơi thở anh yếu ớt, phảng phất phả vào mặt tôi.
Nóng hổi, ngứa ngáy.
Trong đầu lóe lên hình ảnh cá hôn nhau môi kề môi.
Lòng tôi chợt rung động, đặt lên môi Hạ Kỳ một nụ hôn.
Đôi môi anh mềm mại, cảm giác như sứa.
Dưới biển, tôi thích ăn sứa nhất.
Hạ Kỳ nhíu mày, tôi hốt hoảng rời môi anh.
Trước khi ngẩng đầu, còn luyến tiếc liếm một cái.
Tôi không phải như cá hôn nhau đang đ/á/nh nhau đâu, tôi đang c/ứu Hạ Kỳ.
Hợp lý.
Tự thuyết phục bản thân xong, tôi lại nhìn Hạ Kỳ.
Lông mi anh rung rung như cánh bướm.
Tôi muốn đưa tay chạm vào.
Nhưng ngay lập tức bị Hạ Kỳ ôm ch/ặt lấy eo.
Hai tay anh vòng ch/ặt quanh bụng tôi, mặt áp sát vào cơ ng/ực.
Tôi cứng đờ không dám nhúc nhích.
Đành để mặc Hạ Kỳ nghịch ngợm trên da thịt mình.
Ch*t ti/ệt, sao tôi cảm thấy nóng thế này.
Da thịt chúng tôi áp sát, hơi ấm Hạ Kỳ truyền qua lớp áo mỏng.
Nhưng tôi nghĩ lớp vải này thừa thãi, chẳng có tác dụng gì.
Cá nhà tôi dạy từ nhỏ: thứ vô dụng phải vứt bỏ sớm.
Tôi đang nghĩ cách l/ột bỏ lớp vải thừa thì người trong lòng run nhẹ.
Hạ Kỳ đang run.
Phải rồi, Hạ Kỳ không phải cá, anh ấy là người, rơi xuống nước sẽ lạnh.
May sao chỗ Hạ Kỳ thường ngồi có chiếc khăn lớn.
Tôi gi/ật lấy, quấn ch/ặt quanh người anh rồi bế vào nhà.
8
Hồi còn trong túi ni lông, Hạ Kỳ từng dẫn tôi tham quan khắp nhà.
Tôi dễ dàng tìm thấy phòng ngủ của anh.
Phòng Hạ Kỳ tôi không thích, toàn màu đen.
Giống như đáy biển sâu, tĩnh lặng mà ngột ngạt.
Nhưng nếu Hạ Kỳ thích thì tôi đành chấp nhận vậy.
Nghe nói con người không thể lên giường ướt nhẹp, tôi cởi hết đồ Hạ Kỳ, lau khô người rồi mới quấn chăn cho anh.
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook