Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Ác Nữ
- Chương 1
Tôi muốn gi*t con gái mình.
Tôi chưa từng tin trên đời có loại hạt giống x/ấu xa bẩm sinh, cho đến khi con bé chào đời.
Lên hai tuổi, bà nội đút cơm cho cháu, nói "Bà ăn một miếng chuối của cháu nhé", nó lập tức dùng đũa đ/âm thẳng vào mắt bà. Bà không kịp phòng bị, phải nhập viện cấp c/ứu.
Chồng tôi trêu con bằng cách giả vờ lấy đồ chơi, nó liền ném món đồ xuống đất dẫm nát, vừa giậm chân vừa gào thét.
Bốn tuổi, con nhà bạn tới chơi, không hiểu sao hai đứa trẻ cãi nhau. Khi chúng tôi đang dỗ dành đứa bé kia, con gái tôi đã vào bếp lấy con d/ao phay ném thẳng về phía bạn nó, suýt chút nữa thì m/áu me khắp nhà.
Nó thích nhìn chúng tôi hoảng lo/ạn. Chúng tôi càng kêu thét, nó càng khoái chí, vỗ tay cười khúc khích.
Càng lớn, con bé càng khiến người ta kh/iếp s/ợ.
Chồng tôi kiệt quệ nói: "Hay mình sinh thêm đứa nữa đi."
Từ khe cửa hé mở, một ánh mắt âm u đang dán ch/ặt vào chúng tôi.
1.
Ban đầu tôi mang th/ai đôi, tưởng rằng đó là ân huệ của trời cao. Nhưng lần khám sau, chỉ còn một th/ai nhi.
Sau khi siêu âm, bác sĩ sản khoa nói phôi th/ai kia không phát triển được, đã bị hấp thụ.
"Đây là hiện tượng bình thường. Theo kết quả siêu âm, th/ai nhi còn lại rất khỏe mạnh, chị đừng lo."
"Hấp thụ là sao? Bị cái gì hấp thụ?" Tôi hỏi.
Bác sĩ ngập ngừng: "Nói theo cách dễ hiểu, phôi th/ai yếu ớt hoặc không có tiềm năng phát triển sẽ không thể tồn tại. Cơ thể người vốn thích hợp cho việc mang đơn th/ai, song th/ai tất sẽ tranh giành dinh dưỡng. Bên yếu thế sẽ bị tiêu biến."
"Nhưng..." Tôi đ/au lòng lôi ra tờ siêu âm cũ, "Lúc mới phát hiện, hai th/ai nhi rõ ràng cùng phát triển, tim th/ai và phôi th/ai đều tương đồng."
"Rất tiếc."
Từ bệ/nh viện trở về, chồng an ủi tôi: "Một đứa cũng tốt rồi."
Tôi nghĩ vậy, cố gạt bỏ lo âu.
Sợ th/ai nhi lại biến mất kỳ lạ, từ đó tôi vô cùng cẩn trọng.
Th/ai nhi càng lớn, cơ thể tôi dần xuất hiện bất thường - ốm nghén dữ dội, thiếu m/áu trầm trọng.
Bác sĩ bảo tôi phải ăn uống đủ để đảm bảo th/ai phát triển. Cả nhà cho tôi ăn cao lương mỹ vị, tôi cũng cố nuốt, nhưng người ngày càng g/ầy trơ xươ/ng, chiếc bụng thì phình to dị thường.
Khám lại, bác sĩ lo ngại tình trạng của tôi vì quá g/ầy, sợ th/ai nhi kém phát triển. Nhưng kết quả kiểm tra cho thấy th/ai nhi phát triển rất tốt, không, phải nói là cực kỳ tốt.
Như thể mọi dinh dưỡng tôi nạp vào đều bị nó cư/ớp sạch.
"Em bé quá to, phải kiểm soát khẩu phần, đừng ăn nhiều nữa." Bác sĩ dặn.
Tôi thấy sự do dự trong mắt bà ấy - một phụ nữ da bọc xươ/ng mà th/ai nhi lại to khủng khiếp, bản thân đã là điều bất thường.
Th/ai quá lớn thực sự là vấn đề. Về nhà tôi giảm ăn, nên thường xuyên cảm thấy đói cồn cào.
Mỗi khi đói, th/ai nhi trong bụng lại cuồ/ng lo/ạn, như đang đ/ấm đ/á dữ dội vì không được cung cấp dinh dưỡng.
Mấy ngày sau tôi ngất xỉu vì thiếu m/áu, được đưa vào viện. Bác sĩ chẩn đoán suy dinh dưỡng, kê tiêm truyền.
Kiểm tra th/ai nhi, vẫn lớn hơn bình thường.
"Đến lúc sinh thì mổ lấy th/ai vậy." Bác sĩ đành nhượng bộ, bảo tôi ăn uống trở lại.
Để cân bằng, tôi chỉ ăn thêm chút ít, vừa đủ kìm hãm th/ai nhi phát triển quá mức, vừa đảm bảo bản thân sống sót.
Đến tháng thứ bảy, tôi g/ầy như bộ xươ/ng di động, hai má hóp sâu, chân tay khẳng khiu, chỉ có cái bụng phình to dị dạng.
Cả người trông chẳng khác quái vật trên poster phim kinh dị.
Nhìn vào gương, tôi không dám tin mình từng là một người phụ nữ bình thường.
Biết mang th/ai là kiếp nạn, nhưng không ngờ kiếp nạn của tôi lại khủng khiếp thế.
Để đảm bảo sức khỏe cho cả mẹ lẫn con, về sau tôi nhập viện luôn. Từ tháng thứ ba th/ai kỳ, tôi đã nghỉ việc vì không chịu nổi ốm nghén. Mất ng/uồn thu nhập, gánh nặng tài chính đ/è nặng lên vai chồng.
Chồng thương tôi lắm, làm việc cật lực lại còn nhận thêm việc làm thêm.
Tôi vô số lần c/ầu x/in đứa bé đừng chỉ biết cư/ớp đoạt, hãy chừa lại chút dinh dưỡng cho mẹ để cả hai cùng sống. Nhưng bào th/ai đâu hiểu tiếng người, tiếp tục tước đoạt sự sống của tôi như muốn vắt kiệt đến giọt cuối.
Sự tham lam hút kiệt của nó khiến tôi vào viện ra viện liên tục, sống không ra sống, nhà cửa cũng tiêu tốn gần 300 triệu đồng.
Mẹ chồng đặc biệt đến chăm sóc, lại còn gửi thêm tiền cho chúng tôi.
Khi mổ lấy th/ai, tôi mất m/áu nhiều, suýt ch*t trên bàn mổ.
Con gái cuối cùng cũng chào đời, nặng 5,5 kg. Bác sĩ nói đây là đứa trẻ sơ sinh to nhất ông từng đỡ đẻ, dù tôi đã cố hạn chế dinh dưỡng tối đa.
Nằm thoi thóp trên giường bệ/nh, nhìn gương mặt bé bỏng đáng yêu, tôi nghĩ: Mọi khổ nạn đã kết thúc.
"Con yêu, con hành hạ bố mẹ đủ rồi nhé. Từ giờ phải ngoan ngoãn, bố mẹ sẽ hết lòng yêu thương con."
Tôi hôn lên làn da non nớt của con, nó cười với tôi. Đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn, chưa xinh đẹp gì, nhưng trong mắt tôi lại là thiên thần đáng yêu nhất thế gian.
Tôi tưởng khổ nạn đã hết, nào ngờ đó mới là khởi đầu của khủng bố.
2.
Sau ca mổ, tôi thập tử nhất sinh. Th/uốc tê tan, vết thương đ/au nhức. Con gái được đặt trong nôi bên giường. Y tá dặn cần tiếp xúc da kề da, khuyên tôi ôm ấp con nhiều hơn.
Tạm thời điều đó quá sức, tôi cử động không nổi, làm sao bế con? Dĩ nhiên, tôi rất muốn ôm con.
Cảm giác này thật kỳ lạ, không biết các bà mẹ khác có như tôi không: Tôi biết mình có con, tôi sẽ yêu con, nhưng thứ tình yêu ấy như cách một lớp màng, giống kiểu "vì tôi là mẹ nên phải yêu con" theo công thức. Thế nhưng khi đứa trẻ xuất hiện trước mắt, tình yêu ấy bỗng hiển hiện rõ ràng.
Đứa bé này là người quan trọng nhất đời tôi, không phải vì sách vở, đạo đức hay pháp luật bảo tôi phải yêu nó, mà là thứ bản năng nguyên sơ phát sinh từ chính cơ thể người mẹ.
"Oa!"
Tiếng khóc vang lên từ nôi.
"Chắc đói rồi." Mẹ chồng tươi cười bế cháu đưa sang.
Lần đầu làm mẹ còn lóng ngóng, tôi bảo chồng kéo rèm giường bệ/nh lại rồi mới vụng về cởi áo cho con bú.
Chương 13
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook