Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn thở phào nhẹ nhõm, nói với bà tôi: "Sữa này bản thân không có vấn đề gì, chỉ sợ bốn nữ oan h/ồn kia nổi gi/ận. Một khi chúng nổi cơn gh/en, tất cả những ai đã uống sữa đều gặp họa!"
Bà tôi kêu lên: "Thôi ch*t rồi! Tôi cũng uống rồi, biết làm sao bây giờ?"
Đạo sĩ hỏi: "Còn ai uống nữa?"
Bà tôi liệt kê tên mười mấy người đàn ông trong làng, trong đó có cả bố tôi.
Đạo sĩ thờ ơ đáp: "Đàn ông dương khí mạnh, trừ người có bát tự quá yếu, uống vào cũng không sao. Bà đi báo cả làng, bảo mỗi người nộp 100 tệ, khai tên tuổi và bát tự. Tối nay ta sẽ xử lý hết."
Bà tôi hỏi: "Còn tôi thì sao?"
"Bà khó xử hơn, phải chuẩn bị 500 tệ."
Bà tôi nghe số tiền đ/au điếng, nhưng nhìn thấy mẹ tôi thảm thương, đành rút 500 tệ đưa cho đạo sĩ.
Vừa đưa tiền xong, chị gái tôi thì thầm bên tai: "Còn bà góa họ Chu nữa."
Tôi chợt nhớ ra, bà góa Chu cũng uống rất nhiều sữa.
Tôi báo với đạo sĩ: "Bà góa họ Chu ở phía đông làng cũng uống sữa, bả uống nhiều nhất."
Người khác chê bố tôi b/án sữa đắt, vài ba ngày mới đổi gạo lấy một lần. Riêng bà góa Chu không cần - bả ngày nào cũng đến chuồng bò cởi quần, xong mặc vào là xin bố tôi một bát sữa miễn phí.
Đạo sĩ nghe xong, gân xanh trên trán nổi lên: "Sao không nói sớm?!"
Tôi gi/ật mình: "Cháu vừa nhớ ra."
Bà tôi lúc này mới phát hiện đạo sĩ ôm hai chị em chúng tôi. Bà nghi ngờ liếc nhìn, gi/ật phắt chúng tôi đặt xuống cạnh mẹ: "Đừng nghe Chiêu Đệ nói nhảm! Ai m/ua sữa nhà tôi rõ nhất. Bà góa Chu chưa m/ua bao giờ!"
"Bả không m/ua, bả xin bố cháu. Tối nào cũng đến xin, ngay trong chuồng bò."
Tôi chống tay trên giường ngẩng đầu lên nói. Bà tôi gi/ật mình, chợt hiểu ra điều gì, đ/ập đùi đ/á/nh bôm: "Con điếm góa chồng này! Dám lừa tôi!"
Mẹ tôi cũng hiểu ra, khóc lóc: "Mẹ ơi, nhà ta đang cầu con trai, bố Chiêu Đệ phải làm việc 49 ngày. Bà góa Chu còn đến quấy rối, không muốn sống nữa sao?"
Bà tôi bật người định đi tìm bà góa Chu tính sổ. Đạo sĩ mặt mày xám xịt ngăn lại: "Bà góa Chu uống sữa q/uỷ, tai họa khó lường, sống ch*t chưa biết. Bà tạm nhẫn nhịn, để ta đến nhà bả xem sao."
Đạo sĩ liếc nhìn hai chị em tôi đầy luyến tiếc rồi đi. Bà tôi ch/ửi bới gần tiếng đồng hồ mới nhớ đi thu tiền và bát tự của những người uống sữa, vừa đi vừa tiếp tục ch/ửi.
Mẹ tôi nằm trên giường, hai chị em tôi bò đến cạnh. Một lúc sau, mẹ bảo khát nước. Nhưng tay chân chúng tôi đều bị bố mẹ bẻ g/ãy, không thể múc nước cho bà.
Mẹ tôi đành rên rỉ tự bò dậy, định múc nước trong chum uống. Nhưng chưa kịp uống, bà đã chúi đầu vào chum nước!
Tiếng cười chị tôi vang lên như chuông bạc. Tôi vặn vẹo bò đến chum nước, chỉ biết nhìn mẹ vật vã mà không giúp được gì!
5
Tôi gào thét hết sức. Cuối cùng cũng gọi được bố về! Bố vội vàng kéo mẹ ra khỏi chum! Mặt mẹ tái nhợt, đã ngừng thở! Bố cõng mẹ chạy đi, có lẽ định tìm bà đồng trong làng.
Nhưng mấy ngày nay, đêm nào bố tôi cũng ngủ với hai người đàn bà. Dù uống sữa q/uỷ cũng không bù lại được dương khí. Chưa chạy được mấy bước, bố đã mềm nhũn chân, ngã dúi dụi. Mẹ tôi văng khỏi lưng bố.
Có lẽ số mẹ lớn, cú ngã đó khiến bà tỉnh lại! Mẹ tôi trớ ra mấy ngụm nước, rên rỉ. Bố lôi mẹ vào nhà, lúc này mới phát hiện ng/ực mẹ bị rá/ch toác.
Mẹ tôi vừa khóc vừa đ/ấm bố. Nhưng bà g/ầy quá, nắm đ/ấm nhẹ bẫng: "Đạo sĩ đã đến rồi, nói sữa ta vắt ra là sữa q/uỷ! Anh đưa sữa cho bà góa Chu uống à? Anh đi/ên rồi! Con điếm đó ve vãn là anh nhào vô! Anh có mấy cái mạng mà phá? Còn muốn con trai không?!"
Bố tôi ngây dại chịu đò/n, mồ hôi lạnh túa ra. Định đứng dậy thì đổ gục xuống đất. Mẹ tôi hét đi/ên cuồ/ng, lao đến bấm nhân trung cho bố.
Lúc đó, tôi nghe thấy tiếng như rắn bò. Ngẩng lên nhìn, dưới nắng gắt, bốn góc nhà lại hiện bóng đen nhung nhúc. Bóng tối lớn hơn trước nhiều, từ từ tiến về phía bố mẹ.
Tôi h/oảng s/ợ hét lên. Bóng đen lập tức dừng lại, lặng lẽ lùi về góc tường rồi biến mất.
Khi bà tôi mang bát tự về, bố đã tỉnh. Nhưng mắt ông đờ đẫn, mép chảy dãi nhớt, trông còn đần hơn thằng con ng/u của nhà họ Lý. Bà tôi khóc lóc thảm thiết, sợ bố tôi mất trí không còn khả năng sinh hoạt.
Đạo sĩ trở về. Thấy tình cảnh bố tôi, ông ta lạnh lùng nói: "Hắn tự uống sữa q/uỷ còn đem b/án, nghiệp chướng quá sâu. Về sau khó mà tỉnh táo được."
Bà tôi cuống quý đưa tiền của những người uống sữa, thêm 500 tệ nữa hỏi đạo sĩ có cách nào không. Đạo sĩ miễn cưỡng nhận tiền, bảo bà chuẩn bị gà trống và 49 hạt gạo để tối làm phép.
Đêm xuống. Đạo sĩ đặt gạo ở bốn góc nhà, khấn vái liên tục. Thả gà trống ăn hết 49 hạt gạo rồi c/ắt tiết, ch/ôn dưới gốc liễu đầu làng. Cuối cùng đ/ốt tờ giấy ghi bát tự của những người uống sữa.
Chương 6
Chương 13
Chương 13
Chương 20
Chương 11
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook