Sau Khi Phải Lòng Bạn Giáo Sư Của Người Mai Mối

Hả? Đây là đạo lý gì vậy?

Thích khuôn mặt anh ấy, thích thân hình anh ấy không được tính là thích anh ấy sao?

Hơn nữa nếu anh ấy để ý chuyện này thì sao không nói thẳng với tôi?

Miệng cứng như thế, đáng đời bị đ/á!

"Dù giờ em đang ở đâu đi nữa, hãy trốn đi đừng để Cố Đào tìm thấy, không thì tôi lo lắng cho vòng eo của em lắm."

"Tại sao?"

"Ừm... gặp anh ấy rồi em sẽ hiểu."

Nhưng giờ là lúc lo những chuyện này sao?

Vả lại Cố Đào làm sao biết tôi đang ở đâu được?

Giữa chúng tôi còn cách cả múi giờ cơ mà.

Quan trọng nhất không phải là tôi nên làm gì bây giờ sao? Tên tr/ộm đáng ch*t!

"Tôi có việc muốn nhờ..."

Câu nói dừng lại giữa chừng.

Bởi tôi đã nhìn thấy một gương mặt phương Đông quen thuộc.

Nếu không phải vì dáng vẻ và chiều cao của anh ấy quá nổi bật giữa đám người nước ngoài.

Tôi đã nghi ngờ liệu mình có nhìn nhầm không.

Cố Đào.

Anh ấy đã ra nước ngoài!

Ngay lúc này điện thoại tôi cũng hết pin tự tắt ng/uồn.

19

Nhìn Cố Đào mệt mỏi vẫn mặc chiếc áo khoác tôi đưa tối qua từng bước tiến lại gần, lời khuyên của Tạ Thư Chu bỗng thành hiện thực.

Tôi cảm giác mình sắp tiêu đời thật rồi.

Hai chân như dính ch/ặt xuống đất, cố mấy cũng không đứng dậy nổi.

Chỉ biết ngây người nhìn anh.

Đứng trước mặt tôi, biểu cảm anh phức tạp lạ thường - gi/ận dữ, bực tức, bất lực, nhưng nhiều nhất vẫn là nhẹ nhõm và xót xa.

Tôi ngửa mặt nhìn Cố Đào, đầu óc trống rỗng.

Chẳng hiểu hôm nay anh định diễn trò gì nữa.

"Chạy trốn cái gì?"

Tưởng sẽ lại là cảnh mặt đối mặt căng thẳng.

Ai ngờ một câu nói của anh khiến lòng tôi nghẹn lại.

Gọi là chạy trốn cái gì? Rõ ràng vì anh tôi mới ra nước ngoài giải khuây, nếu không có anh thì...

Tôi đâu có việc gì phải chạy sang tận đây?

Giờ thì ví mất tiêu, điện thoại hết pin.

Đúng chuẩn xui xẻo đủ đường.

"Anh đến làm gì? Không phải nói không thích tôi sao? Tối qua từ chối tôi rất cứng rắn mà? Giờ vội vã chạy sang nước ngoài làm cái gì?"

Cố Đào không đáp, đột nhiên quỳ xuống ôm chầm lấy tôi:

"Xin lỗi, là anh cứng miệng, anh đã quá hèn nhát."

"Em nói chỉ thích khuôn mặt anh, em còn trẻ mà anh đã ngoài ba mươi. Như em từng nói, nhan sắc anh chẳng giữ được bao lâu nữa, đến lúc em thích người khác bỏ anh thì anh phải làm sao? Thôi Hiến, anh chưa từng yêu ai, không biết 'tận hưởng hiện tại' phải làm thế nào. Anh chỉ có nỗi sợ hãi và bất an khi bước vào một mối qu/an h/ệ."

"Có lẽ em chưa từng nghĩ đến việc đi cùng anh đến cuối con đường, nhưng từ giây phút rung động, anh đã nghĩ đến rồi."

20

"Anh không thể từ chối sự tiếp cận của em, nhưng lại sợ em chỉ nhất thời hứng thú rồi sẽ chán, sẽ kết thúc với anh. Anh tưởng em sẽ tự nhận ra thế nào là tình yêu, anh muốn từ từ để rồi một ngày nào đó sẽ đợi được, nhưng không ngờ người không chịu nổi lại là anh."

"Thích khuôn mặt anh cũng được, thích thân hình anh cũng được, miễn là em thích anh, muốn ở bên anh là đủ."

Lời Cố Đào khiến tôi sửng sốt. Tôi tưởng anh không yêu đơn thuần vì không muốn.

Hóa ra lại vì lý do này.

Thảo nào dù không bày tỏ rõ ràng nhưng tôi vẫn cảm nhận được tình cảm của anh.

Thì ra là như vậy.

Nghĩ lại chuyện cũ, bỗng thấy cả hai chúng tôi thật ngốc nghếch.

Nếu ai chịu hỏi thêm một câu thì đâu đến nỗi này.

Tôi chợt hiểu cảm giác của những người biết mình yêu đương hai chiều mà vẫn lỡ làng.

"Giáo sư Cố, anh thật sự nghĩ tôi là người chỉ yêu qua nhan sắc sao? Nếu không thật lòng, sao tôi có thể kiên trì đến thế? Anh tưởng nhan sắc của anh đủ khiến tôi theo đuổi lâu vậy sao?"

Dù đúng là anh rất điển trai, nhưng cũng chưa đến mức đó.

21

Xét cho cùng tôi đâu có kém cạnh gì, phải không?

"Vậy nên..."

"Vậy nên tôi thích toàn bộ con người anh chứ! Hơn nữa mặt mũi thân hình cũng là của anh mà, thích anh thì đâu chỉ thích từng phần! Sao lúc từ chối anh không chịu hỏi thêm một câu? Anh có biết tối qua tôi khóc thảm thế nào không!"

Lúc ấy trái tim tôi thực sự tan nát.

"Xin lỗi, xin lỗi em, là lỗi của anh, sau này anh sẽ không như thế nữa."

Tôi ôm lại Cố Đào, dù đã nói rõ ngọn ngành.

Nhưng giờ chúng tôi vẫn còn một vấn đề nghiêm trọng.

Đó là...

"Giáo sư Cố, ví của em bị mất rồi, có khi tối nay chúng ta phải ngủ đường rồi."

21

Đúng là không hổ danh giáo sư Cố.

Người có đầu óc thật sự đi khắp thiên hạ cũng được, dù không mang hành lý chỉ cầm theo điện thoại, anh vẫn sắp xếp ổn thỏa mọi việc.

Bất ngờ hơn, anh còn có bạn ở nước ngoài.

Dù đã khá khuya.

Nhưng một cuộc gọi đã có người đến đón, đưa chúng tôi đến khách sạn rồi đổi giúp ít tiền mặt trước khi rời đi.

Nhưng khi nhìn thấy thẻ phòng chỉ có một giường đôi.

Tôi bối rối.

Lẽ nào nhanh thế đã phải chung giường?

Tôi thừa nhận mình có ham muốn với thân thể Cố Đào.

Nhưng không có nghĩa tôi đã sẵn sàng ngủ cùng anh.

Nhanh quá mức rồi!

Cố Đào một tay đẩy vali, tay kia nắm lấy tay tôi dắt đi.

"Em muốn chơi thêm vài ngày hay về nước?"

Tôi suy nghĩ, chuyến đi đã không thuận lợi, ở lại cũng chẳng vui.

Thà về nước còn hơn.

"Về nước đi, ở đây chẳng có gì hay."

Nghe vậy, ánh mắt Cố Đào bỗng trở nên khó hiểu khi nhìn tôi.

Danh sách chương

4 chương
25/12/2025 14:13
0
02/01/2026 10:51
0
02/01/2026 10:50
0
02/01/2026 10:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu