con vẹt biết nói

con vẹt biết nói

Chương 6

30/12/2025 08:09

Người bạn nói.

"Cũng coi như là một cách đền bù?" Tôi cười khẽ, nghe chua chát.

"Tôi không biết... Có lẽ, đứa bé trong lòng cũng hiểu, người phụ nữ biết hát kia mới chính là mẹ của nó. Vì thế mỗi khi những người phụ nữ ấy đến, nó mới nói câu đó."

"Mẹ lại đến rồi... Chim hót..." Tôi tưởng tượng cảnh đứa trẻ co ro trong góc, thì thầm với con vẹt.

"Sao lại b/án con vẹt đi?"

"Anh ta không làm việc, đồ đạc trong nhà có thể đem b/án đổi lấy tiền đều đã b/án hết rồi. May mà con vẹt đến được tay chúng tôi, nếu muộn hơn chút nữa..."

Tôi lặng thinh.

"Đừng bi quan quá, nghe nói trước bảy tuổi, trẻ con sẽ nhầm lẫn giữa giấc mơ và hiện thực. Có lẽ với nó, đó chỉ là một cơn á/c mộng..." Người bạn an ủi tôi.

"Cậu nghĩ sau này lớn lên, đứa bé ấy sẽ trở thành người thế nào? Nó sẽ tha thứ cho bố mẹ mình chứ?" Tôi khẽ hỏi.

"Cậu nghĩ sau này lớn lên, đứa bé ấy sẽ trở thành người thế nào? Nó sẽ tha thứ cho bố mẹ mình chứ?" Người bạn lặp lại.

17

Cánh cửa phòng b/ệnh hé mở, vị bác sĩ áo blouse trắng bước vào.

"Cô tỉnh rồi à, lúc nãy tôi nghe thấy tiếng động, đang nói chuyện với ai thế?" Bác sĩ cười hỏi.

"Không... không có..." Tôi một mình nằm trên giường, hai tay trống rỗng.

"Đừng nói với họ." Một giọng nói vang lên.

"Tất nhiên." Tôi đáp.

Đúng vậy, người bạn ấy là tôi, mà cũng không phải tôi, cô ấy là người mà tôi luôn muốn trở thành.

Mỗi khi gặp vấn đề, cô ấy luôn lên tiếng trong lòng tôi.

Tôi tưởng tượng cô ấy chạy đến một thành phố không có bố mẹ và sống thật tốt một mình.

Tôi là người lần theo manh mối lúc bốn giờ sáng, cô ấy luôn ở bên cạnh tôi.

Tôi là cô gái bị nh/ốt ngoài cửa giữa mùa đông, co ro trong hành lang, làm sao tôi quên được.

Số điện thoại ban quản lý vẫn còn trong điện thoại tôi, chính cô ấy đã nhắc tôi.

Không có cô ấy, tôi không thể sống nổi.

"Cô chỉ bị thương nhẹ thôi, cô ổn chứ? Đang thẫn thờ cái gì thế?" Vị bác sĩ vẫy tay trước mặt tôi.

"Chắc cô muốn gặp một người này."

Bác sĩ bước sang bên, cậu bé đứng ngay ở cửa.

"Chào em, còn nhớ chúng tôi chứ?" Tôi vẫy tay cười.

Cậu bé ngại ngùng giơ một tay lên chào tôi.

"Xin chào, xin chào." Tôi nghe thấy vài âm thanh buồn cười vang lên.

Trong tay cậu bé xách chiếc giá đỡ, trên đó đậu một con vẹt màu ngọc thạch.

- Hết -

Danh sách chương

3 chương
30/12/2025 08:09
0
30/12/2025 08:07
0
30/12/2025 08:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Một phút của anh, tôi không muốn đợi nữa

Chương 6

9 phút

Bạn cùng phòng ép tôi mua vé 50 triệu, tôi tiễn thẳng cô ta đi tù 6 năm

Chương 7

11 phút

Sau khi không còn ngăn cản mọi người ăn đùi ngỗng nướng của hoa khôi lớp, họ đã khóc ngất trong phòng cấp cứu

Chương 7

20 phút

Cướp máy khâu làm của hồi môn cho con gái, mẹ kế hối hận không kịp

Chương 8

21 phút

Sốt 39 độ nhờ chồng đưa con đi học, anh ta đẩy cửa làm tôi thức giấc 8 lần

Chương 7

28 phút

Bị bình luận chửi mẹ là kẻ đào mỏ, tôi nổi điên bảo vệ bà đến cùng

Chương 7

29 phút

Đồng nghiệp làm thêm mắng tôi kẻ vong ơn bội nghĩa, sau khi tôi đổi việc, họ hối hận không kịp

Chương 7

35 phút

Vì một đĩa sủi cảo, tôi ly hôn ngay đêm chung kết World Cup

Chương 9

36 phút
Bình luận
Báo chương xấu