Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Lò mổ người
- Chương 1
Khu vực tôi phụ trách có một tiệm b/án thịt, bà chủ bị th/iêu ch*t ngay tại cửa hàng của mình.
Khi cảnh sát có mặt tại hiện trường, ông chủ đang vội vàng liên hệ hỏa táng.
Kiểm tra hồ sơ, quả nhiên bà chủ có một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ t/ai n/ạn.
Mọi người đều cho rằng đây là vụ gi*t vợ l/ừa đ/ảo bảo hiểm, nhưng pháp y lại phát hiện th* th/ể là một người đàn ông.
1
Ông chủ tên Trương Thao, 45 tuổi, dáng người thấp bé, g/ầy gò.
Hắn ngồi trong phòng thẩm vấn, khuôn mặt đờ đẫn, mắt đỏ hoe, đầu mũi cũng ửng hồng.
"Người ch*t là vợ anh?" Anh Viên cố nén cơn gi/ận dữ.
Dù là một điều tra viên kỳ cựu với hơn chục năm kinh nghiệm từng xử lý vô số vụ án, lúc này cũng khó che giấu sự c/ăm phẫn trước tội á/c gi*t vợ l/ừa đ/ảo bảo hiểm.
Trương Thao dụi mũi, gật đầu.
Tôi nhìn bản báo cáo khám nghiệm tử thi vừa nhận được, chìm vào suy tư.
Anh Viên ra hiệu gọi tôi, tôi đưa tờ báo cáo cho anh. Anh lướt qua, liếc nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc.
"Người ch*t thật sự là vợ anh?"
"Đúng vậy!"
"Xạo sự!" Anh Viên đứng phắt dậy, đ/ập mạnh tờ báo cáo xuống bàn, "Vợ anh là đàn ông à?"
Trương Thao gi/ật mình, hai tay xoa xoa vào nhau, gương mặt đầy hoài nghi: "Đàn ông? Làm sao có chuyện đó? Không thể nào..."
Giọng hắn dần nhỏ lại, lộ rõ vẻ hốt hoảng.
Tôi bước đến trước mặt hắn: "Đừng giả vờ nữa! Anh tưởng cảnh sát dễ lừa gạt sao? Đàn ông hay đàn bà chúng tôi đều x/á/c định được cả! Hơn nữa th* th/ể có dấu hiệu phân hủy, chứng tỏ đã ch*t từ lâu. Người này hoàn toàn không phải ch*t ch/áy, chính anh đã gi*t hắn phải không?"
"Không, tôi không gi*t ai cả... Sao lại là đàn ông được..."
Hắn túm lấy tóc, lặp đi lặp lại mấy câu đó.
Anh Viên lạnh lùng: "Nếu khai báo ngay bây giờ, tôi sẽ tính anh tự thú. Đợi khi chúng tôi đưa bằng chứng ra, anh sẽ hết đường nói."
"Không đúng... Là đàn bà mà! Sao lại thành đàn ông..."
Trương Thao như lạc vào thế giới riêng, lẩm bẩm không nghe thấy lời hỏi.
Anh Viên đ/ập tay xuống báo cáo: "Xươ/ng sọ th* th/ể vỡ nát, rõ ràng bị đ/á/nh khi còn sống. Anh tưởng đ/ốt x/á/c là xóa hết dấu vết? Nghe đây, anh không thoát tội đâu. Khi kết quả DNA ra, chúng tôi sẽ biết danh tính nạn nhân!"
"DNA?" Trương Thao ngẩng đầu lên, ngơ ngác.
"Chính x/á/c." Tôi vỗ vai hắn, "Th* th/ể ch/áy rụi, nhưng răng vẫn còn nguyên."
"Rốt cuộc nạn nhân là ai?" Anh Viên gần như quát lên, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt.
Trương Thao r/un r/ẩy, ôm mặt khóc nức nở.
"Tôi không gi*t ai cả... Tôi chỉ muốn lừa chút tiền bảo hiểm... Tôi cần tiền để chuộc... chuộc người..."
"Chuộc ai?"
"Con gái tôi... Nó bị b/ắt c/óc, bọn chúng đòi tiền."
"Bọn chúng là ai?"
"Tôi không biết..."
"Vậy nạn nhân là ai?"
"Là một người đàn bà đi/ên, lang thang trong khu chúng tôi." Trương Thao lau nước mắt, "Nhiều người biết bà ta lắm, ngày ngày nhặt rác ăn."
Anh Viên gi/ận dữ: "Vậy là anh gi*t bả ta? Định lén lút dùng x/á/c bả thế mạng vợ anh để lừa tiền bảo hiểm!"
"Không, không phải!" Trương Thao lắc đầu như trống lắc, "Bả tự ch*t dưới gầm cầu vì ăn nhầm thứ gì đó, tôi mới... mới nhân cơ hội..."
Tôi không nhịn được: "Trùng hợp thật đấy! Vừa lúc anh muốn lừa bảo hiểm thì bả ta ch*t. Anh tự tin nói câu đó không?"
Anh Viên tiếp lời: "Cho dù lời anh là thật, nhưng nạn nhân là đàn ông, anh giải thích thế nào?"
"Tôi thật sự không biết..."
Vẻ mặt vô tội và sốt ruột của hắn khiến tôi thoáng nghĩ hắn bị oan, nhưng sự thật trước mắt không thể chối cãi.
Đúng lúc đó cửa mở, pháp y Triệu Thanh gọi anh Viên ra ngoài.
Chỉ một phút sau, anh Viên lại gọi tôi.
Hai người nhìn nhau ngập ngừng, cuối cùng Triệu Thanh lên tiếng.
"Tiểu Lâm, kết quả DNA đã có. Tôi tra trong kho dữ liệu không khớp, nên thử so sánh với của cậu..." Cô liếc nhìn anh Viên, ngập ngừng không nói hết câu.
Anh Viên ôm vai tôi: "Nạn nhân... là anh trai cậu."
2
Đầu óc quay cuồ/ng, như bị ai đó đ/ập gậy vào đầu.
Anh trai tôi mất tích nửa tháng trước. Hôm đó anh mang đến cho tôi một hộp thịt kho tàu, nói rằng dành dụm được ít tiền, định tự mở một quán ăn nhỏ.
Tôi rất mừng cho anh.
Anh tôi số phận cay đắng. Năm 13 tuổi đã gánh vác gia đình, để tôi được no bụng và đi học, ngày ngày anh dậy sớm đến xưởng gạch làm thuê. Người ta thấy anh nhỏ tuổi nên cố tình trả tiền ít, anh không dám phản kháng vì sợ mất việc.
Dù vậy, số tiền ki/ếm được mười lần thì tám lần bị bố cư/ớp m/ua rư/ợu.
Từ khi tôi biết nhận thức, mẹ là người bị m/ua về. Bà không thuộc về nơi này, sớm muộn cũng sẽ đi.
Mẹ bỏ nhà ra đi khi tôi bảy tuổi. Bố đi/ên cuồ/ng lùng sục khắp làng khắp núi, tay cầm cây gậy dài nửa người, hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tìm đến tối mịt vẫn vô vọng, ông ta trút hết gi/ận lên hai anh em chúng tôi. Anh trai che chở cho tôi, kết quả bị đ/á/nh bầm dập mặt mày.
Từ đó anh không thể đến trường nữa, phải ra ngoài ki/ếm tiền m/ua rư/ợu cho bố. Một ngày không có rư/ợu, chúng tôi sẽ bị đ/á/nh đ/ập tà/n nh/ẫn.
Dĩ nhiên, có rư/ợu cũng không thoát được trận đò/n.
Chúng tôi chỉ mong ông ta say thật nhanh, nhanh đến mức chưa kịp nổi cơn thịnh nộ đã ngủ thiếp đi.
Tôi thường cảm thấy tủi thân phẫn uất, nhưng ngay cả khóc cũng không dám to tiếng.
Anh trai dắt tôi lên sườn đồi hóng gió. Anh ngửa mặt lên trời, vừa ngắm sao vừa cười khúc khích.
Tôi vừa khụt khịt vừa hỏi: "Không đ/au sao?"
Anh tặc lưỡi, xoa vai: "Chỉ cần nghĩ đến việc mẹ đã trốn thoát được, anh hết đ/au liền."
Tôi không lạc quan như vậy: "Nhưng anh không được đi học nữa rồi."
Anh cười hề hề: "Anh không có duyên với sách vở, ngồi yên một chỗ cũng không xong, thà ra ngoài ki/ếm tiền. Nhưng em phải học cho tốt, anh sẽ lo cho em."
Bầu trời đêm đầy sao và tiếng cười ngờ nghệch ấy khắc sâu vào tâm trí tôi, theo tôi thi đậu cảnh sát, trở thành một cảnh sát.
Một năm trước, tôi được điều về đội điều tra hình sự của anh Viên. Tôi thuyết phục mãi, anh trai mới đồng ý chuyển từ thành phố đang làm việc đến ở cùng tôi.
Anh chuyển đến chưa đầy hai tháng, tôi vốn định sau này sẽ chăm sóc anh nhiều hơn...
Trái tim như bị ai bóp nghẹt, trước mắt loáng thoáng những vệt sáng vàng chói. Tôi chùng chân, đổ gục vào người anh Viên.
Th* th/ể ch/áy đen hóa than nằm trên bàn giải phẫu lạnh lẽo, không còn chút dấu vết nào của sinh mệnh trước kia.
Đôi chân tôi như đổ bê tông, bước từng bước nặng nề.
Đây không phải lần đầu tôi thấy tử thi, nhưng thân phận người nhà nạn nhân khiến tôi kinh hãi khôn cùng. Cổ họng như vướng cục sắt, không thốt nên lời, chỉ biết gào thét trong lòng.
4
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 15
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook