Dục Hỏa Hoang Dã

Dục Hỏa Hoang Dã

Chương 6

02/01/2026 08:41

Cố Thâm trên tay đang có một dự án nghiên c/ứu lớn chưa tìm được nhân sự phù hợp. Chỉ cần em chuyển về ở, dự án nhất định sẽ rơi vào tay chúng ta.

- Thế nào? Nghiên c/ứu sinh năm nhất đã có bài đăng SCI, tương lai của em sẽ rộng mở.

Cố Thâm dập tắt điếu th/uốc, từ từ bước về phía tôi. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ quyết thắng.

Tôi bật cười châm biếm từ cổ họng:

- Anh nghĩ tôi quan tâm sao?

Đáng lẽ tôi đã có thể thi vào trường đại học tốt hơn. Nhưng vì Kỳ Dã, tôi từ bỏ.

Bây giờ cuối cùng cũng được ở bên cạnh anh ấy. Dù có chuyện gì tôi cũng không từ bỏ anh ấy.

Huống chi là thứ vinh quang ki/ếm được bằng th/ủ đo/ạn bất chính.

- Chà, để em tự đứng tên đăng bài vẫn chưa đủ sao?

Tôi mím môi, tay nắm ch/ặt điện thoại. Sau đó dùng góc điện thoại đ/ập mạnh vào thái dương hắn.

Cố Thâm choáng váng, đ/au đớn ngã xuống đất. Hắn giơ tay về phía tôi nhưng không còn chút sức lực.

Tôi móc chìa khóa từ tay hắn mở cửa.

- Cố Thâm, anh không biết trước khi làm thí nghiệm tôi thích đeo máy quay siêu nhỏ trước ng/ực sao?

- Bộ mặt x/ấu xa của anh vừa rồi đã bị ghi hình toàn bộ.

- Chuẩn bị tan nát sự nghiệp đi!

15

Xuống tới cầu thang, tôi bắt gặp Kỳ Dã đang cuống cuồ/ng chạy lên.

Ánh mắt chạm nhau, anh ôm chầm lấy tôi vào lòng.

- Anh đợi em nửa tiếng rồi, tưởng em gặp chuyện gì.

Tôi lắc đầu, xoa xoa mặt anh:

- Không sao, xuống dưới nói sau.

Tôi kể lại chuyện vừa xảy ra cho Kỳ Dã nghe. Anh tức gi/ận đứng phắt dậy, nhặt viên gạch định chạy lên lầu.

Nhưng tôi ngăn lại.

- Để em gửi video cho nhà trường trước đã. Nếu ban giám hiệu bao che, em cũng không ngại làm to chuyện.

Tôi ngồi cạnh anh biên tập email. Bấm nút gửi xong, cơ thể mới thả lỏng.

Dựa đầu lên bờ vai anh, tôi thều thào:

- Anh đưa em về nhà nghỉ ngơi đã.

Tôi lắc tay từ chối:

- Không được, giờ phải về ký túc xá ngay.

Phần lớn báo cáo thí nghiệm vẫn ở trong phòng, tôi sợ Cố Thâm trả th/ù tiêu hủy hết.

Chúng tôi gần như chạy bộ về ký túc xá. Không ngờ cửa phòng lại mở toang.

Kỳ Dã kéo tôi ra sau lưng, từ từ mở cửa.

Phòng ở hướng khuất nắng, không bật đèn. Trong căn phòng mờ ảo, tôi thấy Cố Thâm ngồi trên giường mình.

- Em đã nghĩ kỹ chưa?

- Nghĩ cái đầu mày!

Kỳ Dã xông tới, túm cổ áo Cố Thâm giáng một cú đ/ấm.

- Tên bi/ến th/ái! Sao mày cứ như m/a đeo?

Tôi bật đèn, ánh sáng chói chang khiến Cố Thâm nhắm tịt mắt. Lúc này tôi mới phát hiện chăn của mình đang bị hắn ôm ch/ặt.

Trên chăn có vết bẩn không rõ ng/uồn gốc, tôi nhăn mặt tỏ vẻ gh/ê t/ởm.

- Kỳ Dã, đừng đ/á/nh nữa. Đừng để chó dại cắn lại.

- Lại đây giúp em chuyển sách.

Nghe đến đây, Cố Thâm mới có chút phản ứng.

- Em định dọn đi hẳn? Tại sao!

- Vì anh khiến em buồn nôn. Và anh cũng đừng mơ được ở lại nữa, nhà trường đang điều tra việc bảo lưu học vị nghiên c/ứu sinh của anh. Tư cách của anh sắp mất rồi.

Sách không nhiều, Kỳ Dã một mình ôm hết. Tôi quay người định đi, Cố Thâm cười lạnh lẽo.

- Đều là kẻ đi/ên rình tr/ộm, em có tư cách gì chê anh!

- Kỳ Dã à, ngày trước anh gh/ê t/ởm anh ta rình mò em mỗi ngày!

- Vậy em có biết, người bên cạnh anh hiện tại cũng từng đứng trên cao nhìn tr/ộm anh không!

Tôi dừng bước. Cố Thâm cười ngả nghiêng.

Nhìn Kỳ Dã, đôi mắt tôi không kh/ống ch/ế được liếc về bên phải - dấu hiệu của kẻ nói dối.

Nhưng nhìn khuôn mặt anh, tôi không thể thốt ra lời biện minh.

- Ra ngoài trước đi, hắn bị đi/ên rồi.

Anh ra hiệu để tôi đi trước, lẳng lặng ôm sách theo sau.

Cho đến khi xếp hết sách vào cốp xe, chúng tôi lên xe.

- Em... Kỳ Dã ơi, chuyện hắn nói là thật.

Tôi vẫn không thể nói dối.

- Rồi sao?

Anh nghiêng người áp sát, khoảng cách gần đến nỗi tôi nghe rõ hơi thở.

- Người mình thích nhìn mình, vui còn không kịp.

- Em khen anh đẹp trai, anh có thể bỏ cả mạng để giữ phong độ. Vì anh chỉ muốn cho em nhìn thấy thôi, cô giáo ạ.

- Em không ngắm anh, anh mới buồn.

Bầu trời lất phất tuyết, nụ hôn nồng nhiệt in lên trán tôi.

Mọi lý lẽ đều thua kém một lần tiếp xúc.

Tôi ngẩng đầu.

Đôi môi mỏng chạm vào yết hầu nóng bỏng của anh.

16

Nhà trường xử lý rất nhanh.

Cố Thâm bị tước tư cách bảo lưu học vị nghiên c/ứu sinh.

Người chú làm đạo sư của hắn cũng bị cách chức.

Hắn gây rối nhưng vô ích.

Còn bị dán nhãn t/âm th/ần, đưa vào bệ/nh viện.

Tôi đổi đạo sư nữ.

Dễ tính lại thích buôn chuyện.

Như muốn soi mói tôi từ đầu đến chân.

- (Xì) Kỳ Dã chắc đang đứng ngoan ngoãn đợi em.

- Được rồi được rồi, đi ăn đi, bạn trai đến đón rồi kìa.

- Đạo sư!

Tôi ngại ngùng cúi đầu, vào phòng thay đồ thay quần áo.

Xuống lầu, tự nhiên nắm lấy bàn tay Kỳ Dã đang chìa ra.

- Hôm nay anh làm món cá nướng em thích, về nhà ăn liền nhé!

Tay tôi bị anh nắm ch/ặt.

Hai chiếc nhẫn trên ngón giữa cọ vào nhau.

- Được, món anh làm em đều thích.

Giữa đông tuyết rơi.

Tôi ngước nhìn Kỳ Dã đang cười ngốc nghếch.

Là ánh sáng vi quang thấm sâu vào tâm hải.

Thắp sáng những tưởng tượng cô đ/ộc của tôi.

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
02/01/2026 08:41
0
02/01/2026 08:39
0
02/01/2026 08:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu