Nhét bố vào tủ lạnh

Nhét bố vào tủ lạnh

Chương 4

24/04/2026 11:29

"Chị lấy tiền rồi lại đi đ/á/nh bạc, thua lại càng thua. Cứ lặp đi lặp lại mãi." Tôi nói.

"Cái gì của tao thì phải là của tao! Bố đâu phải chỉ có mỗi mình mày, sao mày dám chiếm hết?" Chị gái hét lên với giọng cao vút.

"Chị ơi, chị nói nhỏ thôi, hàng xóm nghe thấy lại tưởng nhà mình có chuyện gì? Mọi người bình tĩnh nói chuyện, hòa khí mới sinh tài chứ!" Vợ tôi xen vào.

"Đừng có giả bộ. Tao chẳng thèm nói nhiều với hai đứa mày nữa, nhà này là nhà của bố, không phải của riêng hai đứa, trong này cái gì cũng có phần của tao. Hôm nay mày phải đưa tiền cho tao."

Lời chị gái như d/ao đ/âm thẳng vào tim khiến tôi bốc hỏa: "Chị không khách khí thì em cũng chẳng nể nữa! Hôm nay em nhất quyết không đưa, xem chị làm gì được em."

"Tao sẽ ra ngoài đồn khắp nơi. Xem mày còn mặt mũi nào mà sống! Tao còn báo cảnh sát nữa cơ."

"Chị cứ báo đi! Bản thân chị còn chẳng bảo toàn được nữa là, bị người ta đuổi từ Bắc Kinh về tận đây, chị dám sống giữa ban ngày không? Em vẫn giữ thể diện cho chị đấy, chứ em không vạch trần thôi."

Câu nói như mũi d/ao đ/âm thẳng khiến chị gái trợn mắt gi/ận dữ, như sắp phát đi/ên lên: "Được, vậy đừng ai sống nữa, đừng sống nữa! Giờ chia tài sản đi, chia hết!"

Con gái tôi và cháu trai khóc thút thít từ hai phòng ngủ khác nhau.

Trong tiếng khóc đó, tôi cũng suýt nữa gục ngã: "Được, chia đi, chia cho sạch sẽ, không dây dưa gì nữa là tốt nhất."

Tôi bước đến tủ lạnh, ngồi xổm xuống: "Chị nên x/ẻ đôi cả cái này ra, th* th/ể của bố, như thế mới chứng tỏ được phần của chị."

Tôi gi/ật mạnh cánh tủ ngăn đ/á, định cho chị gái xem.

Nhưng điều không ai ngờ tới đã xảy ra: Th* th/ể bố biến mất. Ngăn đ/á trống trơn.

6

Cháu trai nói: "Hai người bạn của mẹ đến chơi, bỏ ông ngoại vào vali mang đi rồi."

Chị gái chạy ra ban công kiểm tra chiếc vali thì quả nhiên nó đã biến mất.

Tôi chợt nhớ hôm qua khi đưa vợ đi bệ/nh viện, nhà đã bị mất điện một lúc.

Có lẽ hai gã đàn ông đã lợi dụng lúc đó lẻn vào trốn camera.

"Lúc họ đến, sao chị cũng không có nhà?" Tôi nóng mặt hỏi chị gái.

Chị gái luống cuống nhìn con trai: "Tao làm sao biết được bọn chúng đã dò la nhà mình, dám làm càn. Con yêu, sao không nói với mẹ chuyện này?"

"Ông ngoại đang chơi trốn tìm." Cháu trai cười ngây thơ, "Hai chú đó còn bảo mẹ phải nghe lời, đưa con về."

"Mẹ đã dặn không được cho người lạ vào! Mẹ đã dặn phải báo với mẹ mà!" Nắm đ/ấm chị gái đ/ập xuống người cháu trai khiến nó khóc thét lên.

——Thứ cần trả là gì?

——Còn đứa bé? Nhưng họ thẳng thừng b/ắt c/óc đứa bé thì hơn.

Tôi không biết hai người đó mang bố đi có ý đồ gì? Nhưng họ thực sự đã nắm được điểm yếu của chúng tôi.

[Em lấy cái đó của anh rồi đúng không? Trả lại sớm đi, em và con về Bắc Kinh ngay.] Đây là tin nhắn đầu tiên chị gái nhận được sáng hôm sau.

[Đừng có dồn anh vào đường cùng, không anh sẽ thì đưa bố em vào đồn cảnh sát, xem kịch vui đấy.] Là tin nhắn thứ hai.

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại chị ấy, lòng dậy sóng: "Ai đấy?"

"Bố thằng bé."

"Chị lấy cái gì của hắn?"

Chị gái lắc đầu, không chịu nói.

"Rốt cuộc lấy cái gì? Chị nói đi chứ?"

"Hắn không phải người tốt, chị lấy thứ đó rồi bỏ trốn cùng con. Chị không muốn quay lại nữa. Em à, đó là thứ chị dùng để bảo mạng, nó còn quan trọng hơn cả con chị." Chị gái mắt ngân ngấn lệ, giọng đầy ai oán.

Tôi không rảnh để ý chuyện của chị gái.

Nhưng bố giờ ở bên ngoài mãi cũng là mối nguy, tôi sợ nơi họ giữ th* th/ể không có tủ lạnh, càng sợ họ sẽ xử lý luôn th* th/ể, đ/ốt hoặc ch/ôn, như thế khác nào biết lỗi lầm của tôi thành tội á/c.

Tôi gi/ật lấy điện thoại chị gái, bình tĩnh nhắn lại: [Chỉ cần anh giữ nguyên vẹn th* th/ể bố tôi, tôi đồng ý mọi yêu cầu.]

Đối phương không hồi âm.

Tôi nghi ngờ chị gái đã lén xóa tin nhắn, bởi người là tôi giấu, lương hưu là tôi nhận, chị ấy không phải chịu trách nhiệm, nên cũng chẳng coi việc bố bị lộ là nguy hiểm.

Biết ép chị ấy cũng vô ích, tôi chỉ còn cách lặng lẽ tìm phương án.

Nhân lúc chị gái đi vắng, tôi lục lọi đồ đạc của chị ấy nhưng chỉ thấy quần áo, mỹ phẩm, không có gì khác.

Khi chị ấy ra ngoài, tôi bám theo nhưng chị ấy vẫn chỉ đến sới bạc ngầm, hoặc dẫn cháu trai đi công viên, không hề có ý định gặp đối phương.

Sau đó, tôi đợi chị gái ngủ say mới lén lấy số điện thoại từ tin nhắn đó.

Tôi trốn ra ban công gọi cho đối phương: "Tôi là em trai cô ấy, anh muốn thứ gì? Chị tôi không đưa thì tôi đưa."

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười đàn ông: "Con trai anh vẫn ổn chứ?"

"Vẫn rất tốt."

"Bố em cũng vậy, vẫn trong tủ lạnh, nguyên vẹn."

"Nếu anh dám làm liều, tôi cũng dám làm mọi chuyện. Kể cả con anh." Tôi nhấn mạnh năm chữ cuối.

Hắn im lặng năm giây.

"Giúp anh ăn tr/ộm một thứ."

Cuối cùng hắn cũng mở miệng, khi tôi đồng ý, ánh mắt liếc thấy chị gái mơ màng bước vào nhà vệ sinh.

Trong bóng tối, chị gái nhìn thẳng vào mắt tôi.

Lúc đó tôi biết, mình đã trở thành một kẻ x/ấu.

7

Chị gái tôi học khoa Văn ở đại học, chuyên ngành Triết học vì điểm chuẩn ngành đó thấp nhất ở trường hạng hai Bắc Kinh. Đó cũng là chuyên ngành bị coi là vô dụng nhất.

Quả nhiên, chị ấy thất nghiệp ngay khi tốt nghiệp.

Với kiến thức đại học, hồi đó chị ấy chẳng tìm được công việc nào đúng chuyên môn.

Hai năm đầu, chị từng làm thư ký, HR, sales, công việc ổn định cuối cùng là lễ tân, làm lâu nhất nhưng cũng chỉ được sáu tháng.

Cũng nhờ công việc lễ tân mà chị quen được anh Mã - người đến công ty đàm phán công việc lúc đó.

Anh Mã chính là bố đứa bé hiện tại, chủ sới bạc ngầm.

Thuận theo tự nhiên, sau khi bị anh Mã theo đuổi dễ dàng, chị gái lúc đó khốn khó, nghèo khổ nhưng không chịu khuất phục đã như leo lên, nhanh chóng trở thành một trong những người tình của hắn.

Danh sách chương

5 chương
24/04/2026 11:29
0
24/04/2026 11:29
0
24/04/2026 11:29
0
24/04/2026 11:29
0
24/04/2026 11:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu