Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Những bức ảnh k/inh h/oàng lần lượt hiện ra trước mắt công chúng.
Tôi ngồi trong ký túc xá, mắt dán vào màn hình máy tính xem từng tấm hình những cô gái trẻ bị bạo hành. Cơn gi/ận dâng trào trong lồng ng/ực: "Bọn mày thật đáng ch*t!"
"Trời ơi, đây còn là con người nữa không? Ch*t như vậy là đáng đời!"
"Đề nghị cảnh sát đừng điều tra làm gì, n/ợ m/áu phải trả bằng m/áu thôi."
"Thì ra lũ rác rưởi đã ch*t sạch rồi."
"Ch*t tốt quá, vỗ tay nào!"
"......"
Luồng dư luận đảo chiều từ yêu cầu điều tra triệt để sang khẳng định ba kẻ này ch*t đáng đời.
Ngày hôm đó, vụ việc leo lên top 1 bảng xếp hạng tìm ki/ếm, nhưng chưa đầy một ngày sau đã bị gỡ xuống không một lời giải thích.
Tôi khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, nụ cười hằn học: "Làm việc x/ấu nên sợ rồi à? Mới có thế đã cuống lên rồi, vở kịch hay mới chỉ vừa mở màn thôi!"
Tôi biết cảnh sát sớm muộn cũng sẽ tìm ra thân phận thật của mình. Vì vậy khi đám cảnh sát ập vào phòng, tôi chẳng hề ngạc nhiên.
Nữ cảnh sát viên hôm ấy cũng có mặt. Ánh mắt cô ta lộ rõ sự phẫn nộ khi nhìn tôi. Trong lòng, tôi cười khẽ: "Vẫn còn non lắm."
"Lý Như Nhã, chúng tôi nghi ngờ cô có liên quan đến ba vụ án mạng. Đây là lệnh bắt giữ, mời cô đi theo chúng tôi." Viên cảnh sát trung niên đưa ra tờ giấy trước mặt tôi. Tôi nhướng mày, vẻ mặt hớn hở: "Rất sẵn lòng."
Vở kịch thực sự bắt đầu rồi.
Cùng một căn phòng thẩm vấn, cùng những gương mặt quen thuộc, nhưng tâm trạng giờ đây đã khác xưa.
"Cô đã được bảo lưu kết quả để học lên cao học, tương lai rộng mở. Lý do gì khiến cô ra tay tàn đ/ộc với bạn cùng phòng như vậy?" Ánh mắt nữ cảnh sát lẫn lộn thất vọng và gi/ận dữ.
Tôi hiểu cảm giác đó, tôi từng trải qua rồi - lòng c/ăm th/ù tột độ với kẻ thủ á/c t/àn b/ạo.
Nhưng tôi không phải hung thủ!
Tôi bật cười: "Các vị có bằng chứng gì chứng minh tôi là thủ phạm?"
"Tôi không muốn lãng phí thời gian của các vị. Thực sự tôi không phải hung thủ."
Viên cảnh sát trung niên ánh mắt lạnh băng, đẩy vài tấm ảnh về phía tôi.
Sắc mặt tôi đóng băng ngay lập tức. Bàn tay bị c/òng siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, tôi trừng mắt nhìn gã đàn ông: "Cô ấy đã ch*t rồi, các người còn đem ảnh người đã khuất ra phô trương nữa sao?"
"Hứa Giai Hân - cô ta chắc cô phải quen biết, mối qu/an h/ệ giữa hai người không hề tầm thường. Lý do cô gi*t ba người kia chính là để trả th/ù cho Hứa Giai Hân." Gã cảnh sát nam nói như thể nắm chắc phần thắng trong tay.
Khóe miệng tôi nhếch lên, ánh mắt đầy mỉa mai: "Vậy xin hai vị cảnh sát giỏi này cho tôi biết, cô ấy ch*t như thế nào? Và tại sao tôi phải gi*t họ?"
Trong chốc lát, không khí căng như dây đàn. Viên cảnh sát nam vừa tỏ ra hùng hổ giờ đã im bặt. Nữ cảnh sát đang ghi chép cũng dừng bút.
"Nếu tôi không đoán nhầm thì trong hồ sơ của các vị ghi là ch*t đuối do trượt chân, đúng không?" Tôi thách thức nhìn thẳng vào camera, nói từng chữ rõ ràng: "Muốn buộc tội tôi, hãy đưa bằng chứng ra. Dù tôi không có hậu thuẫn nhưng cũng không dễ dàng bị vu oan đâu."
Không lâu sau, viên cảnh sát trung niên bước ra với vẻ mặt gi/ận dữ. Tôi hài lòng nhìn về hướng camera.
Gã cảnh sát trung niên này vốn nổi tiếng ở thành phố B với biệt danh Bao Công thời hiện đại, công minh chính trực. Cũng chính vì thế, chỉ có hắn mới có thể giúp tôi.
Tôi cúi nhìn chiếc mặt dây chuyền đeo trước ng/ực, trên đó khắc hình đóa hoa lài nở rộ, đẹp tựa nụ cười ngày nào của cô ấy.
Tôi ngồi trong đồn cảnh sát chờ đợi, những ngày bị giam giữ thật khó chịu.
Tính toán thời gian, đến ngày thứ hai.
Tiếng bước chân vội vã vang lên. Tôi mỉm cười nhìn nữ cảnh sát đang thở hổ/n h/ển trước mặt: "Sao rồi?"
"Cô cao tay thật." Nữ cảnh sát nói với tôi.
Tôi lại bị đưa vào phòng thẩm vấn. Viên cảnh sát trung niêm trông có vẻ tiều tụy, ánh mắt không còn sắc bén như trước.
"Tôi và Hoa Lài đều từ trại trẻ mồ côi ra. À phải rồi, Hứa Giai Hân ở trại trẻ được gọi là Hoa Lài." Tôi bắt chước nụ cười của Hoa Lài trong ký ức mình, "Cô ấy luôn tươi cười, dù là khi tranh giành đồ chơi với lũ trẻ trong trại, hay khi bị bạn học chế nhạo là đồ không cha không mẹ."
"Lúc đó tôi mới học lớp 10, đầu óc đần độn, học hành vất vả lắm."
"Hoa Lài hơn tôi một tuổi, thông minh xinh đẹp, luôn kèm tôi học." Nước mắt từ từ lăn trên má, tôi vẫn nở nụ cười, "Dường như không gì có thể đ/á/nh gục cô ấy. Chúng tôi đã hứa sẽ cùng nhau thi đậu đại học, cùng bước vào tương lai tươi sáng. Nhưng không biết từ khi nào, sự bình yên khó nhọc giành được bỗng chốc tan vỡ. Trên mặt, trên người Hoa Lài bỗng xuất hiện những vết thương kỳ lạ."
2
"Tôi hỏi, cô ấy luôn mỉm cười dịu dàng đáp: 'Thanh Thanh ngoan, chị không cẩn thận va phải thôi.'"
"Sau đó, Hoa Lài ch*t, ch*t trong đêm mưa hôm ấy, ch*t tại công viên nơi hai đứa thường ôn bài." Viên cảnh sát trung niên lên tiếng, đẩy tập hồ sơ về phía tôi, "Cô chưa bao giờ tin Hoa Lài ch*t đuối do trượt chân. Và kết quả cũng như những gì cô thấy, Hoa Lài thực sự..."
Gã ngập ngừng, dường như không nỡ nói tiếp.
"Cô ấy bị đ/á/nh đến ch*t." Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, nở nụ cười lạnh lùng, "Vậy thì sao?"
"Thưa cảnh sát, ngài sẽ trả lại công bằng cho cô ấy chứ?"
Viên cảnh sát nam im lặng. Nữ cảnh sát vội đáp: "Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ đòi lại công lý cho Hoa Lài, chỉ cần cô hợp tác điều tra."
Sắc mặt tôi bình thản, không lộ chút tình cảm: "Tôi chỉ có thể nói với các vị, tôi không phải hung thủ. Các vị bất lực không thể phá án cho vụ Hoa Lài, thì xin lỗi, tôi cũng không thể làm gì cho vụ án lần này."
Nữ cảnh sát định nói thêm điều gì nhưng bị đồng nghiệp ngăn lại. Viên cảnh sát nam nghiêm túc hứa: "Cô yên tâm, cảnh sát chúng tôi phục vụ nhân dân, nhất định sẽ trả lại công bằng cho người đã khuất."
Tôi tươi cười nhìn họ rời đi. Dù họ nghi ngờ tôi là hung thủ thì sao chứ?
Tôi có chứng cứ ngoại phạm, không hề có DNA của tôi trên các mẫu da của nạn nhân.
...
Sau nhiều ngày vụ án không có tiến triển, dư luận xã hội càng thêm sôi sục.
Vụ án thiếu nữ ch*t đuối năm nào được đưa ra xét xử lại. Pháp y thành phố kết luận Hoa Lài ch*t do mất m/áu quá nhiều, không phải ch*t đuối.
Kết quả này công bố, dư luận xã hội xôn xao dữ dội.
Chương 16
Chương 18
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook