Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Làm sao mà kiểm chứng được?" Lâm Lộ kh/inh khỉ cười, "Hay là mày mổ bụng nó ra xem bên trong được mấy lạng mì?"
Anh trai đứng chắn trước mặt tôi. Lòng tôi ấm lên, nước mắt lăn dài, tôi nghển cổ hét: "Vậy mày làm đi!"
Nhưng anh trai không đáp lại, chỉ nheo mắt hỏi Lâm Lộ:
"Nếu chỉ một lạng mì, mày ch*t đi có được không?"
Mặt Lâm Lộ thoáng biến sắc, bản năng lùi một bước.
Nhưng vốn quen thói hung hăng, cô ta vẫn cố cãi:
"Thế... thế nếu hai lạng thì sao!"
"Thì..."
Anh trai vừa thốt một từ, tay phải từ túi quần lao ra, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo xẹt qua cổ Lâm Lộ.
"Thì mày càng phải ch*t."
Một dòng m/áu nóng hổi phụt mạnh, b/ắn đầy mặt tôi.
Lâm Lộ loạng choạng lùi mấy bước, như quả bóng xì hơi ngã vật xuống đất. Tay ôm lấy cổ, m/áu vẫn ồng ộc tuôn ra, phát ra những tiếng nghẹn ngào vô nghĩa.
"Nếu em gái thật sự làm sai, tất nhiên anh phải giúp em ch/ôn x/á/c."
Anh trai từ từ ngồi xổm, nhìn đôi môi Lâm Lộ mấp máy như cá trê mắc cạn. Chẳng còn phát ra âm thanh nào nữa.
Đôi mắt cô ta trợn ngược, nhãn cầu như muốn bật khỏi hốc mắt. Ánh mắt đầu tiên đóng đinh vào mặt anh trai, rồi từ từ xoay sang tôi.
Anh trai giơ ngón trỏ và ngón cái, véo lấy con ngươi ấy nhẹ nhàng kéo ra ngoài.
Tôi nghe thoáng tiếng "bộp", tựa như nắp chai nước ngọt mở ra giữa ngày hè.
Anh cầm nhãn cầu đẫm m/áu, bước đến trước mặt tôi:
"Sau này nếu ai dám vu oan cho em, đừng mổ bụng cho họ xem."
"Hãy móc mắt họ ra, nuốt chửng."
"Để tự mắt họ chứng kiến sự thật."
M/áu trên mặt nóng hổi hôi thối. Ng/ực tôi đ/ập thình thịch. Nhìn viên nhãn cầu từ từ tiến về phía miệng mình, cả thế giới quay cuồ/ng. Tôi ngất đi.
***
Lần nữa tỉnh dậy, trời đã tối đen. Anh trai ngồi bên giường, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt má tôi.
"Anh..." Tôi chợt nhớ lại tất cả ban ngày, h/oảng s/ợ nhìn ra phòng khách. Nơi ấy đã khuyết nhiều thứ, sàn nhà lấp lánh vết nước, rõ ràng vừa được cọ rửa.
"Đừng nghĩ nữa." Giọng anh trầm ấm. Dù da tay xù xì, cái vuốt ve lại dịu dàng lạ thường, khiến tôi bình tâm lại.
"Dù chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ bảo vệ em." Ánh mắt anh bỗng rạng rỡ, khóe miệng nhếch lên, hướng về phía lòng tôi.
Tôi gi/ật mình nhận ra thứ mềm mại trong ng/ực. Con mèo mun!
"Nó sao lại..." Tôi reo lên sung sướng, tay xoa lên bộ lông.
Nhưng con mèo bất động, thân hình hơi lõm xuống.
"Nhẹ tay thôi em." Anh nhấc con mèo từ lòng tôi đặt lên đầu giường. Đôi mắt nó đã mất h/ồn, vẫn yên vị đó.
Mùi ẩm mốc bắt đầu lan tỏa. Mimi đã thành tiêu bản.
"Em xem, bây giờ nó có đáng yêu hơn không?" Anh cười khẽ vuốt lông mèo. "Thứ đã ch*t là tuyệt nhất. Chúng không biết nói, không đòi hỏi, và sẽ không bao giờ bỏ đi."
Trong mắt anh không còn vẻ gh/ét bỏ lúc đầu thấy con mèo, giờ chỉ còn sự trìu mến. "Nó sẽ mãi ở bên chúng ta, Tiểu Niệm."
Giọng anh ch/áy bỏng. Nhưng tôi lại thấy lạnh sống lưng.
***
Anh trở về phòng. Đêm thăm thẳm, con mèo mun trên đầu giường lặng nhìn tôi. Tối nay anh không bắt tôi uống th/uốc. Dường như anh đã thay đổi.
Tôi nhận ra, cách anh nhìn tôi giống hệt lúc ngắm tiêu bản con mèo. Liệu anh có biến tôi thành một tiêu bản? Để mãi mãi ở bên anh...
Nỗi sợ ấy khiến tôi càng thêm tỉnh táo. Tôi lại nhớ đến dòng chữ trong cuốn sổ:
"Liệu trong chuồng lợn ấy, thứ anh ấy cho ăn có thật sự là lợn không?"
Nỗi sợ hãi không tên khiến tôi không thể giả vờ bình tĩnh. Tôi ngồi bật dậy, cầm đèn pin, lén mở cửa sổ. Vết thương đầu gối đỡ đ/au hơn. Hơi lạnh đêm khuya khiến tôi rùng mình.
Tôi không cưỡng lại được việc liếc nhìn cửa sổ phòng anh - một màu đen kịt. Nhưng đầu óc không ngừng tưởng tượng cảnh anh áp mặt vào kính, lạnh lùng quan sát tôi.
Hít sâu, tôi gạt nỗi sợ lại sau lưng, lần từng bước về phía chuồng lợn.
Vừa mở cửa, mùi hôi thối không tả nổi xộc thẳng vào mũi khiến tôi oẹ khan. Bầy lợn náo động, tiếng chân rậm rịch như có vô số người ẩn nấp.
Tôi bịt mũi bằng tay áo, cắn răng bước vào. Ánh đèn pin là điểm tựa duy nhất trong bóng tối, soi lối cho tôi tiến sâu.
Bầy lợn bị chắn bởi song sắt, chỉ chừa lối đi hẹp ở giữa. Càng vào sâu, chúng càng trở nên hung hăng, nghểnh mũi hít hơi áo tôi. Thậm chí có con há mồm đớp vào vạt áo, gi/ật giật như thú hoang đói mồi.
Tôi nhanh chóng nhận ra nguyên nhân. Ánh đèn chiếu vào máng ăn.
Một đoạn tay đã bị gặm nham nhở, lộ xươ/ng trắng hếu, lẫn trong cám. Lũ lợn thi thoảng lại cắn một phát.
Tiến thêm, đùi, thân mình, lần lượt hiện ra. Cuối cùng là cái đầu Lâm Lộ không còn nguyên dạng.
Mùi hôi chuồng lợn hòa với m/áu tanh khiến tôi muốn bỏ chạy ngay. Nhưng tôi thấy thứ ở góc tường.
Một khu vực tách biệt bằng song sắt, không có lợn. Trên nền đất là tấm ván vuông vắn khóa bằng ổ khóa han rỉ. Nhưng ổ khóa ấy chỉ là hình thức.
Bởi tấm ván đã mục ruỗng vì mối mọt ăn mòn, như thể tồn tại cả chục năm. Chỉ cần giẫm nhẹ, nó sẽ tan thành mạt c/ưa.
7
Chương 14
Chương 20
Chương 13
Chương 18
Chương 16
Chương 16.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook