Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bạn cùng phòng đại học của tôi đều cực kỳ đỉnh cao.
Một anh chàng thể thao cực ngầu, một học bá khí chất quý tộc, còn một là tổng tài đã mở công ty ngay khi còn đi học.
So với họ, ngoài gương mặt ra tôi chẳng có gì nổi bật.
Vì thế họ đều không ưa tôi.
Để khiến họ thích mình, tôi chọn cách đi đường tắt, gây chú ý khác người.
Bằng việc bí mật yêu cả ba dưới danh nghĩa gay.
Sau đó chuyện tình lộ ra.
Ba đại lão này vây kín tôi.
Tôi đứng khóc như mưa giữa chiến trường tu la tối thượng!
1
Tôi là kẻ bị cả phòng gh/ét cay gh/ét đắng.
Trong ký túc xá, trừ tôi ra toàn là những nhân vật đỉnh của đỉnh.
Thế nên một kẻ vô dụng như tôi trở thành đối tượng bị kh/inh rẻ.
Tôi hơi khom lưng đứng trước cửa, hai tay vò vạt áo vừa đủ che đùi.
Mái tóc ướt chưa kịp lau khô.
Phía dưới trống trơn.
Ba cậu bạn cùng phòng đang ở trong.
"Ai... Ai lấy tr/ộm quần l/ót của tôi!"
Tôi hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng hét lên chất vấn.
Tôi thấy cả ba đồng loạt gi/ật mình, nhưng ngay sau đó lại tỏ ra bình thản.
Tôi choáng váng.
Cả... cả ba đều lấy tr/ộm ư?
2
Có lẽ ánh mắt tôi quá ư u oán.
Giang Hữu Bạch buông bút, ngẩng đầu lên nói khẽ: "Không phải tôi."
Lệ Dần Lễ nằm trên giường, nghiêng đầu cười khẩy, giơ hai tay tỏ vẻ vô tội.
"Sao có thể là tôi? Tôi suốt ngày ở đây lướt điện thoại, hai người kia đều thấy cả."
Tần Mãn Xuyên vừa lau xong quả bóng rổ ném sang một bên, ánh mắt lướt qua vùng dưới của tôi rồi nhanh chóng quay đi.
"Tôi cũng không biết."
Tôi bối rối đứng trước cửa, lần đầu tiên cảm thấy nh/ục nh/ã đến thế.
Một hai lần thì bỏ qua, nhưng lần nào cũng vậy!
Không phải tôi cố tình nghi ngờ họ, nhưng quần l/ót của tôi mặc một cái mất một.
Lần này còn tệ hơn! Lại là chiếc mới! Đắt nhất của tôi! Mới mặc có một lần!
B/ắt n/ạt người cũng phải có giới hạn chứ!
Tôi gi/ận dữ đùng đùng rồi lại xịu xuống, lấy tay che mông lẻn vào phòng.
Đợi đến khi chắc chắn ba người không để ý, tôi mới quỳ xuống lục chiếc quần l/ót cuối cùng ra mặc.
3
Tôi nằm trên giường tầng, nhìn xuống ba người họ, cố suy đoán thủ phạm.
Dù là ai, tôi cũng không hiểu quần l/ót của mình có gì hấp dẫn.
Chẳng qua chỉ là mấy cái quần in hình hoạt hình m/ua đầy trên mạng.
Hoặc giả, kẻ lấy tr/ộm chỉ đơn giản là gh/ét tôi.
"Hình như cậu bạn nhỏ vẫn canh cánh chuyện mất quần l/ót nhỉ?"
Lệ Dần Lễ ngồi trước máy tính, tay vuốt mái tóc bạc ngắn.
Anh hơi đổ người về phía trước, chống cằm nhìn tôi, đôi môi mỏng cong lên.
"Nào, nói xem ai là người đáng ngờ nhất trong mắt cậu?"
Giang Hữu Bạch đang đọc sách, nghe vậy liền nhíu mày. "Anh không im cái miệng được à?"
Lệ Dần Lễ nhún vai. "Sống là phải nói, im làm sao được."
Tần Mãn Xuyên cởi trần đang chống đẩy dưới sàn.
Mồ hôi lăn dài trên cơ bụng săn chắc, tụ lại ở đường cơ bụng rồi thấm vào quần đùi thể thao xám.
Nghe hai người nói chuyện, anh nghiêng đầu cười ranh mãnh.
"Thật lòng mà nói, Tiểu Hải Đường, mấy cái quần hoạt hình của cậu chẳng có gì đặc biệt. Với lại, ai trong chúng tôi lại hứng thú với quần l/ót của cậu chứ?"
Lệ Dần Lễ liếc Tần Mãn Xuyên, cười đáp lời.
"Đúng vậy, kiểu quần cỡ học sinh trung học như cậu chỉ có cậu thích thôi."
Tôi không thốt nên lời.
Phải rồi, họ đều ưu tú như vậy, sao có thể làm chuyện tr/ộm quần l/ót chứ? Lại còn là của tôi.
Tôi tự ti.
Lặng lẽ quay người, co người lại, nhắm nghiền mắt.
Tôi không muốn họ nhìn thấy bộ dạng này của mình nữa.
4
Tôi gặp á/c mộng.
Rất kinh khủng.
Tôi mơ thấy ba bạn cùng phòng, mỗi người cầm một chiếc quần l/ót của tôi, nhìn tôi tự sướng.
Tôi gi/ật mình tỉnh dậy.
Lưng đẫm mồ hôi.
Chắc do áp lực quá lớn, quá để ý ánh mắt của họ nên mới mơ thấy chuyện hoang đường thế.
Không tìm được cách giải quyết, tôi đăng bài hỏi trên diễn đàn.
Dưới bài có vô số bình luận.
Tôi chọn một bác sĩ tâm lý trông có vẻ đáng tin qua ảnh đại diện.
Nhưng phí tư vấn tới hai nghìn năm trăm.
Đắt thế ắt có lý do.
Tôi kiểm tra số dư: 38.8.
Nghĩ đến hoàn cảnh khốn đốn hiện tại, tôi quyết định liều.
Tôi lướt danh sách bạn bè, dừng lại ở [Tổng Tài Giàu Sụ].
"Lệ Dần Lễ, cho tớ mượn ít tiền được không? Vài ngày nữa có tiền sinh hoạt tớ trả lại."
Tôi r/un r/ẩy nhấn gửi, im lặng chờ hồi âm.
[Tổng Tài Giàu Sụ]: "Hết tiền rồi?"
Tôi gần như hình dung được biểu cảm của Lệ Dần Lễ.
"Ừ..."
Tôi gửi kèm icon mặt thất vọng.
Định nói chỉ mượn hai nghìn năm, thì một dãy số hiện ra.
"!"
Một, mười, trăm, nghìn, vạn... mười vạn!
Tròn năm số không!!!
Lệ Dần Lễ muốn tống khứ tôi đi chắc!
Tôi vội nhắn lại: "Không, không cần nhiều thế. Quá nhiều rồi."
[Tổng Tài Giàu Sụ]: "Cứ n/ợ đấy. Tôi không quen chuyển tiền lẻ."
"......"
Tôi lặng lẽ đổi tên [Tổng Tài Giàu Sụ] thành [Chủ N/ợ Ngông Cuồ/ng].
Tôi chuyển tiền... nhìn dấu chấm than đỏ, càng nhìn càng thấy lạnh lòng.
Ch*t ti/ệt!!! Tôi bị l/ừa đ/ảo!!!
Quan trọng hơn, trước khi block, đối phương còn nhắn "Đồ ngốc".
......
5
Tôi trầm cảm.
Lúc Giang Hữu Bạch về, tôi đang trùm chăn khóc thương cho số tiền mất trắng.
"Ôn Sơ Đường?"
Hình như Giang Hữu Bạch đang gọi tôi, nhưng nỗi đ/au mất tiền quá lớn khiến tôi không thể đáp lời.
Giang Hữu Bạch đặt sách xuống, đến bên giường kéo chăn tôi.
"Khó chịu à?"
Tôi ghì ch/ặt chăn, cong người lắc đầu.
"Không sao..."
Không khí im lặng một lúc.
Đúng lúc tôi tưởng Giang Hữu Bạch đã đi, thì chăn bị gi/ật phăng!
"Ư!"
Tôi gi/ật mình, vội lấy tay che mặt.
Tuyệt đối không được để họ thấy tôi khóc như thế này! Càng không thể để họ biết tôi bị lừa tiền.
Không thì trong mắt họ, tôi càng trở nên vô dụng hơn.
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook