Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc này tôi cũng nhớ lại, anh trai tôi đã dùng đôi bàn tay đẹp đẽ ấy đón nhận thư tình của người khác.
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa phòng.
Tôi từ từ tỉnh táo lại, giơ tay lên cài khuy áo. Vừa cài đến chiếc thứ ba thì không thể tiếp tục nữa, tôi gi/ật phăng chiếc áo trên người.
Trái tim tôi như có đàn kiến đang gặm nhấm không ngừng, chúng vừa cắn vừa rên rỉ: Anh trai cậu sắp yêu người khác rồi...
Tôi muốn x/é nát bản thân thành từng mảnh, muốn gào thét đi/ên cuồ/ng, muốn xông ra ngoài mổ bụng lấy trái tim dâng lên cho anh xem.
Nhưng tôi không thể.
Tôi nghiến ch/ặt hàm răng, hít thở sâu vài lần liên tục.
Tôi phải kìm chế tính khí x/ấu của mình, kìm nén d/ục v/ọng chiếm hữu đi/ên cuồ/ng, kh/ống ch/ế sự gh/en t/uông vô tận. Quan trọng nhất là phải đ/è nén tình cảm dành cho anh trai.
Phản ứng khi thấy người tỏ tình hôm qua đã làm đứa bạn thân h/oảng s/ợ, tôi không thể khiến anh trai mình cũng kinh hãi.
Chỉ có điều d/ục v/ọng yêu đương ngày càng trương phình.
Tôi cũng không biết bộ mặt làm em trai ngoan ngoãn này của mình có thể giả vờ được bao lâu nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu, mặc lại quần áo chỉnh tề, mở cửa chào anh như mọi ngày:
- Anh, chào buổi sáng!
8
Anh trai ngồi trên sofa, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào một điểm trong phòng khách. Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi cảm thấy tâm trạng anh có vẻ không ổn. Cũng phải thôi, đứa em nào đi ăn chơi đêm về mà chẳng bị anh trai khó chịu.
Tôi biết mình phải biết điều, gây chuyện rồi thì phải biết dỗ dành:
- Anh, lần sau em không đi bar nữa đâu. Anh đừng gi/ận nhé.
- Hôm qua em say mất tri giác, nhiều chuyện không nhớ rõ. Nếu có làm gì sai, em xin lỗi trước.
Chân mày anh trai hơi nhíu lại, không nói gì.
Tôi bị anh nhìn mà lòng nôn nao, sợ hãi không biết lúc say có nói bậy những điều không nên nói.
Liếc nhìn sắc mặt anh, tôi dè dặt hỏi:
- Anh... em không gây phiền phức gì chứ?
Anh trai nhìn tôi một lúc rồi đáp bằng giọng bình thản:
- Không có. Em say quá ngã một cái, về nhà là ngủ luôn.
Nghe vậy tôi thở phào nhẹ nhõm, điều chỉnh biểu cảm rồi cười:
- Thế thì tốt quá. Anh, em đi vệ sinh cá nhân đây.
Không ngờ vừa quay lưng, anh trai đã gọi gi/ật lại.
Ngoảnh đầu nhìn lại, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Góc nhìn này khiến màu mắt anh càng thêm thăm thẳm.
Anh trai khẽ mở đôi môi mỏng, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy mệnh lệnh:
- Tiểu Ninh, từ nay về sau không được uống rư/ợu nữa.
Tôi hiếm khi nghe anh dùng giọng điệu như thế, nghe mà lồng ng/ực rần rần.
Nhưng tôi không dám thưởng thức cảm giác này lâu, chỉ gật đầu thoáng rồi lao vào nhà vệ sinh.
Lúc rửa mặt, tôi thầm cảm thán mình thật may mắn.
Nếu thực sự lỡ lời, tôi không dám tưởng tượng phản ứng của anh sẽ lớn thế nào. Có lẽ ngay cả việc sống chung dưới một mái nhà, anh cũng sẽ cảm thấy gh/ê t/ởm.
Nhưng trong lòng lại không khỏi thất vọng. Anh không biết được tình cảm của tôi, giữa chúng tôi mãi mãi chỉ có thể là qu/an h/ệ huynh đệ.
Tôi cảm thấy vô cùng giằng x/é, đ/au khổ, cho đến khi phát hiện vết bầm tím hình bàn tay sau gáy.
Bàn tay anh trai lớn hơn tôi rất nhiều, cả lòng bàn tay in hằn lên da thịt. Dấu vân tay in sâu đến mức đ/áng s/ợ, toát lên d/ục v/ọng kh/ống ch/ế có lẽ ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra.
Tại sao anh trai lại nói dối?
Anh biết rồi phải không? Anh đã biết rồi phải không!
Tâm tư của tôi dành cho anh.
Là vì nghĩ tôi không nhớ được nên giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục diễn vở kịch huynh đệ hòa thuận sao?
Anh trai tôi thật tốt, anh trai tôi thật đáng yêu.
Tôi đưa tay lên vuốt ve cổ mình, không kìm được nở nụ cười. Bóng hình trong gương lúc này giống hệt con q/uỷ tham lam hiện nguyên hình.
Con q/uỷ ấy nheo mắt cười, nói:
- Cảm ơn anh trai.
9
Tôi rất muốn biết mình đã làm gì khi say, nhưng ký ức đ/ứt đoạn khó lòng nhớ lại, chỉ có thể đoán già đoán non rằng mình đã vô tình bộc lộ tình cảm.
Vì anh trai muốn giả vờ như không có chuyện gì, vậy tôi sẽ thuận theo ý anh, từng bước phá vỡ ranh giới của anh.
Tôi muốn khiến anh trai thích tôi.
Bằng bất cứ th/ủ đo/ạn nào.
Tôi rời nhà vệ sinh, đi đến trước mặt anh trai, vẻ mặt đầy bối rối:
- Anh ơi, em không biết cổ em bị làm sao nữa.
- Có cần bôi th/uốc không nhỉ?
Vừa nói tôi vừa kéo cổ áo xuống, lộ ra ng/ực và cổ, sau đó nghiêng người cho anh xem vết bầm sau gáy.
Tôi nghe thấy hơi thở anh chợt nặng nề. Vết tích đặc biệt rõ ràng, chỉ là thoạt nhìn không giống dấu tay lắm.
Nhưng anh trai chính là người tạo ra vết bầm này, anh hiểu rõ đây là thứ gì.
Khi nhìn thấy nó, anh sẽ lập tức nhớ lại đêm qua, bàn tay siết ch/ặt cổ tôi, nhớ lại hơi thở và sự r/un r/ẩy của tôi.
Tôi hơi nhíu mày, vẻ mặt thực sự khó chịu, càu nhàu:
- Anh ơi, hơi đ/au.
Giọng điệu càu nhàu ngập ngừng, giống như đang làm nũng hơn.
Trong mắt anh trai thoáng hiện vẻ tối tăm.
- Không sao, em bị va đ/ập thôi. Bôi chút th/uốc là khỏi ngay.
Tôi "ừ" một tiếng, lục trong tủ lấy lọ th/uốc bầm dập đưa cho anh, nói như đúng lý:
- Anh ơi, em tự bôi không tiện. Anh giúp em đi.
Anh trai cầm lọ th/uốc mãi không động tay.
Tôi khẽ nhếch mép, liên tục thúc giục:
- Anh ơi, nhanh lên nào!
- Trước đây không phải cũng từng bôi th/uốc cho em sao?
Anh trai đặt tay lên vai tôi, hơi nghiêng người lại gần. Hơi thở nóng hổi phả vào sau gáy tôi.
Anh kéo cổ áo tôi xuống chút nữa, ngón tay ấm áp tẩm th/uốc lướt qua cổ tôi. Anh bôi rất nhanh, chỉ vài đường, như sợ lưu lại thêm giây nào.
Cuối cùng còn giúp tôi kéo áo lại chỉnh tề.
- Dạo này trời lạnh, mặc thêm vào.
Tôi thong thả cài khuy áo, nhướng mày cười với anh:
- Cảm ơn anh trai!
Hiện tại không phải là lạnh lắm, lại ở trong nhà, thế mà anh trai mặc áo len cổ cao, đúng là sợ lạnh thật.
Anh trai làm xong mọi việc định đi thì bị tôi gọi gi/ật lại.
- Anh ơi, lát nữa anh kèm em làm bài tập nhé.
Thực ra tôi không mấy hứng thú với bài vở, chỉ muốn nhân cơ hội được ở bên anh lâu hơn.
Anh trai rất coi trọng việc học của tôi. Đưa ra yêu cầu này, anh đương nhiên không thể từ chối.
Vừa làm bài tôi vừa hỏi:
- Anh ơi, em nhớ hình như có người tỏ tình với anh, bây giờ...
Anh trai nghe mới đầu đã vội ngắt lời:
- Tiểu Ninh, anh không đồng ý. Bởi đối với tình cảm phải thận trọng, chỉ khi lựa chọn đúng người, đúng đối tượng, mới có được hạnh phúc.
Vừa nói anh vừa gõ nhẹ hai cái xuống mặt bàn:
- Em hiểu ý anh chứ?
Trong đầu tôi chỉ còn ý nghĩ "không đến với nhau là được".
Anh trai hỏi tôi có hiểu không, tôi gật đầu lia lịa, gật xong lại cười toe toét.
8
Chương 14
Chương 15
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook